Chương 361:
Mỗi người của hai bên đều so tài, không biết nói bao lâu, sau khi Tiền thượng thư nghe lời của thông dịch viên nơi này, bỗng nhiên thả lỏng bàn tay nắm chặt ra
Tối hôm qua Thượng thư Binh bộ lại để cho người đến chỗ ông ta, để cho ông ta nhất định phải bàn bạc thành công chuyện buôn bán này. Thôi, Tiền thượng thư suy nghĩ, tốn thêm một chút tiền thì tốn thêm một chút tiền đi, dù sao sau này cũng có thể kiếm về, tốt nhất bên Hỏa Tầm Quốc không nên được nước lấn tới.
Nếu không, còn phải bị dày vò nữa.
Cuối cùng Tiền thượng thư mở miệng: "Nếu như vậy, vậy ---"
"Tiền thượng thư đại nhân, yên tâm đừng sốt ruột." Cố Thiệu cắt ngang lời của ông ta.
Tiền thượng thư nhíu mày, những người bên cạnh cũng khó hiểu nhìn Cố Thiệu.
Cố Thiệu khẽ mỉm cười nói: "Sứ thần người ta là ngàn dặm đến kinh thành, không thể một cuộc làm ăn cũng không thành. Vả lại, hai nước mới vừa mở chợ chung, chính là lúc bang giao tốt nhất, nào có thể vì một chút lời lãi mà cắt đứt quan hệ. Dù sao, đại nhân sứ thần Hỏa Tầm Quốc cũng là thật lòng đến làm ăn, có đúng hay không?"
Thông dịch viên vội vàng nói lời này cho sứ thần, sứ thần đại nhân nhất thời không phản ứng kịp, hơi có chút sửng sốt.
Cố Thiệu cười: "Sứ thần đại nhân không cần căng thẳng, chuyện này liên quan đến bang giao hai nước, tuy nói mới vừa rồi Tiền thượng thư không muốn thúc đẩy chuyện làm ăn buôn bán này, nhưng chúng ta đều có thể giúp khuyên một chút."
Tiền thượng thư có chút không hiểu, nhưng sau khi nhìn ánh mắt của Cố Thiệu, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một suy nghĩ.
Ông ta thuận thế hừ lạnh một tiếng: "Khuyên cái gì mà khuyên? Không có gì phải khuyên cả. Tuy nói hôm nay hai nước mới mở chợ chung, nhưng Đại Tề chúng ta không thiếu thương mậu lui tới biên giới các nước. Ý của chợ chung là hai bên đều có lợi, nhưng hôm nay xem thái độ của bọn họ, chợ chung này, không mở cũng được!"
Từ lúc bắt đầu sứ thần Hỏa Tầm Quốc cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đến lúc này cũng không nhịn được. Nghe ý của quan viên Đại Tề kia, chẳng lẽ không muốn bàn xong chuyện làm ăn này? Chuyện này không được!
---
Tiền thượng thư cũng là một lão hồ ly, lúc trước bởi vì trong lòng sốt ruột, không muốn bỏ lỡ chuyện làm ăn này, cho nên mới bị người của Hỏa Tầm Quốc lừa gạt. Hôm nay nghe được lời của Cố Thiệu, bỗng nhiên nghĩ đến còn có một loại khả năng khác.
Bên bọn họ muốn nhanh chóng mua được những con ngựa này, có phải bên Hỏa Tầm Quốc cũng vội vã bán đi đúng không? Cũng không phải không có khả năng này, dù sao nhiều ngựa như vậy, Hỏa Tầm Quốc cũng không nhất định dùng hết, sớm muộn gì cũng sẽ bán cho các nước khác.
Sau khi nghĩ rõ được chuyện này, trái lại Tiền thượng thư không nóng nảy nữa. Nhất thời ông ta cảm thấy thoải mái, biếng nhác nói: Cố Đại nhân khuyên nữa cũng không có tác dụng, Hộ bộ không có tiền, không lấy ra được khoản bạc này. Một con ngựa 25 lượng, còn là mua hơn 2000 con, tại sao bọn họ không đi cướp đi chứ?"
Sứ thần Hỏa Tầm Quốc ở đối diện cũng sốt ruột, chỗ Đại Tề không muốn làm cuộc mua bán này? Không nên nha, hai ngày trước không phải còn rất vội vàng sao, chẳng lẽ bọn họ nghe được tin tức gì?
Trong lòng Tiền thượng thư rất thoải mái. Quả nhiên, người lo lắng không chỉ có bọn họ, đối diện cũng có nỗi niềm khó nói, chuyện này là đủ rồi!
Những lời tiếp theo, càng làm cho sứ thần của Hỏa Tầm Quốc nóng nảy, lúc trước Tiền thượng thư nghĩ không ra, nhưng hôm nay đã nghĩ thông suốt, phối hợp với Cố Thiệu một xướng một họa, hai người một người đóng vai tức giận, một người đứng bên cạnh hòa giải, lừa những người còn lại đến mơ màng.
Đừng nói là người của Hỏa Tầm Quốc, ngay cả quan lại Đại Tề ở chỗ này cũng nghe không hiểu.
... Chuyện gì xảy ra thế, rõ ràng mới vừa rồi thái độ của Thượng thư đại nhân cũng không cậy mạnh như vậy. Tất cả mọi người đều cùng Cố Thiệu khuyên nhủ Tiền thượng thư. Thái độ của ông ta tệ như vậy, lỡ như sứ thần Hỏa Tầm Quốc người ta không muốn bán nữa, không thấy sắc mặt của người ta đã tối đen rồi sao? Tiểu Lý thị lang hắng giọng một tiếng, quyết định nhắc nhở một câu, tránh cho Thượng thư đại nhân của bọn họ quên mất.
"Đại nhân, lúc trước không phải chúng ta đã nói rồi sao, sao ngài lại đột nhiên trở quẻ?”
"Nói xong cái gì." Tiền thượng thư nhướng mày, cả người càng trở nên ngang ngược, bộ dạng hoàn toàn không nói lý: "Cứ 20 lượng một con, không có thương lượng gì hết, đứng nói một lượng, một văn tiền Đại Tề chúng ta cũng không tăng.
Nói xong, thậm chí Tiền thượng thư còn tức giận đứng lên: "Bên Hỏa Tầm Quốc không có thành ý muốn buôn bán với Đại Tề chúng ta, vậy thì ta sẽ đi bẩm báo với Thánh thượng, để cho ngài ấy đóng chợ chung đi. Vừa khéo trong triều chúng ta cũng chỉ có mấy người muốn mở mà thôi, nếu đóng, mọi người đều đồng ý, cũng tiết kiệm ngay sau biên cương trở nên rối loạn!"
Cố Thiệu nhanh tay lẹ mắt ngăn người lại: "Xin Thượng Thư đại nhân nghĩ lại.
Sứ thần Hỏa Tầm Quốc bên kia cũng nhanh chóng đứng lên. Mới vừa rồi ông ta nghe được lời của thông dịch viên, vị Thượng thư đại nhân ở đối diện này lại muốn xúi giục Hoàng đế Đại Tề đóng chợ chung, ông ta nhanh chóng để cho thông dịch viên truyền lời của mình. Ngay sau đó thông dịch viên chấn vấn: "Hai nước đã sớm thỏa thuận xong chuyện mở chợ chung, sao có thể tùy ý thay đổi?"
Tiền thượng thư ngang ngược nói: "Đổi hay không là chuyện của Đại Tề ta, liên quan gì đến Hỏa Tầm Quốc các ngươi? Nếu các ngươi không hài lòng, có thể tìm nước khác mở chợ chung. Đất Đại Tề ta rộng lớn nhiều vạn vật, vốn cũng không cần hợp tác thương mậu với các nước."
Cố Thiệu vẫn kiên trì khuyên ông ta: "Nhưng mà sứ thần của Hỏa Tầm Quốc từ ngàn dặm đến hai lần, sao có thể tay không mà về."
Cố Thiệu nói xong, còn nhìn vị sứ thần kia của Hỏa Tầm Quốc: "Hơn nữa, ta cũng tin tưởng vị đại nhân này là thật lòng muốn thông thương với Đại Tề chúng ta. Đại nhân, ngài nói có đúng hay không?"
Thông dịch viên vội vàng chuyển lời cho sứ thần, sau khi sứ thần nghe xong, gật đầu liên tục.
Hôm nay đã đến mức này, ông ta không sốt ruột là chuyện không thể nào. Lúc đầu, khi Đại Tề không đồng ý về giá cả, ông ta còn có thể an ủi mình, nước Đại Tề thiếu chiến mã, nhất định sẽ không từ bỏ chuyện buôn bán này. Ai biết bọn họ ra giá quá cao, trực tiếp chọc giận vị Thượng thư đại nhân này, không chỉ không muốn mua bán, ngay cả chợ chung cũng không muốn mở với bọn họ.