Chương 366:
Mặc dù Trần Kim Liên không vừa ý cửa hôn sự này với Trần gia, nhưng liên quan đến sính lễ của con trai, bà vẫn chuẩn bị xong sớm, rất sợ sính lễ không đủ khí phải làm cho con trai mất mặt. Lúc trước ở huyện Kim Đàn cũng đã đưa lục lễ cho Trần gia. Chẳng qua lúc đó Cố gia không giàu có, cho dù sính lễ là chuẩn bị thật sớm, nhưng vẫn kém hơn người giàu sang.
Chờ sau khi đến kinh thành, Cố Thiệu cảm thấy áy náy, lại thêm vào rất nhiều.
Từ trên xuống dưới Trần gia cũng không quan tâm đến một chút sính lễ kia, ở trong mắt bọn họ, Cố Thiệu thêm hay không thêm đều giống nhau. Tất nhiên, Cố Thiệu có suy nghĩ như thế này, Lý thị còn vui mừng thay cho con gái. Bọn họ không thèm để ý sính lễ như thế nào, nhưng còn phần của hồi môn, quả thật Trần gia Lý gia đã hợp sức chuẩn bị.
Ở huyện Kim Đàn, Trần gia nổi tiếng là người vừa làm ruộng vừa đọc sách, ruộng trong nhà cũng coi như rất nhiều, lại bởi vì mấy đời trong nhà đều là người đọc sách, danh tiếng trước mặt hay sau lưng người khác đều không tệ lắm. Nhà mẹ của Lý thị chính là thương hộ, mười năm này làm ăn ngày càng lớn, gia sản cũng ngày càng nhiều. Vốn Lý gia gả Lý thị cho Trần gia, mục đích chính là thanh danh của Trần gia và công danh của Trấn tú tài. Hôm nay vị hôn phu của cháu gái ngoại có quan chức, còn là Trạng nguyên, đại ca của Lý thị tất nhiên sẽ không keo kiệt, vốn của hồi môn đã rất nhiều, bây giờ lại cho thêm. Hôm nay cửa hàng trong tay của Tú Nương, cũng chính là nhà mẹ của Lý thị giúp đỡ mua.
Đối với lần này, trên dưới Lý gia đều giơ hai tay hai chân đồng ý, hoàn toàn không có chút xíu ý kiến nào. Đầu năm nay, tìm một thân thích làm quan thật sự không dễ dàng Hai nhà đều đóng góp, cho nên của hồi môn của Tú Nương cũng vô cùng có mặt mũi. So sánh với của hồi môn của nhà quan lại trong kinh thành, cũng không thua kém chỗ nào.
Chính vì vậy, Lúc Trần Kim Liên ở Trần gia nhìn thấy đồ cưới, sắc mặt mới dễ chịu được một chút.
Nghe tiếng cảm thái của hàng xóm, Trần Kim Liên cố gắng không để cho mình cười quá lộ liễu, nói: "Thông gia này của ta vô cùng xem trọng cuộc hôn nhân này, cho nên của hồi môn chuẩn bị nhiều một chút. Ai, cũng là bọn họ quá khách sáo, lại chuẩn bị nhiều như vậy, thật ra nhà chúng ta cũng không thèm để ý mấy thứ này."
Hàng xóm hai bên nghe vậy, đều nói đây là nên làm. Nếu nhà bọn họ cũng có thể kết thân với một Trạng nguyên lang, bọn họ cũng sẽ liều mạng chuẩn bị của hồi môn như vậy.
Trần Kim Liên nghe được lời của bọn họ, thiếu chút nữa cười to ra tiếng.
Lúc này Cố Thiệu cũng bận rộn chuyện thành thân.
Thật ra chuyện cần hắn làm cũng không nhiều, rất nhiều chuyện Trịnh tiên sinh đều đã chuẩn bị, hoàn toàn không cần Cố Thiệu nhúng tay vào làm. Hắn rảnh rỗi thì rảnh rỗi, buổi tối ngày đó nói chuyện trời đất với hệ thống, bỗng nhiên có một suy nghĩ, muốn trừ thiệp cưới ra còn tặng một phận kẹo cưới.
Vào hôm nay, một phần kẹo cưới cũng được xem như là lễ nặng, chỉ là hôm nay cha nương Cố Thiệu đã biết làm ra kẹo, trong tiệm của Tú Nương cũng tích trữ không ít, cho nên đối với loại kẹo này, Cố Thiệu cũng không keo kiệt như thế nữa.
Tặng thì tặng thôi, sau khi Cố Thiệu nghĩ xong thì bắt đầu bận rộn làm việc, chuẩn bị trước khi ngày thành thân đến, tặng những kẹo cưới này đi. Quen sơ, quen thân đều phải tặng một phần.
Quen thân nhất là Trịnh gia và Tần gia, tất nhiên không cần phải nói nữa, bên Ngô Triệt cũng có một phần, Vương hàn lâm, Tiêu thừa tướng, Tiền thượng thư cũng không thiếu được, mấy người Trương Nhã Linh cũng phải tặng, nếu không sẽ tìm hắn ồn ào. Đồng liêu ở Hàn Lâm Viện cũng phải có một phần, tất nhiên, quan trọng nhất là không thể quên Thánh thượng được.
Lần trước hắn quên, cũng may hắn thông minh lập tức làm trọn vẹn chuyện này. Lúc này nếu còn quên tặng cho Thánh thượng, chỉ sợ Thánh thượng sẽ không vui.
Cố Thiệu tìm hệ thống muốn mấy chục cái hộp, lại tìm nó muốn giấy gói kẹo màu đỏ, những viên kẹo đều được bọc lại một cách hoãn mỹ. Tay nghề của Tú Nương thật sự không thể chê vào đâu, sau khi nàng nghiên cứu xong công thức mà Cố Thiệu đưa, lại tự mình học làm mấy loại kẹo khác. Chủng loại khác nhau, mùi vị cũng không giống nhau, sau khi Cố Thiệu nói muốn phát kẹo cưới, Tú Nương vui mừng, lại đưa mấy loại kẹo mình mới làm cho hắn.
Nếu là kẹo cưới, Tú Nương cũng hy vọng người khác đều sẽ thích. Đã bán loại kẹo cũ trong thời gian dài như vậy, đã sớm không còn vị mới mẻ, lúc này mùi vị không giống, Tú Nương cảm thấy bọn họ nhất định sẽ thích.
Đây là hôn lễ của nàng và Cố Thiệu, tất nhiên Tú Nương hy vọng cố gắng hết sức, làm tốt nhất có thể.
Cố Thiệu cố gắng vào ba bốn ngày trước hôn lễ, tặng hết toàn bộ thiệp mời kẹo cưới ra ngoài.
Không nói những người khác, dù sao sau khi các đồng liêu của Cố Thiệu nhận được đồ, đều vui vẻ một trận. Có thể nói ở bên trong Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu là người nhỏ tuổi nhất, những người khác đã sớm thành gia lập nghiệp, chỉ có hắn hôm nay vẫn là một mình, đừng nói là vợ, ngay cả một nha hoàn hầu hạ cũng không có, có thể nói ý thức giữ mình vô cùng tốt. Lần trước cửa hàng của Trần Tứ Nương khai trương, mọi người đều biết Cố Thiệu có một vị hôn thê rất khéo tay, cho nên lúc này Cố Thiệu thành thân, bọn họ cũng tình nguyện góp thêm chút nào nhiệt.
Mọi người đều vô cùng vui vẻ, mỗi người đều cười hò hét, hoàn toàn không chú ý trong phòng còn có một người đang rũ mi mắt, trong mắt tràn đầy âm trầm.
Sau khi Hàn Tử Lãng cười xong, trong lúc vô tình nhìn về một góc nào đó. Cái nhìn này, thiếu chút nữa đã tự hù chết mình. Má ơi, đó là ánh mắt gì!
Sau khi bị người ta phát hiện, Lỗ Tề Lâm nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt, nghiêng đầu qua làm như không có chuyện gì, bỏ một nắm kẹo vào trong ngăn kẹo. Vào lúc này ông ta thấy kẹo này cũng không vừa mắt, dưới cơn tức giận, thậm chí còn muốn ném kẹo trong ngăn kéo đi
Cái thứ gì chứ, cho là ông ta rất muốn sao? Ông ta là người thích mấy thứ này sao?
Không có ai biết Lỗ Tề Lâm đang tức giận và bực bội. Bi kịch ai cũng có, chỉ có ông ta là không có lại xuất hiện trên người của ông ta.