Chương 367:
Cố Thiệu bên này, sau khi mọi người tản đi, Hàn Tử Lãng mới nhỏ giọng nói với hắn chuyện vừa rồi.
Cố Thiệu nghe xong, cũng không để ý: "Không vui thì không vui đi, có liên quan gì đến ta đâu?" Hắn còn nhớ lúc đầu khi mình mới đến Hàn Lâm Viện, người tỷ phu của Lý thị lang này, Lỗ đại nhân - Lỗ Tề Lâm làm khó mình như thế nào. Mặc dù sau này ông ta cũng không có động tác gì, nhưng tổn thương đã tạo thành, không có cách nào xóa hết được.
Hàn Tử Lãng nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Lỗ Tề Lâm, vẫn khuyên nhủ: "Hôm nay ông ta cũng không có ra tay với ngươi, lại nói dù gì người ta cũng là cấp trên của ngươi, đưa một cái thiệp mời cho ông ta cũng là chuyện phải làm."
"Không đưa." Cố Thiệu lạnh nhạt từ chối.
"Ngươi không sợ đắc tội với ông ta sao?"
"Sợ cái gì, chưa đến mười ngày nữa ta sẽ rời khỏi kinh thành, lúc nào trở về cũng không biết nữa là? Sau này dù trở về, khẳng định cũng sẽ không trở về Hàn Lâm Viện.”
Nếu hồi kinh, khẳng định phẩm cấp của hắn sẽ cao hơn Lỗ Tề Lâm, đến lúc đó còn không biết ai sợ ai đâu.
Hàn Tử Lãng nghe hắn nói như vậy, cũng không có cách nào với hắn: "Ngươi đó, thật là không biết nên nói ngươi thế nào nữa." Cuối cùng quả thật hắn ta không nhịn được, lại bổ sung một câu: "Ta thấy hình như ông ta muốn đi, mới vừa rồi nhìn chằm chằm ngươi, nhìn lâu vẫn rất tức giận, có thể thấy ông ta để ý chuyện này. Chúng ta đều nhận được kẹo cưới và thiệp mừng, chỉ có ông ta không có, đến lúc đó chỉ có một mình ông ta là không thể đi đến dự, suy nghĩ một chút đúng là thật đáng thương. Người ta cũng lớn tuổi rồi, ngươi so đo với ông ta làm gì."
Lỗ tai của Cố Thiệu hơi giật, ngay sau đó hừ lạnh một tiếng: "Liên quan gì đến ta."
Thấy vậy, Hàn Tử Lãng cũng không dài dòng nữa, người không nghe khuyên bảo nói nhiều cũng vô ích.
Một ngày nay, Hàn Lâm Viện bởi vì kẹo cười và thiệp mừng của Cố Thiệu, bầu không khí thật sự rất vui vẻ, Có một hai người không vui, cũng bị mọi người không để ý đến.
Chỉ có Lỗ Tề Lâm là không có tâm trạng gì. Sắp đến lúc tan làm, còn nghe người xung quanh nghị luận hôn sự của Cố Thiệu, tâm trạng lại kém đến cực điểm. Ông ta cũng không phải nhất quyết muốn đi tham gia hôn lễ của Cố Thiệu, dù sao là chuyện của quỷ nịnh hót kia, cho tới bây giờ ông ta đều không có hứng thú. Chỉ là người xung quanh vừa nói vừa cười, chỉ có một mình ông ta bị bài xích ra bên ngoài, cảm giác này thật sự vô cùng tệ.
Lỗ Tề Lâm trưng cái mặt thối đi ra ngoài dạo mấy vòng, tâm trạng vẫn không thể nào tốt lên được. Ông ta tự cho mình đối xử không tệ với Cố Thiệu, đổi thành người có tính tình kém một chút, nói không chừng đã bị Cố Thiệu chọc cho tức chết. Hôm nay ông ta còn hoàn hảo đứng ở chỗ này, không phải là quỷ nịnh hót kia hạ thủ lưu tình, mà là do tấm lòng ông ta rộng rãi!
Thôi, không nghĩ nữa!
Lỗ Tề Lâm lắc đầu môt cái. Không phải chỉ là một phần kẹo cưới và thiệp mừng thôi sau, ông ta cũng không phải là chưa từng ăn qua kẹo, cũng không phải chưa từng tham gia hôn lễ của người khác, có cái gì tốt chứ, cho ông ta, ông ta cũng không muốn đi đâu. Dù cho thằng nhóc Cố Thiệu dâng hai tay đến chỗ ông ta, ông ta cũng sẽ không động lòng chút nào, nói không chừng còn sẽ quăng vào mặt của tên quỷ nịnh bợ Cố Thiệu kia.
Nghĩ đến dáng vẻ mình quăng đồ vào mặt Cố Thiệu, tâm trạng của Lỗ Tề Lâm nhất thời trở nên thoải mái. Lúc này, ông ta lại trở về vị trí của mình.
Lỗ Tề Lâm ngồi xuống, người xung quanh đều đã tan làm về nhà, chỉ còn lại có hai ba người. Lỗ Tề Lâm cũng muốn về thật nhanh, chỉ là mới chuẩn bị dọn dẹp giấy bút, bỗng nhiên ông ta nhìn thấy trên bàn có một tấm thiệp màu đỏ.
Đây là...
Lỗ Tề Lâm hơi suy nghĩ một chút, vội vàng cẩm lên, nhìn mặt trước của nó, quả thật là chữ viết của Cố Thiệu. Ông ta không tự chủ mà cười một tiếng, ngay sau đó lại lo lắng có phải thiệp mời này để sai chỗ rồi không, hoặc là ai làm rơi nó, nếu không sao chỉ có một mình tấm thiệp, còn kẹo cưới thì không có. Nhưng chờ khi mở thiệp mời ra, phía trên bất ngờ lại viết tên của ông ta.
Đưa thiệp mời cho ông ta, cũng không biết là lúc nào ném lên bàn ông ta, lại còn chỉ có thiệp mời, không có kẹo cưới.
Cái tên không nên thân này, vẫn đối xử khác biệt với ông ta.
Lỗ Tề Lâm cũng không biết nên cười hay tức giận. Trong đầu đều đang suy nghĩ đến động tác mình xé thiệp mừng, nhưng một hồi lâu sau, ông ta vẫn mở ngăn kéo, đặt thiệp mời vào chỗ kẹo mà lúc trước mình mua.
Được rồi...
Cuối cùng thiệp mừng kẹo cưới của Cố Thiệu cũng không tặng không, dưới có đồng liêu Hàn Lâm Viện, trên có Hoàng thượng ở điện Thái cực, đều biết tin tức Cố Thiệu sắp thành thân. Thật ra Hoàng thượng đã sớm biết hôn sự này của Cố Thiệu, thậm chí còn suy nghĩ mình có nên đi làm người chủ trì hôn lễ không. Chỉ là suy nghĩ này cũng chỉ thoáng qua, Cố Thiệu tự biết mình, ông ngay cả đi ra ngoài cung cũng khó khăn, đứng nói là đi tham gia hôn lễ của Cố Thiệu.
Nếu như ông thật sự đi, sợ rằng ngày hôm sau trong triều sẽ rất ồn ào.
Chức Hoàng đế này cũng không tốt như vậy, mọi hành động đều phải suy nghĩ thật kỹ, cũng không thể tùy ý làm bậy được.
Chỉ là, mặc dù Hoàng thượng không đích thân đi, nhưng vẫn để cho Phó công công thay ông đến hôn lễ của Cố Thiệu tặng một phần quà. Đối với lần này, Hoàn thượng hết sức có lý chẳng sợ, Cố Thiệu cũng đã đưa thiệp mừng và kẹo cưới cho ông, trả lễ lại, ông đưa một phần quà tặng, thì thế nào? Còn quản được chuyện Hoàng thượng trả lễ sao?
Hoàng thượng muốn tặng, Phó công công cũng sẽ không làm cho ông không vui, cố ý đi vào trong kho riêng của Hoàng thượng chọn mấy món đồ, sau khi chọn xong thì đưa cho Hoàng thượng xem qua, quả nhiên lấy được sự khen ngợi của Hoàng thượng.
Trong lòng Phó công công đã hiểu, quả nhiên chính là chọn đồ tốt, chọn càng tốt Hoàng thượng lại càng vui mừng.
Trận ầm ĩ như vậy cứ kéo dài, ba ngày sau, chính là ngày thành thân của Cố Thiệu.
Thật ra, vào mấy ngày trước, người Cố gia đã vô cùng hưng phấn, trái lại người trong cuộc là Cố Thiệu đây, hơi có vẻ đần độn, người không biết nhìn thấy, nói không chừng còn tưởng rằng tân lang không phải là hắn. Cố Thiệu vốn tưởng rằng mình sẽ bình tĩnh như thế mãi, nhưng sự thật chứng minh, hắn vẫn đánh giá cao mình. Hoặc là đánh giá thấp sự ảnh hưởng của chuyện này đối với hắn.