Chương 369:
“… Ngươi thành thật khai ra, lúc trước bảo ta học cưỡi ngựa, có phải chính là vì hôm nay đón dâu hay không?”
Không nói cái này còn đỡ, nói đến trình độ hệ thống để ý Tú Nương, ngay cả Cố Thiệu cũng không nhịn được ganh tị hai câu. Hắn không nghi ngờ chút nào, nếu như mà có thể chọn, tất nhiên hệ thống sẽ bỏ hắn mà lựa chọn Tú Nương. Tức giận thật, nhưng mà hôm nay là ngày đại hỉ của hắn, cho nên không thể bực tức.
Đương nhiên hệ thống đã nhận ra suy nghĩ của hắn, trừng hắn một cái rồi mắng: “Bệnh tâm thần!”
Cố Thiệu nổi giận, ngày thường có thể mắng, hôm nay sao có thể mắng hắn chứ: “Ngươi mắng ai đấy, cũng không xem hôm nay là ngày gì mà ngươi lại mắng ta thế à?”
Hệ thống lười so đo mấy thứ vô nghĩa này với hắn, biết Cố Thiệu nghĩ như vậy là bởi vì căng thẳng, nó không những không an ủi gì, ngược lại còn nghiêm khắc mà chỉ điểm.
“Ưỡn ngực, ngẩng đầu!”
Cố Thiệu làm theo mệnh lệnh của nó theo bản năng. Nghe hệ thống nói đã trở thành một thói quen khắc vào trong xương cốt rồi, cho dù thật ra Cố Thiệu cũng không muốn làm theo lời hệ thống nói, nhưng hắn vẫn sẽ nghe. Ban đầu là bởi vì sợ hãi hệ thống giật điện hắn, bây giờ là bởi vì Cố Thiệu biết hệ thống sẽ không hại hắn. Tiểu rác rưởi hệ thống này tuy rằng khiến cho người ta chán ghét, nhưng đa số thời điểm nó vẫn rất đáng tin cậy.
Hệ thống tiếp tục chỉ đạo: “Thả lỏng dây cương một chút, đừng kéo căng như vậy.”
Cố Thiệu làm theo.
Theo như ý của hệ thống, hình như đúng là tốt hơn một chút này.
Phía sau Hàn Tử Lãng thấy được, còn nhỏ giọng thầm thì bên tai Ngô Triệt: “Vốn ta tưởng rằng Cố huynh không biết cưỡi ngựa cơ, không nghĩ tới hắn cưỡi cũng khá tốt.”
Đặc biệt là phong thái và tư thế lên ngựa mới vừa rồi, nhảy lên một cái, chính là cực kỳ tiêu sái. Ngay cả hắn ta đã cưỡi ngựa lâu như vậy, cũng không thấy có thể lên ngựa được đến mức thuần thục như vậy.
Ngô Triệt cười đến có chút kiêu ngạo: “Con người hắn ấy, cái khác thì chẳng có gì, nhưng đầu óc thì vô cùng linh hoạt, dù có là thứ gì cũng vừa học đã biết.”
“Ngược lại cũng đúng.” Ở trong lòng Hàn Tử Lãng, Cố Thiệu không có cái gì là không biết.
Cố Thiệu đi ở đằng trước còn không biết Ngô Triệt bỏ thêm đất diễn gì cho mình. Hắn chỉ toàn tâm toàn ý mà cưỡi ngựa, sợ mình làm ra sai lầm gì. Hình như lời dặn của hệ thống mới vừa nãy đã mất đi hiệu lực, trong chốc lát Cố Thiệu không nói chuyện với hệ thống, lúc này lại trở nên thấp thỏm, mà hôm nay quần áo hắn mặc lại không đủ dày, hôm nay lạnh, lại càng làm cho người ta căng thẳng hơn.
Mặc ít quần áo, đây là tự Cố Thiệu làm bậy. Hôm nay là hôn lễ của hắn, cho nên buổi sáng sau khi dậy, Cố Thiệu cố tình mặc ít đi hai cái áo, chính là vì để mình nhìn đẹp hơn một chút, nhìn không mập mạp lắm. Bây giờ đẹp thì đẹp rồi, nhưng mà đi ở trên đường, lại lạnh đến mức làm người ta run lên.
Bộ dáng này ngay cả hệ thống cũng không nhìn được, nó lại mở miệng lần nữa, dùng giọng nói cứng rắn mà dặn dò rằng: “Ngẩng đầu, nhìn xung quanh một vòng.”
Cố Thiệu không thể hiểu được, nhưng rất nhanh vẫn quét xung quanh một vòng.
“Cười!”
Mệnh lệnh của hệ thống, giống như là mở một cái chốt trên người Cố Thiệu vậy. Nó vừa mở miệng, Cố Thiệu liền lập tức cười một cái.
Những người xem náo nhiệt ở xung quanh bỗng nhiên kích động lên. Trạng Nguyên lang cười với bọn họ kìa!
Cố Thiệu làm Trạng Nguyên lang, ở kinh thành cũng rất được chú ý. Biết hôm nay là ngày hắn thành thân, không biết có bao nhiêu bá tánh đến xem lễ. Sự náo nhiệt này ai cũng nhìn ra được, người vốn không biết chuyện này hoặc là không muốn đi xem náo nhiệt, thấy có nhiều người như vậy vây lại ở trên đường, không muốn tò mò cũng khó.
Bây giờ Cố Thiệu đi khá là chậm, vừa lúc tiện cho người hai bên xem náo nhiệt. Đi chậm rất tốt đó, lúc trước bọn họ còn hiếm lạ khi Trạng Nguyên dạo phố không nhìn kỹ cho rõ ràng cơ, hiện giờ ngược lại là Trạng Nguyên lang săn sóc, để cho bọn họ có thể quan sát cho rõ ràng. Chẳng ai đoán được rằng Cố Thiệu cưỡi chậm như vậy là bởi vì không biết cưỡi ngựa, đều vây lại ở hai bên đường phố. Dù là người già hay trẻ nhỏ, đại cô nương hay tiểu tức phụ, đều xem đến hứng thú. Vốn dĩ mọi người cũng chỉ là nhìn không thôi, ai biết bỗng nhiên Cố Thiệu lại cười với bọn họ, người lớn lên đẹp, cười rộ lên thật đúng là muốn mạng người ta.
Trong đám người bên dưới đã có người bắt đầu tranh cãi: “Vừa nãy là Trạng Nguyên lang cười với ta.”
“Đánh rắm.” Có người không phục, “Gì mà cười với ngươi chứ, ánh mắt của ngươi làm sao đấy, vừa nãy rõ ràng hướng Trạng Nguyên lang nhìn đến là bên này của ta được không?”
“Ngươi?” Lại có người không phục, “Ai lại cười với một đại lão gia như ngươi hả.”
“Vậy ngươi cũng không nhìn lại chính ngươi xem, đã ba mươi mấy, còn tưởng mình mình là tiểu cô nương à?”
“Phi, lão nương dù có ba mươi cũng đẹp hơn ngươi!”
Lại tiếp tục cãi nhau nữa chỉ sợ sẽ đánh nhau luôn. Người xung quanh thấy thế thì vội vàng đi lên khuyên nhủ mấy người này, đều là tới xem náo nhiệt, cãi nhau cái gì chứ: “Hôm nay chính là ngày lành của Trạng Nguyên lang, chúng ta đừng ồn ào ra chuyện gì mà.”
Tuy Trạng Nguyên lang không thường gặp được, nhưng là mỗi ba năm vẫn có một người. Chỉ là trong số nhiều Trạng Nguyên lang như vậy của Đại Tề, chỉ có Cố Thiệu làm người ta nhớ rõ nhất, cũng để cho người ta cảm thấy hứng thú. Phải nói nguyên nhân ra thì bọn họ cũng không nói ra nổi một cái nguyên nhân nào, đại khái là bởi vì trong số đó Cố Thiệu là Trạng Nguyên lang có tuổi nhỏ nhất, còn là có vẻ ngoài đẹp nhất. Đừng nói Hoàng Thượng thích người lớn lên xinh đẹp, dù là bá tánh bình thường, cũng đều thích đẹp. Thiên tính như thế, ai cũng không nói được sai cái gì.
Cố Thiệu bị mọi người vây xem cả một đường đã tới Trần gia.
Cuối cùng cũng bình an tới nơi, trái tim Cố Thiệu buông lỏng, làm một tư thế xuống ngựa tiêu sái. Xung quanh lại là một mảnh trầm trồ khen ngợi, âm thanh quá lớn, làm cho tân lang quan Cố Thiệu đây cũng có vài phần ngượng ngùng.
Thật ra, hắn cũng chỉ biết lên ngựa với xuống ngựa.