Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 359: Chương 358:

Chương 358:

Cố Đại Hà nói, còn nhìn thê tử một cái: “Hôm nay khi nương của con qua đó còn tin tưởng đầy mình, nói rằng nửa ngày là có thể học được ngón nghề này, kết quả học hết cả một ngày, so ra tay nghề còn kém ta nữa kìa.”

“Câm miệng của ông lại đi!” Bỗng nhiên Trần Kim Liên kích động, “Ai so ra kém ông, lão nương ta rõ ràng là vừa học đã biết.”

“Được được được, bà vừa học đã biết được chưa?” Cố Đại Hà cũng không tranh cãi gì đó với bà, dù sao đến lúc đó ai học được trước, ai học được sau, thì đều là việc nhìn vào là hiểu ngay, không có gì hay mà tranh cãi cả.

Trần Kim Liên cãi thắng Cố Đại Hà, nhưng mà trong lòng vẫn không dễ chịu. Nói một tiếng bản thân mình có việc, rồi quay trở về phòng trước một bước.

Cố Thiệu nhìn mà có chút khó hiểu, thấy sau khi nương hắn đã về phòng, lại hỏi cha hắn thêm một câu.

Cố Đại Hà nhỏ giọng nói: “Đừng nói nữa, nương của con là người chết cũng muốn sĩ diện, nhưng hôm nay cố tình lại mất mặt mũi mấy lần ở trước mặt Tú Nương, học như thế nào cũng không học được, có thể hiểu là bực bội cỡ nào. Lúc này, có lẽ bà ấy cũng đang xấu hổ đấy.”

Cố Thiệu bừng tỉnh hiểu ra, nhất thời lại có hơi lo lắng: “Vậy nương sẽ không trách Tú Nương chứ?”

“Tính tình đó của nương con, có thể không trách sao?” Cố Đại Hà cũng sầu vì việc này, nhưng mà sau khi nói xong thì lại thêm một câu, “Con lại không phải không biết, từ trước đến nay bà ấy đều như thế này. Cơn giận này tới nhanh, hết cũng nhanh thôi, đến ngày mai bảo đảm sẽ không còn, cũng không cần để ở trong lòng lắm.”

Cố Thiệu chậm rãi gật đầu. Nói ra thì hắn bảo cha nương đến chỗ Tú Nương học cách làm kẹo, cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu. Chỉ là việc cũng đã thế rồi, hối hận cái gì nữa cũng không hay.

Mấy ngày tiếp theo, hàng ngày Cố Thiệu vẫn bố trí công khoá và việc học chữ cho Cố Lễ và Tiểu Muội, từ lúc bắt đầu là mười chữ, đến sau là mỗi ngày hai mươi chữ, tiến bộ của Tiểu Muội dùng mắt thường cũng có thể thấy được. Cô bé cũng không ngu ngốc giống như Cố Lễ hay quở trách, ngược lại, Tiểu Muội biểu hiện ra thiên phú rất lớn với việc học chữ, không chỉ thông mình, còn rất chăm chỉ, đại khái là biết đại ca của cô bé vô cùng để bụng chuyện này, cho nên Tiểu Muội học cũng vô cùng cố gắng.

Cô bé cũng không có suy nghĩ gì khác, chỉ muốn học cho tốt, làm đại ca của cô bé vui mừng nhiều hơn.

Còn Cố Lễ ư, sau khi làm Tiểu Muội khóc hai lần, thì dần dần có chút sợ cô bé. Không phải sợ con người Tiểu Muội, mà là sợ cô bé khóc nhè, Tiểu Muội vừa khóc là nhóc liền đau đầu, cố tình cha nương đều đến Trần gia, trong nhà chỉ còn lại hai người là nhóc và Tiểu Muội. Cố Lễ không sợ trời không sợ đất, bây giờ cũng có chuyện phải sợ. Vì không để bản thân mình đau đầu, cũng vì để cho đại ca nhóc khen nhóc nhiều một chút, Cố Lễ không thể không thu liễm tính tình, khi đối mặt với Tiểu Muội đành sửa cái giọng thô bạo lúc trước và thói quen ba câu không hợp là trợn trắng mắt tóm gáy, trong lúc nhất thời, ngược lại hai người cũng có thể hoà bình ở chung.

Có lẽ hai người này ở chung vẫn luôn như vậy, tên không an phận chỉ có một mình Cố Lễ mà thôi, chỉ cần nhóc an phận, còn lại đều dễ làm hơn nhiều.

Về Trần Kim Liên và Cố Đại Hà, hai người này ngày nào cũng ở Trần gia học tay nghề.

Sự thật chứng minh, thật sự không phải người nào cũng có thể học được cách làm kẹo kia, mặc dù Trần Tú Nương tay cầm tay mà dạy, nhưng hai người Trần Kim Liên cũng vẫn phải học năm sáu ngày mới học hết được toàn bộ tay nghề. Chỉ là học thì học xong rồi, nhưng vẫn không đủ thuần thục, vị của kẹo đường làm ra hơi kém một chút.

Mặc dù Trần Kim Liên không phải dân buôn bán, cũng biết buôn bán phải chú ý đến chất lượng nhất. Vốn dĩ giá cả loại kẹo bọn họ bán đã đắt, nếu hương vị mà không đáng với giá ấy, vậy đoán chừng sau này cũng không có mấy người lại nguyện ý làm kẻ coi tiền như rác nữa.

Nếu là việc làm ăn của nhà người khác, Trần Kim Liên mới sẽ không quan tâm nhiều như vậy đâu, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu thì cứ ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu thôi, dù sao cũng không phải chuyện của bà. Nhưng đây là việc làm ăn nhà mình, lợi nhuận bên trong có năm phần đều là nhà bọn họ lấy, năm phần còn lại cũng rơi vào trong tay Tú Nương, sau này Tú Nương gả đến nhà bọn họ, cũng không phải là của nhà bọn họ sao? Có tiền xung phong đi trước, Trần Kim Liên muốn không cẩn thận cũng không được. Làm chưa thuần thục thì từ từ luyện tập, từ dáng vẻ có thể thấy bà rất nỗ lực.

Phần nỗ lực này của bà, ngược lại cũng làm Lý thị nhìn bằng con mắt khác.

Vốn Lý thị còn tưởng rằng, Trần Kim Liên sẽ từ bỏ giữa chừng, không nghĩ tới thế mà bà thật sự kiên trì tiếp được. Tuy nói cho tới bây giờ thái độ của người này với Tú Nương cũng không thay đổi bao nhiêu, nhưng… cuối cùng cũng có chỗ đáng khen.

Cố Thiệu nhìn tình trạng trong nhà hiện giờ, cũng coi như là yên tâm.

Sau khi yên tâm, Cố Thiệu vốn định hoàn toàn thả lỏng một khoảng thời gian, dù sao đến tháng mười một thành thân xong, hắn cũng phải lập tức rời kinh rồi. Lúc này nếu mà không thả lỏng nữa, sau này có khả năng thật sự chỉ còn lại những ngày chịu khổ chịu nhọc thôi.

Cố Thiệu nghĩ rất hay, nhưng mà sự thật không đơn giản như điều hắn nghĩ —— lần trước bởi vì nguyên do là hắn, Đại Tề và Hỏa Tầm Quốc đã định ra rất nhiều thứ về việc mở chợ chung, sau khi sự việc được quyết định, Hộ Bộ, Lại Bộ và Binh Bộ đã bắt đầu trù tính sắp xếp chung, thời gian ngắn ngủi hơn một tháng, đã an bài thỏa đáng hơn phân nửa sự vụ rồi.

Trước mắt Hỏa Tầm Quốc lại phái sứ thần đến đây, muốn thương nghị thêm với Đại Tề về những việc liên quan đến chuyện mở chợ chung, nhân tiện lại bàn việc làm ăn buôn bán đầu tiên với Đại Tề.

Đây là việc mà có lẽ những người khác không thèm để ý, nhưng Tiền thượng thư của Hộ Bộ lại cực kỳ để ý, ông ta là một người thích gom tiền phát tài, bình sinh yêu nhất đó là nhìn thấy tài chính của Hộ Bộ tràn đầy. Bây giờ có cơ hội để tài chính tràn đầy, ông ta chỉ sợ người khác không làm tốt lại ra đường rẽ, cuối cùng khiến cho chuyện này thất bại.

Vì thể hiện thận trọng, Tiền thượng thư còn cố ý đi tìm Vương hàn lâm, mượn Cố Thiệu đến Hộ Bộ.

Chuyện có lợi cho quốc gia, đương nhiên Vương hàn lâm sẽ không ngăn cản, cũng không hỏi ý kiến gì của Cố Thiệu, trực tiếp đồng ý thay hắn luôn. Vậy nên, dưới tình huống Cố Thiệu hoàn toàn không hiểu rõ, hắn lại bị ủy thác trọng trách lần nữa.

Sau khi bị người của Hộ Bộ dẫn đi, cả người Cố Thiệu đều choáng váng.

Nhìn tư thế này, thậm chí Cố Thiệu còn cảm thấy không phải bọn họ dẫn hắn đến Hộ Bộ, mà là trực tiếp dẫn hắn vào đại lao: “Không phải thật sự là đầm rồng hang hổ đấy chứ?”

Hắn nói thầm.

Dáng vẻ nhát gan này, lại làm hệ thống chướng mắt: “Chẳng qua là bảo ngươi đi bàn chuyện làm ăn thôi, xem dáng vẻ ngu ngốc của ngươi kìa.”

“Bàn chuyện làm ăn gì, ta cũng không thành thạo mà.” Cố Thiệu còn chưa nghĩ đã bắt đầu thoái thác.

Hệ thống lại nói: “Hộ Bộ bên kia có người phiên dịch, Hỏa Tầm Quốc bên kia cũng có, kêu ngươi qua chỉ là vì phòng không may thôi, nói không chừng đến lúc đó ngay cả cơ hội cho ngươi nói chuyện cũng không có.”

Nghe thấy cái này thì Cố Thiệu lập tức yên tâm. Không bắt hắn nói chuyện là được, thật mà bắt hắn nói thì hắn cũng không biết nói gì. Người hắn biết cũng chỉ có mỗi một Trát Lan Đinh, những sứ thần còn lại của Hỏa Tầm Quốc, hắn lại chẳng quen biết một ai cả. Huống hồ lần này còn là bàn chuyện làm ăn, hắn không có một chút kinh nghiệm nào về việc bàn chuyện làm ăn buôn bán hết.

Bàn đến cái này, Tú Nương còn hiểu nhiều hơn cả hắn.

Cố Thiệu thấp thỏm một đường, chờ sau khi đến Hộ Bộ, thì nhìn thấy Tiền thượng thư đã bắt đầu nói chuyện với sứ thần của Hỏa Tầm Quốc rồi. Người hai bên ngồi đối diện nhau, đều là sắc mặt nghiêm túc, vẻ mặt trang trọng, y như là bản thân mình thật sự có thể nghe hiểu được đối phương nói gì vậy. Nhưng trên thực tế, ngoại trừ người phiên dịch đứng bên cạnh, bên trong hoàn toàn chẳng có một người nào có thể nghe hiểu được đối phương nói gì.

Sau khi Cố Thiệu đi vào, thì được sắp xếp ngồi phía sau Tiền thượng thư.

May mắn tiếng người Hồi mà Cố Thiệu học được còn chưa quên, mấy ngày nay ngẫu nhiên hứng thú lên còn lật ra xem lại vài lần, cho nên lúc này nghe vào hắn không chỉ cảm thấy mới lạ, lại còn tiến bộ một chút.

Hắn ngồi ở đó nghe hết một lúc lâu thì cũng nghe hiểu được một vài điều.

Tóm lại là vấn đề về giá cả ấy mà, hai bên đều không đồng ý với giá tiền, cho nên mới sốt ruột đến mức như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!