Chương 363:
Ở trong chuyện này, chẳng lẽ còn có chuyện mà bọn họ không biết.
Những người này nghĩ không ra, Tiền thượng thư bị bọn họ vây quanh ở chính giữa thì đã sớm vui mừng rồi: "Chiến mã đến tay, mặc dù ra nhiều thêm một lượng bạc, nhưng mấy đồ tích góp kia cũng bán hết rồi, ân huệ cũng bán, tiền cũng được tiết kiệm, tính thế nào cũng là chúng ta được lời!"
Những tơ lụa lá trà tích góp kia, hơn phân nửa sẽ được Thánh thượng cầm đi ban thưởng cho người khác. Thưởng cho người khác là ban thưởng miễn phí, không thể tốt hơn so với bán cho Hỏa Tầm Quốc được.
Suy nghĩ bán đồ này của Tiền thượng thư, cũng sau khi nghe được lời Cố Thiệu. Vốn chỉ là thử hỏi thăm một chút, nhưng không nghĩ đến bên kia lại cảm thấy hứng thú. Nhớ tới lần trước Tiểu Lý thị lang nói những người Hỏa Tầm Quốc đã giỏi trả giá, Tiền thượng thư còn có chút dương dương tự đắc. Giỏi về buôn bán, giỏi về trả giá thì thế nào, còn không phải không mạnh bằng ông ta và Cố Thiệu cường cường hợp tác sao?
Tiền thượng thư đã quyết định, lần tới lại buôn bán số lượng lớn, nhất định phải gọi Cố Thiệu đi cùng!
Trong lòng ông ta cực kỳ hài lòng về Cố Thiệu, Tiền thượng thư cũng không keo kiệt lời khen, thậm chí lúc báo cáo chuyện này cho Hoàng thượng, còn không quên khen Cố Thiệu một trận. Bây giờ ông ta nhìn Cố Thiệu chỗ nào cũng cảm thấy hài lòng, trước kia sao lại không phát hiện đây chính là một nhân tài, sớm biết, lúc đầu trực tiếp để hắn đến Hộ bộ là được rồi, đỡ phải đi mượn chỗ Hàn Lâm Viện.
Tiền thượng thư khen đến mức vui vẻ, Hoàng thượng nghe cũng vui vẻ.
Ông hừ một tiếng, mặc dù không hài lòng lắm với sự chập chạm của Tiền thượng thư, nhưng cũng cảm thấy ông ta có thể nhìn ra được chỗ tốt của Cố Thiệu, nói rõ mắt ông ta vẫn không bị mờ: "Trẫm đã sớm nói Trạng nguyên lang là một người vô cùng thông minh, có trách chỉ trách lúc đầu ngươi không tin."
Tiền thượng thư nghe lời này cũng không tức giận: "Vâng, thần đúng là có mắt không tròng."
Nói xong chuyện làm ăn, Tiền thượng thư nhìn Cố Thiệu giống như nhìn vật may mắn, cảm thấy thật thuận mắt trước nay chưa từng có.
Bên này Đại Tề người người đều vui mừng, mà bên Hỏa Tầm Quốc cũng rất vui vẻ. Dù sao, mặc dù tiền bán ngựa không đạt tiêu chuẩn dự trù lúc trước của bọn họ, nhưng sau khi bị Cố Thiệu hù dọa một trận, bọn họ ngay cả mong đợi cũng biến mất, trong đầu nghĩ có thể bán được là tốt rồi. Sau đó Đại Tề lại thêm một ít bạc, dù chỉ một chút, cũng đã làm cho Hỏa Tầm quốc rất thoả mãn.
Thêm là tốt.
Còn về lá trà và tơ lụa, vốn chính là mong muốn của bọn họ, bên Hỏa Tầm Quốc cũng không bài xích gì. Lần này chuyện làm ăn có thể thành, bọn họ còn phải cảm ơn người trẻ tuổi tên là Cố Thiệu. Nếu không phải người trẻ tuổi này, chỉ sợ ngay cả một con ngựa bọn họ cũng không bán được, nói không chừng ngay cả chợ chung cũng thất bại.
Mấy sứ thần hỏa thần quốc thảo luận một trận, quyết định mời riêng Cố Thiệu ăn cơm để tỏ ý cảm ơn.
Tất nhiên Cố Thiệu không đồng ý. Lần trước vàng mà Trát Lan Đinh đưa cho hắn, hắn cũng đưa vào trong quốc khố, lúc này tất nhiên cũng sẽ không cho bọn họ cơ hội mời tiệc. Cố Thiệu cũng là một người biết ăn nói, nghiêm nghị từ chối sứ thần Hỏa Tầm Quốc, bọn họ còn không có bất kỳ chỗ bất mãn nào, trái lại còn cảm thấy người Cố Thiệu ngay thẳng chính trực, là người đáng giá kết giao.
Chỉ tiếc, dù sao bọn họ cũng không phải là người kinh thành, dù cho có lòng muốn kết giao, cũng định trước ở không được bao lâu.
Đợi cho mọi chuyện hoàn thành xong, bọn họ cũng chỉ có thể lên đường về nước. Trước khi đi, vị sứ thần đại nhân kia còn kéo tay Cố Thiệu, thành khẩn mời Cố Thiệu đến quốc đô của bọn họ du ngoạn.
Ngoài mặt Cố Thiệu đồng ý, chờ mấy người này đi rồi, mới nặng nề thở ra một hơi.
Tiểu Lý thị lang cũng đứng bên cạnh hắn, thấy vậy tò mò hỏi: "Ngươi thật sự đi sao?"
“Nhất định là không rồi." Cố Thiệu trả lời dứt khoát.
"Vậy sao ngươi còn đồng ý?"
Cố Thiệu nhún vai: "Ta không đồng ý người này có thể nhanh chóng đi sao?"
Tiểu Lý thị lang không có lời nào để chống đỡ. Chỉ là trong lòng càng cảm thấy Cố Thiệu đáng sợ, bề ngoài thì một bộ dạng, khác sau lưng thì một bộ dạng khác, thật đúng là rất lợi hại, xem ra sau này hắn ta càng không thể đắc tội với vị Cố tu soạn được thánh sủng này.
À, không đúng, là Cố thông xử.
Hôm qua rốt cuộc điều lệnh của Cố Thiệu cũng xuống, vốn Hoàng thượng muốn để Cố Thiệu làm chức quan Tri phủ, nhưng người bên Lại bộ thật sự quá phiền phức, ồn ào mấy trận, còn có ngôn quan dâng thư, đả kích Hoàng thượng làm chuyện này là không hợp quy củ. Bọn họ phản đối như vậy, Hoàng thường nào dám khăng khăng theo ý mình, dưới sự ồn ào, cuối cùng quyết định chức quan của Cố Thiệu chính là Thông xử phủ Hoài An.
Chỉ là trừ cái này ra, Hoàng thượng còn để Cố Thiệu kiêm chức rất nhiều chức, dưới Thông xử còn kiêm Thủy giám, kiêm Khuyến nông sứ, phẩm cấp không tính là lớn, thuộc về điều động ngang hàng (đều là Lục phẩm), chỉ là cái tên quan thì rất dài, người xem đều chặc lưỡi làm kỳ.
Đây chỉ là một chuyện, còn một chuyện khác nữa, chính là sư nương cùng với một nhà đại bá của Cố Thiệu, cuối cùng đã đến kinh thành rồi.
Hôm đó khi sư nương và một nhà đại bá đến, vừa khéo là ngày nghỉ của Cố Thiệu. Lúc một nhà đại bá lên đường, đã gửi thư đến, Cố Thiệu tính ngày, cảm thấy sẽ rơi vào hai ngày này. Quả nhiên, vào lúc này Cố Thiệu đang ở trong phòng tính toán, còn chưa kịp tính xem cuối cùng là ngày mai hay là ngày mốt, chỗ cửa truyền đến giọng nói lớn tiếng của cha hắn.
"Đại ca! Đại tẩu! Sao các người lại tới nhanh như vậy?"
Tiếp theo chính là một trận nói chuyện ồn ào.
Một tiếng la lớn này của Cố Đại Hà cũng gọi Trần Kim Liên ra, bà đứng ở ngưỡng cửa nhìn, đúng thật là người một nhà đều đến, từ Đại bá đại bá mẫu của Cố Thiệu, đến hai đứa cháu trai. Đã lâu không thấy Trương thị, lúc này vừa gặp, Trần Kim Liên lại cảm thấy có chút thân thiết, thậm chí không tự chủ nở nụ cười.
Sau khi khách khí đón người vào gian nhà chính, Cố Thiệu cũng nhanh chóng đi ra khỏi phòng mình.