Chương 360:
Ngày đó mới đến giờ tan làm, Cố Thiệu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà --- hai ngày nay hắn bị mượn đến Hộ bộ, mỗi ngày đều ở Hộ bộ không có chuyện gì làm.
Chỗ làm việc của Hộ bộ cách hơi xa so với chỗ ở của Cố Thiệu, sau khi đi ra ngoài, Cố Thiệu nhớ đến hai đứa nhỏ trong nhà, cố ý đi đường xa chạy đến phố ăn vặt mua mấy miếng bánh táo cùng với bánh hoa sen.
Bánh táo là Lễ Ca Nhi thích ăn, bánh hoa sen là Tiểu Muội thích ăn.
Sau khi người bán gói kỹ thì đưa cho Cố Thiệu, Cố Thiệu nhận lấy, đang muốn rời đi, thì nghe được một giọng nói cổ quái lại quen thuộc vang ở bên cạnh.
Quen thuộc là bởi vì hắn nghe hiểu được, cổ quái là bởi vì ai cũng nói tiếng Kinh thành, bỗng nhiên nghe được một loại ngôn ngữ khác, cho nên rất đột ngột.
Cố Thiệu liếc nhìn qua, nhưng cũng không thể nhìn ra những người này là ai. Dù sao người của Hỏa Tầm Quốc đều gần giống nhau, Cố Thiệu rất khó phân biệt ai với ai. Chỉ là cũng may hắn nghe hiểu, cho nên sau hai ba câu, Cố Thiệu lập tức đoán được thân phận của những người này, có lẽ là thông dịch viên đi theo sứ thần Hỏa Tầm Quốc lần này.
Vốn Cố Thiệu cũng không để chuyện này trong lòng, đang muốn nhấc chân rời đi, bỗng nhiên hệ thống nhắc nhở một câu: "Đuổi theo."
"Đuổi theo bọn họ?"
"Nói nhảm!"
Cố Thiệu không rõ, nhưng vẫn nghe theo lời của hệ thống. Vì không để cho người ta phát hiện, Cố Thiệu còn cố ý giả bộ đi dạo phố, cầm ra một miếng bánh vừa đi vừa gặm. Sau đó lại tùy ý nhìn xung quanh, nhưng lỗ tai lại dựng lên, cẩn thận nghe bọn họ đang nói gì.
Hai thông dịch viên này vẫn đang nói chuyện với nhau, đại khái là nghĩ người bên đường nghe không hiểu bọn họ nói gì, cho nên nói chuyện cũng không có giấu giếm gì.
Cố Thiệu nhìn ra được, trình độ sốt ruột của hai người này, cũng không thua gì Tiền thượng thư, tất nhiên, là nghe được từ trong lời của hai người này.
"... Cũng không biết rốt cuộc đại nhân nghĩ như thế nào, rõ ràng trong lòng sốt ruột muốn chết, vẫn còn cắn nhiều bạc không nhả như vậy. Cứ tiếp tục như vậy nữa, ta thấy đám người Đại Tề kia sẽ trở mặt."
"Chứ còn gì nữa, đây chính là 2000 con ngựa đó, lúc đi, quốc vương mãi dặn dò, nếu không bán được, chúng ta trở về sẽ phải bị trị tội. Ngươi nói, rốt cuộc đại nhân nghĩ như thế nào, ngài ấy thật sự không sợ quốc vương trách cứ sao?"
"Không phải sợ, mà là sợ muốn chết rồi, nghe nói hai ngày nay đều ngủ không ngon giấc, đoán chừng hai ngày qua sẽ giảm xuống một chút. Ngươi nói chỉ một chút bạc như vậy, ngài ấy tranh cái gì chứ?"
"Suy nghĩ của đại nhân, sao chúng ta có thể biết được..."
Sau đó, Cố Thiệu cũng không chú ý lắng nghe nữa. Hắn đứng ở bên một sạp nhỏ, động tác gặm bánh ngọt cũng từ từ chậm lại, bộ dạng đang suy nghĩ.
Xem ra, bên Hỏa Tầm Quốc cũng đang muốn vội vàng bán ngựa ra. Vội vàng thì tốt, chỉ sợ người ta không vội, nếu vội, vậy mọi chuyện cũng dễ làm rồi.
Hắn không nói tiếng nào đứng ở bên sạp hàng đồ chơi bằng đường của người ta. Chủ sạp đã nhìn chằm chằm hắn rất lâu, một tiểu tử tuấn tú như vậy đứng bên cạnh gian hàng của mình, lại không mua đồ, nhìn còn có chút cổ quái. Chủ sạp không nhịn được, lớn tiếng nói: "Vị công tử này, cuối cùng ngươi có mua không, không mua đừng cản trở người khác."
Cố Thiệu chợt bừng tĩnh, phát hiện mình chiếm chỗ người ta, lại vội vàng quay đầu nhìn thử, quả nhiên phía sau còn có hai ba người. Hắn không chỉ chiếm đất của người ta, còn cản người ta làm ăn. Nuốt miếng bánh bao cuối cùng xuống, Cố Thiệu vội vàng nói: "Nặn hai món đồ chơi bằng được cho ta đi."
"Được." Khách tới cửa, chủ sạp lập tức thay đổi bằng một khuôn mặt tươi cười.
Hôm nay cũng coi như Cố Thiệu thu hoạch đầy mình. Sau khi trở về nhà hai đứa bé không chỉ vui vẻ, tâm trạng của Cố Thiệu cũng rất vui vẻ.
Hôm sau, vào giờ Mão (5 đến 7 giờ sáng), Cố Thiệu theo lệ thường đến Hộ bộ. Hắn mới đến không lâu, liền nghe được tin tức sứ thần Hỏa Tầm Quốc đến, Tiền thượng thư nhịn xuống sự phiền muộn trong lòng, vẫn để cho người dẫn bọn họ đến phòng khách, mình thì dẫn người đến.
Trên đường, Cố Thiệu nghe được đối thoại của Tiền thượng thư và Tiểu Lý thị lang. Trải qua mấy ngày khuyên nhủ, Tiền thượng thư cũng đã có chút dao động, hôm nay nếu bàn bạc không tốt, ông ta quyết định theo ý của Hỏa Tầm Quốc, nâng giá lên cao một chút.
Tóm lại, phải mua bằng được nhóm chiến mã kia.
Hai bên ngồi vào chỗ mình, mỗi người đều xụ mặt, bầu không khí rất căng thẳng. Từ trong đám người, cuối cùng Cố Thiệu cũng nhận ra hai thông dịch viên nhìn thấy lúc gần tối hôm qua, hai người kia mặc quần áo giống nhau, mang đồ trang sức giống nhau, nếu không phải gần tối ngày hôm qua Cố Thiệu nhìn kỹ một chút, hắn tuyệt đối không thể nhận ra được.
Thời gian quan sát của hắn có chút lâu. Hai thông dịch viên ở bên kia tất nhiên cũng phát hiện ra, lập tức cảm thấy kỳ lạ, cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói: "Tại sao người đối diện cứ nhìn chằm chằm chúng ta thế?"
"Có lẽ nhàn rỗi không có chuyện gì đi, người Đại Tề bọn họ, luôn thích nhìn chằm chằm người ta khi không có chuyện gì làm, luôn là bộ dạng không có kiến thức như thế." Ngày hôm qua, lúc bọn họ ra ngoài chính là như vậy, xung quanh sẽ có người thỉnh thoảng nhìn đến, hoặc là lén lút, hoặc là trắng trợn nhìn bọn họ. Còn về quan viên Đại Tề này, đoán chừng cũng là bởi vì tò mò.
Hai thông dịch viên hoàn toàn không nhận ra Cố Thiệu rốt cuộc là ai, ở trong mắt Cố Thiệu, người Hỏa Tầm Quốc đều gần giống nhau; mà ở trong mắt Hỏa Tầm Quốc, người Đại Tề đều giống như huynh đệ tỷ muội, đều mặc quan phục gần giống nhau, càng khó để nhận ra. Bọn họ thật sự nhận ra được mới là kỳ quái.
Chỉ là, hai bên đều bắt đầu nói chuyện, thông dịch viên cũng ngừng xì xào bàn tán, bắt đầu nói đến chuyện chính. Giống với mấy ngày trước, vẫn bàn bạc không có kết quả.
Mấy lần trước, Cố Thiệu vẫn luôn ngồi bên cạnh ngẩn người, chỉ là lần này... Trái lại hắn có chút tập trung, sau khi nhận ra hai vị thông dịch viên kia, thì nhìn về phía Tiền thượng thư và đại nhân của Hỏa Tầm Quốc, đánh giá tới lui.
Mặc dù nhìn bề ngoài thì hai người kia có chút vân đạm phong kinh, chỉ là nhìn kỹ một chút, lại có thể nhìn ra hai người đều có chút căng thẳng. Còn về Tiền thượng thư, lại là vô cùng áp lực, bàn tay đặt ở dưới bàn đã siết chặt thành nắm đấm, hiển nhiên là đang kiềm chế.