Chương 359:
Mấy người ngồi bên kia, bộ dạng cũng không khác gì với Trác Lan Đinh, nhìn sơ qua thì giống như huynh đệ vậy. Nói cho cùng, ở trong mắt Cố Thiệu, người ở bên kia đều lớn lên không khác gì nhau lắm.
Lần này Hỏa Tầm Quốc tới chủ yếu bàn bạc chuyện chợ chung, làm ăn là phụ. Đây là lần đầu tiên làm ăn, còn những lần sau bọn họ nhất định sẽ không gióng trống khua chiêng đi sứ đến kinh thành. Chỉ là, cũng vì là lần đầu tiên, cho nên bên Hỏa Tầm Quốc tỏ ra rất thận trọng, không muốn bị thua thiệt trên chuyện làm ăn lần đầu tiên này.
Bên Đại Tề cũng vậy. Bên này của bọn họ thiếu chiến mã, mà bên Hỏa Tầm Quốc lại có ngực đông đạo, hôm nay cần nói, chính là chuyện Hỏa Tầm Quốc bán ngựa tốt.
Hai bên nói chuyện hồi lâu, đều cảm thấy đối phương nên nhường một chút, nhất là Hỏa Tầm Quốc, đương nhiên cảm thấy Đại Tề hẳn nên cho thêm nhiều tiền một chút. Dù sao, hòa khí sinh tài mà. Từ trước đến giờ Đại Tề là mua bán công nạp, mỗi lần lui đến với các nước khác, đều là cho nhiều, thu vào thiếu, cuối cùng hao tổn tiền trong túi mình. Hỏa Tầm Quốc cũng không phải chưa từng làm ăn với Đại Tề, vốn dĩ bọn họ cũng cho rằng, lúc này nhất định có thể chở đầy về, ai nghĩ tới lại ở Hộ hộ gặp được Tiền thượng thư.
Keo kiệt như Tiền thượng thư, tất nhiên không muốn tiền tài của nhà mình rơi vào túi của người ngoài. Vốn dĩ ông ta hướng về chuyện mở chợ chung của Hỏa Tầm Quốc, ông ta hận không thể ôm hết tiền vàng của Hỏa Tầm Quốc, sao có thể chịu để người ta trả giá? Ở chỗ này, ngồi nghe lời nhảm lâu như vậy, đã là cực hạn của Tiền thượng thư rồi, vang bên tai là tiếng chim hót nghe vào không hiểu, làm cho Tiền thượng thư càng buồn bực hơn.
Cố Thiệu cũng ngồi ở đằng kia nghe nửa ngày, nghe hồi lâu, đến cuối cùng cũng không thấy người hai bên bàn bạc xong chuyện làm ăn.
Suy nghĩ hôm nay chắc không xong, Tiền thượng thư lại buồn bực, chỉ là trước mặt sứ thần, ông ta vẫn không thể tùy ý nổi giận. Sau khi khách khí tiễn đám sứ thần đi, cuối cùng Tiền thượng thư mới sầm mặt xuống.
"Không nghĩ đến mấy tên sứ thần Hỏa Tầm Quốc này lại gian trá như thế."
Nói xong, Tiền thượng Thư còn nóng nảy đạp bàn một cái. Kết quả không đạp được bàn, trái lại làm cho chân mình đau, đau đến nhe răng toét miệng, ngại vì ở trước mặt mọi người nên không kêu thành tiếng.
Ngay cả Cố Thiệu cũng thấy đau thay ông ta.
Tiểu Lý thị lang ở phía sau phụ họa một câu: "Bá tánh của Hỏa Tầm Quốc, đều giỏi buôn bán, đừng thấy những sứ thần này là người của triều đình, thật ra là người giỏi trong buôn bán."
"Thảo nào." Tiền thượng thư siết chặt quả đấm: "Thảo nào một chút cũng không nhường, làm thế nào cũng muốn để cho Đại Tề ra chút máu mới cam lòng."
Nếu là ngày thường, để cho Đại Tề của ông ta ra chút máu thì ra chút máu thôi, nhưng hôm nay không giống, đây không phải là triều cống, là thông thương giữa hai nước ngang hàng, sao Đại Tề bọn họ phải chịu thiệt thòi chứ?
Lần đầu bị thiệt thòi, từ nay về sau còn có chỗ nào để nói chuyện công bằng? Hơn nữa, hôm nay Hộ bộ còn thiếu tiền. Lúc trước Hộ bộ quyết định quy luật bạc trắng nhập thuế, lúc này sau khi thu thế của vụ thu, cũng có được không ít bạc trắng, cũng giải quyết được sự khô cạn của quốc khố. Đáng tiếc tiền tới nhiều, nhưng chuyện cần dùng tiền cũng nhiều. Không nói cái khác, chỉ chuyện Công bộ sửa Hoàng Hà thôi, đã lấy đi một số tiền lớn rồi.
Mỗi ngày Tiền thượng thư đều nhìn bạc cuồn cuộn chảy ra ngoài, trong lòng giống như đang rỉ máu. Lúc này lại để cho ông ta ăn thiệt, Tiền thượng thư quả quyết không đồng ý.
Nhưng ông ta lại không thể để chuyện làm ăn này thất bại, cho nên hôm nay ông ta vừa không muốn nhường quá nhiều, lại sợ người Hỏa Tầm Quốc tức giận, không làm ăn với Đại Tề nữa. Ngựa tốt hiếm thấy, trước mắt khó khăn lắm mới có chiến mã, còn là lấy được từ chỗ khác. Tiền thượng thư thật sự là phát sầu.
Tiểu Lý thị lang đề nghị: "Nếu không chúng ta lại bàn bạc giá tiền lại?"
Vốn dĩ đã nhiều hơn dự trù rồi, nếu lại nhường Tiền thượng thư phải lấy tiền ra, ông ta khẳng định không muốn: "Lại bàn bạc lại đi."
Nhưng mà bàn lại cũng không bàn tốt được. Bên Đại Tề muốn dùng giá một con ngựa 20 lượng bạc để mua vào, bên Hỏa Tầm Quốc thì kiên trì bán mỗi con ngựa 25 lượng bạc, không ai nhường ai, nói chuyện nhiều lần đều không có kết quả.
Sau hai ngày, bên Đại Tề dần không bình tĩnh được nữa, các quan viên bàn luận sôi nổi.
"Nếu không cứ dựa vào ý của bọn họ, nhiều thêm một chút bạc cũng được."
"Đúng vậy, cũng không thể thất bại trong lần đầu làm ăn, vậy còn mở chợ chung hay không?"
"Đúng thế đúng thế, hơn nữa, lúc Đại Tề chúng ta thông thương với nước nhỏ, cũng không hao tổn nhiều, vẫn có thể kiếm thật nhiều tiền..."
Mọi người ta một câu ngươi một câu, lời trong lời ngoài đều là để cho Tiền thượng thư nâng cao giá mua lên một chút.
Tiền thượng thư cũng buồn bực, giá tiền của bọn họ và Hỏa Tầm Quốc chỉ kém có 5 lượng, nhìn ý của Hỏa Tầm Quốc, nhất định phải là 25 lượng, chuyện bọn họ thêm bạc, thêm 1 lượng là thêm, thêm 5 lượng cũng là thêm nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác, đây là nhượng bộ, như vậy trong cuộc làm ăn này, bọn họ rơi vào thế hạ phong, đến lúc đó nếu Hỏa Tầm Quốc lại nói yêu cầu gì đó, Đại Tề bọn họ tiếp tục nhận lời sao?"
Ai cúi đầu trước chính là thua.
Tất nhiên, chuyện này đều để nói sau, để cho Tiền thượng thư khổ sở, vẫn là chuyện tiền bạc. Chiến mã kia tổng cộng 2000 con, mỗi con thêm hơn một lượng bạc, dù sao cũng phải hơn 2000 lượng. Đừng nói hôm nay Hộ bộ thiếu tiền, dù cho có tiền cũng không tiêu như vậy?
Bởi vì chuyện này, Tiền thượng thư đã sầu đến mức bạc mấy cọng tóc. Ông ta nhớ vài ngày trước Thượng thư Binh bộ đến chỗ ông ta nói nhất định phải làm thành công vụ mua bán này, lúc ấy Tiền thượng thư đã đồng ý, dù sao cho tới bây giờ ông ta chưa từng nghĩ đến, Hỏa Tầm Quốc giỏi buôn bán, lại còn biết trả giá như vậy. Hôm nay Tiền thượng thư suy nghĩ, cũng muốn tát cho mình lúc trước một cái. Sớm biết như vậy, ông ta sẽ không đồng ý nhanh như thế! Chuyện này thật sự thành một mớ hồ đồ.
Đang buồn bực, tất nhiên Tiền thượng thư không có tính tình tốt, thấy ai cũng kiếm chuyện. Mặc dù Cố Thiệu không phải người Hộ bộ, càng không phải là cấp dưới của Tiền thượng thư, nhưng cũng bị liên lụy hai lần.