Chương 365:
Một nhà Cố Đại Sơn cũng chỉ đi dạo một vòng ở chỗ Cố Thiệu, hai nhà lập tức đổi nơi, đến phủ Thượng thư.
Hôm nay phủ Thượng thư cũng rất náo nhiệt, vừa khéo là ý của Hồ lão phu nhân. Hồ lão phu nhân thích vui vẻ náo nhiệt, hơn nữa bây giờ con thứ hai đã trở về từ huyện Kim Đàn, còn nhận một đứa con trai, sau khi kết nghĩa, Hồ lão phu nhân đã vui vẻ được nửa tháng mà vẫn không cảm thấy chán.
Mặc dù hôm nay con trai thứ hai không có suy nghĩ tái giá, nhưng Hồ lão phu nhân cũng không vội vàng giống như lúc trước. Có Cố Thiệu ở, từ nay về sao lão nhị cũng có một tiểu bối thân thiết chăm sóc, đứa nhỏ Cố Thiệu này lại thật lòng, dù lão Nhị có đánh mắng cũng không thấy hắn tức giận, đổi thành là hai cháu trai, có lẽ đã sớm chịu không nổi rồi. Cũng chính vì như vậy, Hồ lão phu nhân thấy người Cố gia càng khách sáo, bà lại càng thích. Hôm nay Đại bá của Cố Thiệu đến kinh thành, Hồ lão phu nhân cũng phân phó xuống, để cho người trong phủ cẩn thận chăm sóc, ăn mặc dùng gì đều có phủ Thượng thư sắp xếp. Dù sao bọn họ có nhiều phòng trống, ở nhiều người ngược lại càng thêm náo nhiệt.
Lúc người Cố gia đến, Chu thị ngồi ở bên cạnh Tần tiên sinh lập tức đứng lên, kích động nhìn về phía cửa.
"Bà gấp cái gì?" Tần tiên sinh nói.
Chu thị không vui nói: "Bình thường ông đều có thể gặp, tất nhiên không vội. Ta đã sắp nửa năm không gặp rồi.”
Bà ấy nói xong, Tiểu Muội được Cố Thiệu dắt đến, thấy Chu thị hai mắt của cô bé cũng sáng lên, chỉ là cô bé nhớ phải hành lễ với Hồ lão phu nhân trước, chờ sau khi hành lễ xong mới đi theo ca ca đi đến, chân ngắn chạy thật nhanh, vội vàng gọi một tiếng sư nương.
Chu thị dẫn Tiểu Muội đến bên cạnh mình, trong lúc nhất thời vành mắt cũng ửng đỏ: "Tiểu Muội nhà chúng ta lại trở nên xinh đẹp rồi, có thể thấy ở kinh thành cũng không tệ lắm."
Bà ấy vươn tay nhéo cằm Tiểu Muội một cái, cảm nhận được có da có thịt, không còn gầy, làm cho người ta đau lòng như trước nữa.
Tiểu Muội nắm lấy tay của Chu thị, mềm mại ngoan ngoãn nói: "Ca ca mua bánh ngọt trái cây ăn rất ngon, mỗi ngày đều ăn thật no."
"Có thể ăn là phúc, có thể thấy Tiểu Muội chúng ta nhất định sẽ rất có phúc." Hồ lão phu nhân nói.
Chu thị gật đầu không ngừng, chỉ là vẫn nhìn chằm chằm vào Tiểu Muội. Bà ấy và chồng không có con gái, cũng không có cháu gái, lúc đầu khi Cố Thiệu đưa Tiểu Muội đến nhà bọn họ. Chu thị hoàn toàn là khách sáo nuôi một đoạn thời gian, ai biết nuôi một cái thì dừng không được. Tiểu Muội ngoan ngoãn lại làm cho người ta yêu thương, thật sự chỗ nào bà ấy cũng thích, bộ dạng cũng rất hợp với cháu gái trong lòng của bà ấy, Chu thị dạy dỗ Tiểu Muội rất tận tâm, tất nhiên khác với người khác, ngay cả cháu trai của bọn họ, Chu thị cũng chưa từng dạy dỗ tận tâm như vậy.
Lúc này nghe chồng nói có lẽ từ nay về sau Tiểu Muội sẽ không về nữa, Chu thị ở quê quán lập tức sốt ruột, suy nghĩ mấy ngày thì quyết định lên kinh nhìn một chút. Một là vì hoàn thành tâm nguyện của chồng, để cho ông ấy có thể dự xong hôn lễ của học sinh thì mới về, thứ hai cũng là đến thăm Tiểu Muội.
Sau khi Chu thị chào hỏi với Cố Thiệu xong, thì ôm Tiểu Muội đến bên cạnh mình, cũng không có ý trả lại cho Cố Thiệu.
Cố Thiệu thấy Tiểu Muội cũng thật vui vẻ, thì không quan tâm bọn họ nữa. Chỉ trừ Trần Kim Liên, thấy Chu thị yêu thích Tiểu Muội như vậy, đến bây giờ bà vẫn cảm thấy kinh ngạc.
Tiểu Muội lại được người ta thích như vậy, Trần Kim Liên quy kết hết mọi thứ này đều do bà biết sinh ba người con, bộ dạng đáng yêu xinh đẹp, tất nhiên có người thích. Cho nên, công lao vẫn thuộc về bà.
Chu thị và Trần Kim Liên ngồi chung một chỗ. Hai người bọn họ đều câu nệ, vẫn luôn không nói gì.
Mà ở bàn nam, Cố Đại Sơn ngồi gần chỗ với đệ đệ, thấy trên bàn bày đầy bánh ngọt có đặt chén lưu ly, lập tức nghĩ tới đồ mà hôm nay mình nhìn thấy trong nhà Cố Thiệu, vì vậy nhỏ giọng nói: "Đại Hà à, đệ nói những cái này, có thể đều là đồ trong cung đi ra không?"
Cố Đại Sơn giàu có, ở huyện Kim Đàn cũng được xem là phú nông, nhưng cũng chỉ giới hạn ở nơi nhỏ thôn Thượng Táo huyện Kim Đàn mà thôi, đến kinh thành, thấy được sự giàu sang như thế nào của nơi dưới chân thiên tử, đã có chút ý sợ hãi.
Cố Đại Hà nhìn một cái, nhỏ giọng nói: "Nào có nhiều đồ ở trong cung đi ra như vậy, hơn nữa, cho dù là đồ trong cung, cũng không nhất định là được Thánh thượng thưởng."
Quý nhân trong cung nhiều, nhưng Thánh thượng chỉ có một.
Cố Đại Sơn chật lưỡi trong lòng, xem ra đồ trong phủ Thượng thư còn không quý bằng đồ trong nhà đệ đệ ông ấy. Nghĩ như vậy, Cố Đại Sơn cũng giảm vài phần kinh sợ trong lòng: "Thiệu Ca Nhi cũng may mắn, lại kết nghĩa được với người nhà như vậy."
"Ai nói không phải chứ." Cố Đại Hà có quan hệ thân thiết với đại ca, không cố kỵ nhiều: "Lúc đầu Hồ lão phu nhân muốn kết nghĩa, nhà chúng ta đều rất hoảng hốt. Chỉ là Trịnh gia kết nghĩa này thật sự không có gì để bắt bẻ, không biết đã giúp chúng ta bao nhiêu chuyện, đừng nói là nhà chúng ta, cũng giúp Trần gia rất nhiều."
Nói đến Trần gia, Cố Đại Sơn nhớ đến một chuyện: "Đúng rồi, trên đường đi ta nghe Trần tú tài nói hình như Thiệu Ca Nhi sẽ bị điều ra bên ngoài, vậy mấy người các ngươi..."
"Thiệu Ca Nhi đã nói, chúng ta là phải ở lại kinh thành."
Cố Đại Sơn thấy đệ đệ đã nói vậy, ông ấy biết trong lòng cháu trai nhất định có tính toán, cũng không hỏi kỹ làm gì. Dù sao Thiệu Ca Nhi đã làm đại quan, trong nhà đều là đồ mà Thánh thượng ban thưởng, dù sao cũng không đến nổi nuôi không nổi cha nương mình.
Thật sự nếu nuôi không nổi, thì cùng lắm trở về huyện Kim Đàn, ruộng đất đều còn ở đó, Cố Đại Sơn suy nghĩ không có chút gánh nặng nào.
Sau khi mấy người Cố Đại Sơn và cha con Trần gia đến kinh thành, Cố gia và Trần gia cũng bắt đầu trở nên bận rộn.
Tháng mười vừa qua, ngày thành thân của Cố Thiệu cũng sắp đến rồi.
Sính lễ của Cố gia cùng với của hồi môn của Trần gia, thật ra đã sớm chuẩn bị xong rồi.