Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 363: Chương 362:

Chương 362:

Sứ thần vội vàng nói mấy câu với thông dịch viên, ý là trấn an Tiền thượng thư, cũng sửa lại lời nói, không còn khăng khăng muốn 25 lượng một con ngựa, mà nói giá tiền có thể thương lượng, có thể xuống một chút, 23 lượng, thập chí 21 lượng cũng có thể. Nếu không được, 20 lượng... Bọn họ cũng có thể cắn răng bán.

Đây chính là ngựa tốt nhất đẳng, bán 20 lượng một con, thật ra cũng không lời được bao nhiêu,

Chuyến đi này, cũng không biết là lời hay lỗ. Nhưng chuyện gấp hôm nay, bán ngựa cũng đã không còn quan trọng, quan trọng nhất chính là ổn định vị Thượng thư đại nhân này, nếu không để cho ông ta tức giận, ngay cả chợ chung cũng không thành.

Bên này Hỏa Tầm Quốc hạ giá xuống, tảng đá lớn trong lòng Tiền thượng thư cũng nhanh chóng rơi xuống.

Giống như lúc trước ông ta nói, nói chuyện làm ăn, ai mở miệng nhường trước sẽ thua, cuối cùng bên Hỏa Tầm Quốc cũng buông lỏng, vậy thái độ của ông ta càng phải cứng rắn một chút. Tiền thượng thư vẫn nghiêm mặt, chỉ là không còn xoay người rời đi nữa.

Cố Thiệu vẫn làm tròn bổn phận của người khuyên nhủ, khuyên được Tiền thượng thư, để cho ông ta tạm thời ngồi xuống, cũng không kêu là muốn đi bẩm báo với Thánh thượng đóng chợ chung nữa. Cũng chính bởi vì Cố Thiệu, làm cho sứ thần Hỏa Tầm Quốc ở đối diện có thêm hai phần hảo cảm với hắn. Người trẻ tuổi này, nhìn một cái cũng biết là người biết lý lẽ, sứ thần đại nhân nghĩ như vậy.

Cố Thiệu lại đổi ngôn ngữ Hỏa Tầm Quốc mà lúc trước mình học, chào hỏi với vị sứ thần đại nhân kia.

Sứ thần đại nhân cảm thấy khá kinh nhạc: "Ngươi biết nói tiếng của Hỏa Tầm Quốc chúng ta?"

Cố Thiệu khiêm tốn nói: "Chẳng qua chỉ học một chút. Lúc trước Trát Lan Đinh đại nhân của quý quốc vào kinh, ta và ngài ấy có duyên gặp nhau mấy lần."

Sứ thần đại nhân bừng tỉnh hiểu ra, thì ra đây là người trẻ tuổi mà sau khi Trát Lan Đinh trở về khen ngợi rất nhiều. Không trách người này nói chuyện giúp bọn họ, nghĩ đến đây ông ta cảm cảm thấy Cố Thiệu thuận mắt rất nhiều.

Cố Thiệu thấy ông ta không bài xích mình, thì nói chuyện với ông ta về tình huống của Đại Tề. Năm nay bởi vì chuyện của Hoàng hà, chỗ Hộ bộ chi rất nhiều bạc, công thêm quan lại của toàn bộ Đại Tề có rất nhiều, quan bổng cũng là một khoản chi ra không nhỏ, như vậy tính ra, tiền có thể dùng để mua ngựa thật sự không quá nhiều.

Giải thích thì giải thích, Cố Thiệu còn như có như không nhắc đến một câu, nói có một nước nhỏ đang muốn mở chợ chung với Đại Tề bọn họ.

Lúc này, không có cũng thành có. Tiền thượng thư nghe lời của Cố Thiệu, trong lòng lặng lẽ khen ngợi Cố Thiệu mấy câu. Quả nhiên là người biết nói chuyện, không trách Hoàng thượng lại thích.

Mà bên Hỏa Tầm Quốc, nghe Cố Thiệu lưu loát nói tiếng của mình, còn chưa kịp khen ngợi đã bị hoảng sợ bởi lời nói của hắn. Thì ra Đại Tề còn có chiêu sau thế này, nếu không thành với bọn họ, thì còn có người khác.

Sau khi Cố Thiệu nói xong câu này, thì tiếp tục nói: "Chỉ là Thánh thượng của chúng ta là một người tuân thủ cam kết, lúc trước khi đại nhân Trát Lan Đinh đến thăm cũng đã quyết định chuyện chợ chung hai nước. Cho nên lúc gặp mặt những nước nhỏ kia, Thánh thượng cũng không đồng ý cái gì. Tất nhiên, cái này cũng là thành ý mà Thánh thượng đối với Hỏa Tầm Quốc, chỉ cần người khác lấy lễ đối đãi, từ trước đến nay Đại Tề chúng ta cũng sẽ tuân thủ cam kết.”

Lúc này sứ thần đại nhân thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng biết ý của Cố Thiệu.

Tình huống hôm nay, bọn họ không có đường lui.

Vốn Tiền thượng thư quyết định thừa tình hình này dùng giá 20 lượng một con, mua những chiến mã này, chỉ là lúc mới vừa muốn nói, ông ta nhìn thấy sứ thần Hỏa Tầm Quốc đang ủ rũ ở đối diện, bỗng nhiên hơi dừng lại.

Tiền có thể nhiều một chút, nhưng cũng có thể thiếu một chút.

Dù gì cũng là nước láng giềng, Tiền thượng thư cũng biết không thể bắt ép người quá đáng. Mọi người đều nhường một bước, bên này Đại Tề nguyện ý tặng thêm một 1 lượng bạc, lấy giá 21 lượng mua mỗi con. Tất nhiên, Tiền thượng thư cũng không chỉ làm những chuyện này, ông ta không chỉ mua ngựa về, còn phát huy bản lĩnh nói chuyện không lặp từ của mình, cứ thể đẩy hết tơ lụa lá trà ở trong quốc khố, bán cho đối phương.

Rõ ràng là hàng năm ngoái, nhưng ở trong miệng Tiền thượng thư là hàng nhất đẳng. Cũng may bên Hỏa Tầm Quốc cũng hiếm tơ lụa và lá trà, giá tiền bên Đại Tề cũng trong phạm vi chấp nhận được, cộng thêm lúc Đại Tề mua ngựa thì tăng thêm 1 lượng bạc, mặc dù không đến 25 lượng, nhưng dù gì cũng đã bán được ngựa rồi, tốt hơn rất nhiều so với tay không mà về. Bên này Đại Tề cũng thể hiện thành ý, tất nhiên bên Hỏa Tầm Quốc cũng không thể không bày tỏ cái gì.

Mỗi bên đều có mua có bán, mặc dù tơ lụa và lá trà không đáng tiền bằng những con ngựa này, nhưng cũng để cho Đại Tề tiết kiệm được một số tiền lớn. Nói chuyện làm ăn xong, sau khi đưa tiễn đám người Hỏa Tầm Quốc kia, cả người Tiền thượng thư đều thần thanh khí sảng.

Chuyện này kéo dài lâu như vậy, cuối cùng cũng giải quyết tốt đẹp, không chỉ có như vậy, trái lại bọn họ còn tiết kiệm không ít tiền, mua bán này thật có lời!

Sau khi vui mừng xong, mấy người bên cạnh bắt đầu ríu rít lên tiếng hỏi, đơn giản là hỏi tại sao mới vừa rồi Tiền thượng thư lại thay đổi thái độ.

Nói đến chỗ này, Tiền thượng thư cũng tò mò nhìn về phía Cố Thiệu: "Mới vừa rồi vì sao ngươi lại lên tiếng cản ta, là biết được tin tức trước thời hạn sao?"

Cố Thiệu đàng hoàng nói: "Gần tối hôm qua lúc trở về, vừa khéo đụng phải hai vị thông dịch viên của Hỏa Tầm Quốc, bọn họ nói chuyện không tị hiềm, đều bị ta nghe hiểu."

"Thảo nào!" Tiền thượng thư vỗ trán một cái, bừng tỉnh hiểu ra.

Thảo nào Cố Thiệu cắt đứt lời của ông ta, nếu ông ta nói lời hạ giá kia, vậy không phải bọn họ đã thua thiệt lớn rồi sao. Tiền thượng thư cười híp mắt nhìn Cố Thiệu, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng: "Không hộ là hậu bối ngay cả Tiêu thừa tướng của tán thưởng, quả nhiên vừa thông minh vừa biết thay đổi theo tình hình."

Một câu hậu bối, làm cho mấy vị đại nhân ở phía sau cũng đều nhìn về phía Cố Thiệu, lời này của Tiền thượng thư, sao lại có chút mùi vị gần gũi. Nhưng nếu như bọn họ nhớ không nhầm, lúc trước không phải Tiền thượng thư còn rất ghét vị Cố đại nhân này sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!