Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 365: Chương 364:

Chương 364:

Chợt nhìn thấy Cố Thiệu, người một nhà Cố Đại Sơn đều ngẩn ra.

Cũng không có gì khác, thật sự là Cố Thiệu thay đổi quá lớn, khác nhau một trời một vực với bộ dạng đơn giản khi còn ở thôn Thượng Táo. Trái lại không phải tướng mạo thay đổi, đôi mắt vẫn là đôi mắt đó, cái đầu vẫn là cái đầu đó, cũng không có gì thay đổi, chỉ là khí chất đã hoàn toàn khác. Lúc đầu khi còn ở thôn Thượng Táo, Cố Thiệu chính là một người lớn lên tuấn tú nổi tiếng mười dặm tám thôi, ngay cả tiểu cô nương cũng không tinh xảo xinh đẹp bằng hắn, nếu không, một nhà Trần tú tài cũng sẽ không kết thân với Cố gia.

Nhưng Cố Thiệu đẹp thì đẹp, nhưng trên người luôn có một loại chán nản, xốc nổi, ăn không ngồi rồi. Hôm nay sự xốc nổi đã hoàn toàn biến mất, liếc nhìn một cái cảm thấy rất trầm ổn, giống như đã lột xác vậy. Cố Đại Sơn có chút không dám nhận, chớp mắt nói: "Đây là Thiệu Ca Nhi của chúng ta sao?"

Cố Đại Hà tùy tiện nói: "Sao lại không phải, đại ca nhìn nó lớn lên từ nhỏ chẳng lẽ còn là giả?"

Cố Đại Văn cũng nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu: "Luôn cảm thấy

đường đệ có gì đó không giống."

"Chỗ nào không giống?"

Cố Đại Văn nghiêm túc suy nghĩ một chút, cuối cũng chỉ nói: "Cảm giác không giống."

Thật ra hắn ta cũng không nói ra được nguyên nhân, luôn cảm thấy đường đệ thay đổi thật nhiều, nếu là gặp ở trên đường, có lẽ hắn ta cũng không dám đến nhận.

Cố Thiệu bật cười, người vẫn là người lúc trước, còn có gì không giống cái gì? Hắn gọi mọi người ngồi xuống, lại tự mình pha trà cho bọn họ.

Sau khi ngồi xuống, Cố Đại Sơn nói đến chuyện sau khi bọn họ lên kinh thành. Bọn họ là theo Tần gia (nhà Tần tiên sinh) còn có hai cha con Trần gia (cha và đệ đệ của Trần Tú Nương) đến kinh thành, từ huyện Kim Đàn đi đến phủ Trấn Giang. Con thứ hai của Tần gia hộ tống Tần phu nhân lên kinh, bọn họ cũng đi theo. Chờ sau khi đến kinh thành, hai cha con Trần gia đã sớm biết Lý thị có nhà ở kinh thành, tất nhiên là chạy đến. Còn người một nhà Cố Đại Sơn, còn chưa biết đi chỗ nào đã được người của phủ Thượng thư nhận, nói trong phủ đã sắp xếp tốt, buổi tối có thể vào ở.

Cố Đại Sơn biết vị Trịnh tiên sinh là cha nuôi của Cố Thiệu, cho nên cũng không khách khí với bọn họ làm gì.

Chỉ là bọn họ khác với người của Tần gia, sau khi người Tần gia vào có thể yên tâm ở trong phủ Thượng thư, nhưng đám người Cố Đại Sơn thì lập tức muốn gặp người một nhà Cố Thiệu, sau khi đặt bọc quần áo xuống, lập tức dẫn người chạy đến chỗ này thăm hỏi.

Chờ một chút nữa, bọn họ còn phải trở về phủ Thượng thư.

Cố Đại Hà nghe được lời của ông ấy, cũng không cảm thấy có chuyện gì, dù sao bọn họ cũng thường đi phủ Thượng thư, ở đó ăn một bữa mấy bữa cơm cũng không sao. Hai nhà đều đã kết nghĩa, phủ Thượng thư nguyện ý cho một nhà đại ca của ông ở lại, Cố Đại Hà vừa vui vẻ vừa cảm kích. Sau khi nói xong chuyện này, Cố Đại Hà lập tức kéo theo đại và và cháu trai đi dạo nhà mình.

Cố Đại Sơn cũng biết căn nhà này mua như thế nào, hôm nay lúc nhìn kỹ, cũng mang theo chút tò mò.

Nhà này nhìn thì tinh xảo, nhưng diện tích cũng không được xem là quá lớn, còn nhỏ hơn nhà ở quê bọn họ. Nhìn mấy lần cũng không có gì lạ cả, chỉ là trong phòng treo hai bức tranh chữ, lại bày hai cái bình, sau khi Cố Đại Sơn nhìn mấy lần, lập tức nói: "Không phải ta nói đệ, nếu căn nhà này đã là của Thiệu Ca Nhi, các ngươi cũng phải hao phí tâm tư một chút, đi ra ngoài mua một ít bình lọ xinh đẹp trang trí, như vậy rất khó khăn sao?"

Cố Đại Sơn không đồng ý nhìn đệ đệ, cảm thấy đệ đệ thật sự là không biết hành động, chuyện này nha, còn phải để ông ấy đi ra ngoài mua, dù sao ánh mắt của ông ấy tốt hơn một chút.

Mới nói xong, Cố Đại Sơn thuận tiện cầm trà Cố Thiệu đưa đến, đôi mắt nhìn bên trong hộc tủ, nhìn bình hoa trong hộc tủ, luôn cảm thấy bình này không đủ khí phải: "Ta thấy bên ngoài cũng có bán hoa mai, sao các ngươi không mua mấy cây cắm vào, trơ trụi như vậy, cũng không có không khí vui mừng gì cả."

Cố Đại Hà nghe vậy nói: "Không thể cắm hoa được."

"Vì sao?"

"Đại ca, ca đừng nhìn thấy cái bình này rất bình thường, đây chính là Thánh thượng ban thưởng, nghe nói là đồ cổ tiền triều gì đó, rất tinh quý."

Cố Đại Sơn phun ngụm trà vừa uống ra ngoài, một lúc lâu sau mới khô cằn hỏi một câu: "Đệ nói... Đây là người nào ban thưởng"

"Thánh thượng nha." Cố Đại Hà trả lời rất đương nhiên, giống như nói hôm nay ăn cái gì, trên mặt tràn đầy vẻ tự nhiên: "Thánh thượng rất coi trọng Thiệu Ca Nhi của chúng ta, cách ba năm ngày sẽ ban thưởng một ít thứ. Lúc đầu đồ ít, Thiệu Ca Nhi còn sẽ đặt đồ ở trong thư phòng, hôm nay mắt thấy thư phòng không còn chỗ để, mới mang ra để bên ngoài.”

Cố Đại Sơn nghe mà có chút ngẩn ngơ, nhanh chóng thu cái tay đang chỉ của mình lại.

Ngay cả Trương thị ở phía sau, cũng ngạc nhiên đến mở to miệng: "Ngươi nói là Thánh thượng thưởng không chỉ một món đồ."

"Đó là tất nhiên." Khó khăn lắm mới thấy đại tẩu thất thố thành cái dạng này, Trần Kim Liên vô cùng kiêu ngạo, ngẩng đầu ưỡn ngực giới thiệu với bọn họ: “Tranh cổ bày ở nơi này là Thánh thượng ban cho, bên kia ngọn đèn lưu ly là Thánh thượng ban cho, còn có trên cái giá kia, đồ đặt bên trên hơn phân nửa đều là đồ trong cung. Còn có sách cổ, giấy, bút mực trong thư phòng của Thiệu Ca Nhi, tất cả đều là Thánh thượng thưởng.”

"Ông trời của ta ơi." Trương thị nghe được chuyện này, đã không biết nên nói cái gì, kinh hãi hồi lâu, mới nói ra một câu: "Cái nhà này của các ngươi, thật sự rất kim quý."

Chứ còn gì nữa, một vật hai vật đều là Hoàng thượng thưởng, người khác nào có đãi ngộ như vậy.

Ngay cả Cố Đại Sơn cũng từ bỏ mấy ý tưởng góp ý cho nhà của đệ đệ, vốn ông ấy cảm thấy mấy bình hoa tranh cổ này không có đẳng cấp, kết quả không được đẳng cấp chính là ông ấy.

Sau đó, Cố Đại Sơn yên lặng rất nhiều, sợ mình không cẩn thận nói sai, lại kéo ra một đống đồ lớn ngự ban, ông ấy có thể sẽ bị hù dọa lần thứ hai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!