Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 358: Chương 357:

Chương 357:

Ngược lại là Cố Lễ, thế mà nhìn có chút ủ rũ, nhìn không có tinh thần gì hết.

Cố Thiệu bế Tiểu Muội lên trêu chọc một chút, nhìn vẻ vui mừng của cô bé là biết buổi chiều hôm nay trôi qua cũng không tệ lắm, lại hỏi: “Học hết chữ chưa?”

“Đều học hết rồi.” Trong lời của Tiểu Muội tràn đầy kiêu ngạo, cô bé cũng muốn đại ca khen một chút.

Cố Thiệu cố ý nói: “Vậy à, lợi hại như vậy sao, vậy đại ca kiểm tra muội nhé.”

“Được ạ.” Tiểu Muội đáp rất dứt khoát, giống như trước nay không để mười chữ kia ở trong lòng vậy.

Cố Thiệu nói xong, thật sự chọn mấy chữ, lập tức bắt đầu kiểm tra Tiểu Muội. Tiểu Muội viết cũng nhanh, gần như không cần suy nghĩ nhiều đã động bút, tuy rằng chữ cũng không phải đẹp lắm, nhưng mà hơn ở nghiêm túc, từng nét bút đều vô cùng rõ ràng.

Cố Thiệu đánh giá tư thế cầm bút của Tiểu Muội, biết rằng nhất định là cô bé đã học khi ở Tần gia. Tiên sinh và sư nương đều là người thích đọc sách, dạy Tiểu Muội đọc sách viết chữ cũng chẳng có gì lạ.

Cố Thiệu thấy cô bé viết đúng rồi, âm thầm gật đầu, trong lúc nhất thời lại hỏi: “Vậy chữ võ viết như thế nào hả?”

Tiểu Muội ngây ra một lúc: “Chữ võ…”

Nghe vậy, Cố Lễ bắt đầu căng thẳng mà nắm chặt bàn tay lại, ánh mắt không xê dịch mà nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay Tiểu Muội. Buổi chiều hôm nay nhóc đã dạy Tiểu Muội một hồi lâu, chỉ là Tiểu Muội ngốc, dạy như thế nào cũng không hiểu, cuối cùng còn khóc.

Cố Lễ bị cô bé khóc đến sợ, cũng không dám lấy chữ này khó xử cô bé nữa. Sau đó lại nhảy qua chữ này dạy phần phía sau, ngược lại dạy cũng khá tốt. Sau khi dạy xong chín chữ, chỉ còn lại mỗi một chữ kia là Tiểu Muội còn chưa quen. Cố Lễ sợ cô bé khóc nữa, cũng không dám quay đầu lại dạy tiếp. Tuy rằng vừa nãy trước khi đại ca trở về, một mình Tiểu Muội đã nhìn chằm chằm vào chữ kia một lúc lâu, nhưng Cố Lễ vẫn không tin tưởng được. Nhóc cảm thấy đứa bé ngu ngốc như Tiểu Muội vậy, chắc chắn là không học được.

Không nghĩ rằng, sau khi Tiểu Muội đọc xong thì chỉ cười ngọt ngào một cái, cũng không do dự, rất nhanh đã viết ra rồi, còn chia sẻ với Cố Thiệu rằng: “Nhị ca đã dạy muội chữ này rất lâu, cho nên viết được thuần thục nhất đó.”

Cố Lễ thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra, nha đầu ngốc này cũng không phải là ngốc lắm.

Cố Thiệu sờ đầu của cô bé, lại quay đầu nhìn Cố Lễ một cái: “Làm rất khá đấy.”

Cố Lễ giật lỗ tai, kinh ngạc mà nhìn đại ca của nhóc một cái, có hơi không dám nói, nhưng lại không bằng lòng khiêm tốn: “Đó là đương nhiên, ca cũng không nhìn xem đệ là ai.”

“Biết, là người lập chí 18 tuổi phải thi đậu Trạng Nguyên chứ là ai nữa.” Cố Thiệu trêu chọc.

Cố Lễ hừ một tiếng, bị lời này đâm vào tim. Nhưng mà sau một chuyến này, nhóc lại trở nên vui mừng, bởi vì đại ca nhóc khen một câu như vậy, trong lòng nhóc đã lặng lẽ vui đến nở hoa. Ha ha, thế mà đại ca nhóc khen nhóc đấy, không nghĩ tới nhóc chỉ dạy Tiểu Muội mười chữ, đã đổi được một câu khích lệ của đại ca. Thật sự lần này dạy không lỗ!

Bởi vì tâm trạng thật sự rất vui vẻ, Cố Lễ nhìn Tiểu Muội cũng cảm thấy rất thuận mắt. Tâm trạng thật sự quá mức nhảy nhót, Cố Lễ trực tiếp hỏi: “Vậy ngày mai có cần tiếp tục dạy không?”

Cố Thiệu nhìn nhóc: “Ngày mai đệ còn đồng ý dạy?”

“Tuy rằng đầu óc Tiểu Muội không thông minh, học gì cũng rất chậm, nhưng mà là nhị ca của muội ấy, đệ cũng không thể luôn ghét bỏ muội ấy được.”

Tiểu Muội nhăn mũi lại, cô bé không ngốc đâu, sư nương nói rằng cô bé rất thông minh.

Cố Lễ tiếp tục ở đằng kia dào dạt đắc ý: “Hơn nữa, trước kia tiên sinh dạy cho bọn đệ một câu, ôn cũ biết mới. Đệ dạy Tiểu Muội, bản thân cũng có thể học được tri thức mới, có thể nói là đẹp cả đôi đường.”

“Quá giỏi rồi, thế mà Lễ ca nhi nhà chúng ta nói chuyện cũng văn vở như vậy.” Trần Kim Liên và Cố Đại Hà từ bên ngoài trở về, vừa vào cửa đã nghe thấy con trai nhỏ nhà mình nói thế. Hai phu thê vui mừng đến mức không biết làm sao mới tốt, lời này của Lễ ca nhi nói ra, thật giống như là tú tài người ta đang giảng giải trên lớp vậy.

Cố Lễ ưỡn thẳng cơ thể nhỏ bé: “Đệ còn biết rất nhiều thành ngữ nữa, chỉ là ngày thường khiêm tốn, trước giờ cũng không nói ra thôi.”

Dứt lời, Cố Lễ còn lén nhìn đại ca của nhóc một cái, trông cậy vào đại ca nhóc lại khen nhóc thêm lần nữa. Chỉ là khiến nhóc thất vọng rồi, lúc này Cố Thiệu cũng không có phản ứng gì.

Cố Lễ hơi có vài phần thất vọng.

Một lát sau, Cố Thiệu lại nói với nhóc: “Nếu đệ đồng ý dạy, vậy lần này toàn bộ công khoá của Tiểu Muội sẽ giao cho đệ. Nhớ kỹ, không được mắng muội ấy, cũng không được đánh muội ấy, nếu không ——”

“Đệ biết rồi, không mắng muội ấy, không đánh muội ấy còn không được à? Có một câu mà nhắc mãi, đệ nghe mà lỗ tai cũng sắp mọc kén rồi, lại không phải không nhớ rõ, cứ nhắc mãi như vậy làm gì?” Cố Lễ cảm thấy đại ca thật sự là quá quan tâm đến Tiểu Muội rồi, liều mạng đè lại sự ghen tị trong lòng đang muốn dâng lên, nhưng ngoài miệng vẫn không tránh được muốn oán giận hai câu.

Chỉ nhớ thương tiểu ngốc này thôi, thật là bất công.

Cố Thiệu vỗ đầu của nhóc một cái, mắng một câu: “Tiểu tử thối.”

Trần Kim Liên và Cố Đại Hà ở bên cạnh nhìn hai huynh đệ bọn họ ở chung đến cực kỳ hòa hợp, trong lòng cũng rất hài lòng. Huynh đệ ruột thịt mà, nên nói chuyện với nhau nhiều như vậy, giao lưu cảm tình nhiều hơn. Tuy rằng Trần Kim Liên có ý kiến với việc Cố Thiệu quá coi trọng Tiểu Muội, nhưng mà bây giờ con trai lớn đã khác với ngày xưa, bà cũng không tiện để ý quá nhiều, chỉ có thể dạy dỗ Cố Lễ trong âm thầm, bảo nhóc những lúc có thể dính vào ca ca của nhóc thì cố gắng dính vào, còn phải nghe ca ca nhóc nói nhiều vào, rốt cuộc, ai mà không thích một đứa nhóc nghe lời lại dính mình chứ?

Cố Thiệu xử lý xong việc của hai đứa nhóc, mới quay lại hỏi tình huống của cha nương hắn.

Hôm nay Trần Kim Liên học ở chỗ con dâu cả ngày, đại khái là lần đầu làm việc dưới tay con dâu, cả ngày đều không dễ chịu, bây giờ về nhà còn chưa thả lỏng được. Ngược lại là Cố Đại Hà hào phóng hơn một chút, nghe con trai hỏi đến cái này thì đã trả lời trước một bước: “Thứ đồ kia nhìn đơn giản, nhưng mà bắt tay vào làm thì không dễ dàng, Tú Nương dạy cả ngày, mà còn chưa dạy xong cho hai chúng ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!