Chương 368:
Một ngày trước khi thành thân, Cố Thiệu lại hiếm khi bị mất ngủ. Lăn qua lộn lại ở trên giường, hồi lâu cũng không ngủ được. Chỉ cần vừa nghĩ đến ngày mai mình thành thân, Cố Thiệu không có cách nào khắc chế suy nghĩ lung tung, suy nghĩ mình có thể làm một người chồng tốt hay không, đến lúc đó có thể làm cho Tú Nương thất vọng hay không, sau này nếu có con, hắn có thể nuôi được không. Nghe Ngô Triệt nói, nuôi đứa bé là một chuyện rất đốt tiền...
Cứ suy nghĩ bậy bạ như vậy, một đêm cứ thế trôi qua, sau đó ngay cả Cố Thiệu cũng không nhớ mình ngủ khi nào, chỉ biết lúc mở mắt ra, trời đã có chút sáng. Một đêm không ngủ ngon, đương nhiên là sẽ mệt, nhưng tinh thần đầu óc lại rất hưng phấn, cả người đều tràn đầy sự hào hứng.
Không đợi cho cha nương đi vào gọi, Cố Thiệu đã bò xuống giường trước, hôm nay là ngày rước dâu, không thể thức dậy trễ được.
Rót nước rửa mặt, thay đồ cưới, tất cả đều chuẩn bị đâu vào đấy.
Chờ khi Trần Kim Liên và Cố Đại Hà chuẩn bị làm bữa sáng, mới vừa đi ra khỏi phòng, lại phát hiện con trai đã thức dậy ăn mặc xong hết, tinh thần phấn chấn đứng ở bên ngoài cửa.
Ngày bình thường con trai bọn họ rất anh tuấn, vào lúc này mặc đồ cưới, càng lộ ra vẻ tuấn tú. Trần Kim Liên và Cố Đại Hà không đi học, cũng không biết dùng từ gì để diễn tả con trai mình, chẳng qua trong lòng tràn đầy vui mừng, tràn đầy kiêu ngạo, suy nghĩ dù cả kinh thành này, cũng không tìm được người có thể so sánh với con trai của mình.
Con của bọn họ thật giỏi, chỉ là ---
Trần Kim Liên hỏi: "Thiệu Ca Nhi, sao con lại dậy sớm như vậy, trời gần tối mới rước dâu mà."
Cố Thiệu ngẩn ra, chậm chạp nhớ lại, hình như là đúng vậy. Hắn dậy sớm uổng công rồi!
Nhưng quần áo cũng đã thay xong, trở về ngủ là chuyện không thể nào. Cố Thiệu dứt khoát chờ. Trong sân Cố gia đã sớm bày xong tiệc rượu, tuy sân không lớn, nhưng đặt được sáu bàn tiệc, sáng sớm Cố Đại Sơn và Trương thị từ phủ Thượng thư đến giúp đỡ, Trịnh Viễn An và Hồ lão phu nhân cũng phái người đến giúp đỡ, buổi sáng này người trong viện dần bắt đầu công việc, nhìn vào rất có dáng vẻ của hôn lễ.
Cố Thiệu là tân lang, trái lại không cần làm gì, bị đẩy qua một bên.
Cũng may buổi trưa đến, khách tới dự dần nhiều lên. Người đến, tất nhiên chuyện của Cố Thiệu cũng đến. Hắn ở kinh thành cũng không quen biết nhiều người, đều là quen biết trên quan trường, còn có Trịnh Gia Thụ còn có mấy người bạn của cậu ta.
Nhà trong hẻm này đều biết hôm nay Cố gia làm tiệc mừng, người có qua lại với Trần Kim Liên, hoặc là tới giúp đỡ hoặc là đến chúc mừng một tiếng, cũng muốn dính chút vui mừng. Có người tiến vào, cũng không muốn đi ra ngoài nữa.
Dù sao, lần trước trong đám người mà Cố Thiệu đưa thiệp mừng, có không ít người đã đến dự. Phần nhiều là quan Lục phẩm Thất phẩm, bỗng nhiên thấy có nhiều đại nhân vật ngày thường không có cơ hội gặp, cũng muốn ở lại chỗ này lâu một chút, chiêm ngưỡng một chút.
Chiêm ngưỡng đủ rồi, thuận tiện cảm khái trong lòng vài câu, mạng lưới giao thiệp của vị Cố đại nhân này thật đúng là rộng. Nhìn thứ người ngồi ở bàn kia là ai, một người tùy tiện bước ra thôi, cũng có thể dọa chết bọn họ.
Bên này Cố Thiệu cũng không để ý bọn họ có rời đi hay không, nhiều người náo nhiệt, hắn cũng không thèm để ý.
Lúc Cố Thiệu đang chiêu đãi khách, mấy người Trịnh Gia Thụ đều đang cố gắng yên tĩnh một chút, bởi vì tối hôm qua Nhị thúc đã cố ý nói, hôm nay nếu bọn họ dám gây sự ở chỗ này, trở về nhất định sẽ đánh gãy chân của bọn họ.
Trịnh Gia Thụ vẫn vô cùng yêu quý chân của mình, không muốn tùy tiện bị đánh gãy, cho nên sau khi đi vào đều an phận ngồi trong góc.
Mấy người bọn họ chờ rồi chờ, cuối cùng giờ lành cũng đã đến, chờ người đi cùng rước dâu với Cố Thiệu đã đến đông đủ, lúc này mới hô to một tiếng, vọt ra từ trong góc.
"Rước dâu rước dâu, Cố huynh chúng ta đi rước dâu nhanh lên."
Nói xong, mấy người lập tức kéo Cố Thiệu ra cửa.
Trịnh Viễn An ở phía sau nhìn chằm chằm, ánh mắt dần trở nên không tốt.
Hôm nay Vương hàn lâm cũng đến tham gia náo nhiệt, quan hệ giữa Vương hàn lâm và Trịnh thượng thư không tệ, cũng có gặp Trịnh Viễn An mấy lần, Thấy ông ấy như vậy, buồn cười nói: "Tuổi của bọn họ còn nhỏ, ồn ào một chút cũng không sao."
“Thật là càng lớn càng không hiểu chuyện."
"Thành thân mà, nên ồn ào náo nhiệt một chút." Vương Hàn lâm nói xong, còn có ý ám chỉ nói: "Chờ lát nữa nói không chừng chuyện càng náo nhiệt còn ở phía sau."
Trịnh Viễn an nghi ngờ nhìn ông ấy một chút, không biết ý của ông ấy là gì. Chỉ là Vương hàn lâm cố ý nói một nửa, không rõ ràng, đây là muốn làm cho người ta tò mò.
Ở bên ngoài cửa của Cố gia, đã có mấy con ngựa trắng ở chỗ đó.
Cố Thiệu bị bằng hữu cao giọng giục lên ngựa, sau khi ngồi lên ngựa, Cố Thiệu cũng hơi căng thẳng, sợ lúc nữa mình cưỡi ngựa không được, lại làm ra chuyện mất mặt nào. Nhưng căng thẳng ra, hắn còn có chút không nhịn được đắc ý.
Hắn chuẩn bị đi đón tân nương rồi!
Trước kia cưỡi ngựa không khoe khoang được gì cả, đến lúc chân chính cưỡi lên ngựa rồi bắt đầu đi ở trên đường, Cố Thiệu lại có hơi không chịu đựng nổi.
Khi trước hắn luyện tập cưỡi ngựa cũng chỉ là luyện tập ở chỗ nhỏ xíu như trong sân nhà mình thôi, mà luyện thuần thục nhất chỉ là lên ngựa và xuống ngựa, những cái khác thì hắn thật sự chưa luyện mấy. Tuy rằng hệ thống luôn bảo hắn luyện cho tốt, tốt nhất là khi nghỉ tắm gội thì tìm một nơi rộng rãi rồi cẩn thận luyện cả ngày, nhưng thật ra Cố Thiệu cũng không ham thích mấy việc như cưỡi ngựa này, luôn đồng ý được rồi sẽ luyện, nhưng thật ra chưa đi ra ngoài luyện một lần nào cả.
Vậy nên dẫn tới bây giờ khi hắn ngồi trên lưng ngựa đi về phía trước, lại không nhịn được mà chột dạ từng đợt. Đặc biệt hôm nay người ở hai bên còn nhiều hơn so với bình thường rất nhiều. Cố Thiệu sợ giữa đường xảy ra chuyện bất ngờ gì, hoặc là có người đột nhiên vọt lại đây, quấy nhiễu ngựa của mình.
Hắn nào có bản lĩnh chế phục ngựa chứ.
Trong lòng lo lắng về những việc chẳng biết sẽ xảy ra hay không, cả người Cố Thiệu đều không tốt. Hắn vừa thật cẩn thận duy trì mình ở trên lưng ngựa, vừa oán giận hai câu với hệ thống để phân tán lực chú ý của mình, nói với mình không cần cứ căng thẳng như thế mãi: