Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 357: Chương 356:

Chương 356:

Có lẽ phản kháng không có tác dụng, cuối cùng Cố Lễ vẫn đàng hoàng nhận công việc này.

Sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, Cố Thiệu mới ăn sáng, sau đó đi đến Hàn Lâm Viện làm việc.

Dọc theo đường đi, Cố Thiệu vẫn còn thảo luận cách này có tác dụng hay không với hệ thống. Thật ra Cố Thiệu không có kinh nghiệm dạy dỗ con nít, lúc trước đối với Lễ Ca Nhi hay là đối với Tiểu Muội, đều là khinh thường không để ý, sẽ không quan tâm quá nhiều. Hôm nay hắn cần dạy dỗ, cần đứng giữa điều hòa bên trong, mới biết mình lúc trước tệ như thế nào.

"Hy vọng lúc này Lễ Ca Nhi có thể đáng tin một chút."

"Khó mà nói được." Hệ thống cũng không dám ôm quá nhiều hy vọng.

Cho đến buổi trưa, Cố Thiệu cũng đang suy nghĩ đến chuyện này, rốt cuộc, thằng nhóc Cố Lễ có nghiêm túc dạy cho Tiểu Muội hay không. Thật ra hắn không thèm để ý Cố Lễ có thể dạy cho Tiểu Muội biết hết 10 chữ kia, quan trọng không phải là kết quả, mà là quá trình dạy. Cho dù hôm nay hắn trở về Tiểu Muội không học hết, nhưng nếu thái độ của Cố Lễ tốt, vậy cũng sẽ không phạt nhóc.

Rốt cuộc nghĩ quá nhiều, ngay cả ăn cơm trưa Cố Thiệu cũng không ăn ngon, vội vã ăn hai miếng rồi về nhà nhìn thử.

Hôm nay cha nương đều đi Trần gia, cửa nhà bị khóa. Chỉ là Cố Thiệu có chìa khóa, sau khi nhẹ nhàng mở cửa ra, liền nghe được tiếng động truyền đến bên trong gia nhà chính.

Nghe tiếng, lập tức có thể biết là do thằng nhóc Cố Lễ phát ra.

Cố Thiệu đi vào một chút, đứng ở sau khung cửa, nghiêng người nhìn vào bên trong. Hai đứa con nít đều bám víu trên băng ghế, Cố Lễ cầm thước trong tay, làm ra bộ dạng của tiên sinh, thật sự rất đáng đánh đòn. Nhóc chỉ vào tờ giấy: "Đây là Võ, trong hai đường ca có một người tên là Võ, là chữ này."

Cố Tiểu Muội à một tiếng, gật đầu tỏ ý mình biết rồi.

"Gật đầu thì có ích gì, còn không nhanh đọc theo đi!"

Cố Lễ hung dữ nói một câu, Tiểu Muội vội vàng đọc theo mười lần: "Võ, Cố Đại Võ, Võ..."

Cố Lễ nghe cảm thấy rất phiền, lại để cho cô bé nhìn kỹ chữ này viết như thế nào.

Lúc trước khi Tiểu Muội ở Tần phủ có theo sư nương học được một ít chữ, ví dụ như "Nhân, khẩu, chi", viết được, còn biết ý nghĩa của chữ, mấy chữ trước trên giấy này Tiểu Muội cũng biết viết, chỉ là chữ "Võ" này, có chút làm khó cô bé. Tiểu Muội nhìn chằm chằm hồi lâu, lại bị Cố Lễ ân cần dạy bảo nhiều lần, nhưng chờ đến khi Cố Lễ bảo cô bé viết, chữ viết lại thiếu nét này thiếu nét khác.

Cố Lễ thiếu chút nữa bị cô bé chọc cho tức chết: "Không đúng."

Tiểu Muội cắn ngón tay cái, vội vàng viết lại, chỉ là càng viết càng luống cuống, càng cuống thì dễ bị lỗi.

"Không đúng, không đúng, lại sai rồi." Cố Lễ dần trở nên nóng nảy: "Sao ngươi cứ luôn viết sai thế, chữ này lại không khó."

Tiểu Muội bĩu môi lại viết một chữ. Cũng gần đúng, nhưng lại thừa một nét.

Cố Lễ cầm thước, quả thật nhịn không được, hung hăng muốn đánh vào tay của cô bé.

Cố Thiệu đứng ở cửa híp mắt lại.

Tiểu Muội cam chịu số phận nhắm mặt lại, lúc cái thước vừa muốn đánh lên tay của Tiểu Muội, Cố Lễ bỗng nhiên hơi cứng đờ người, thước dừng lại.

Nhóc nhớ lời dặn dò hôm nay của đại ca. Không thể đánh, nếu đánh, vậy công sức dạy học cả ngày hôm nay đều trở thành công cốc. Cố Lễ thở dài thật mạnh, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, buồn bực nói: "Ngươi, nói ngươi đó, sao lại ngốc như thế, một chữ Võ cũng không biết viết, sinh ra ngươi có lợi ích gì! Còn không bằng lúc trước bán ngươi làm nha hoàn. Nhà chúng ta, ngươi là người ngốc nhất, không trách lúc trước đại ca ghét ngươi! Ta đây bị xui xẻo gì không biết, lại phải dạy học cho ngươi."

Cố Lễ mắng rất vui vẻ, nhưng Tiểu Muội nghe vào, cảm xúc đột nhiên hạ xuống. Bên trong không biết câu nào đâm trúng vào lòng Tiểu Muội, làm cho cô bé rất khó chịu.

Cô bé chớp mắt, cảm thấy lỗ mũi có chút chua xót.

"Dạy thế nào cũng không biết, buổi tối ta giao phó với đại ca như thế nào đâu, hazz, ta thật sự là bị ngươi hại chết mà."

"... Ngươi chính là một con nhóc phiền phức, đáng ghét chết đi được, chờ cha nương trở về, xem ta có bảo bọn họ dạy dỗ ngươi một trận hay không."

Cố Lễ lải nhải không ngừng, còn chưa nói hết, đã nghe được tiếng khóc ở bên cạnh. Nhóc ngẩng đầu lên nhìn một cái, lập tức thấy Tiểu Muội lau nước mắt, khóc đến mức gò má đỏ bừng.

"Ngươi, tại sao ngươi khóc?"

Tiểu Muội không để ý đến nhóc.

Đột nhiên Cố Lễ có chút luống cuống, hận không thể lập tức gọi cha nương đến. Chỉ là lúc mới vừa đứng dậy, đột nhiên nhóc nhớ đến, hôm nay cha nương không ở nhà.

"Ngươi đừng khóc nữa, ta lại không có đánh ngươi."

"Là chính ngươi tự khóc, không phải ta đánh ngươi, lúc sau ngươi cũng không thể tố cáo với đại ca được, nếu không ngươi cứ chờ xem!" Cố Lễ mạnh miệng nói.

Tiểu Muội vẫn còn đang khóc, tự chìm đắm trong cảm xúc của mình. Cô bé khóc rất yên tĩnh, chỉ yên lặng lau nước mắt, cũng không nói chuyện. Cho dù ai bị ghét bỏ thành như vậy, cũng sẽ đau lòng thành như vậy, Tiểu Muội cũng như vậy. Hơn nữa mới vừa rồi Cố Lễ còn nói đại ca sẽ ghét bỏ cô bé, Tiểu Muội thật sự không thích nghe những lời này.

Rõ ràng đại ca thích cô bé nhất.

Cố Lễ xoa tay, bởi vì cuống cuồng mà lời nói bắt đầu không mạch lạc, nhóc chỉ cảm thấy bị tiếng khóc của Tiểu Muội càng làm cho buồn bực: "Được rồi được rồi, ta không mắng ngươi còn không được sao, trước tiên ngươi đừng khóc."

Xong rồi, xong rồi, sao dỗ như thế nào cũng không chịu dừng....

Cố Lễ vô cùng sốt ruột, đột nhiên nghĩ đến thứ gì đó: "Ngươi đừng khóc, ta cho ngươi ăn kẹo?"

Không có tác dụng, người nên khóc vẫn còn đang khóc.

Cố Lễ nhức đầu: "Chúng ta không học nữa được không?"

"Được rồi, ta sai rồi, ngươi đừng có khóc nữa được không, ta nghe cảm thấy phiền chết mất, lần tới khẳng định sẽ không nói ngươi như vậy, chuyện này là do ta sai..."

Trong phòng chỉ còn lại tiếng nghẹn ngào và tiếng Cố Lễ liên tục xin tha.

Cố Thiệu nhìn một hồi, mới yên lặng rời đi.

Buổi tối khi Cố Thiệu trở về, hai đứa nhóc đã khôi phục lại bình thường. Tiểu Muội thì hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ đã khóc, sau khi nhìn thấy Cố Thiệu đã về, còn vô cùng vui mừng đứng dậy bảo Cố Thiệu ôm một cái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!