Chương 370:
Hôm nay Trần gia cũng coi như là náo nhiệt, chỉ là phần náo nhiệt này so với Cố Thiệu bên kia thì vẫn kém một chút. Nếu mà ở huyện Kim Đàn, tất nhiên là Trần gia có rất nhiều bạn bè thân thích, chỉ là bây giờ thành thân ở kinh thành, những thân thích của Trần gia cũng không thể đến được, chỉ có một nhà cữu cữu Lý gia không ngừng đẩy nhanh tốc độ mà đuổi đến đây, nhất định phải tận mắt nhìn thấy cháu ngoại gái xuất giá. Hôm nay tới đây, ngoại trừ Chu thị và nữ quyến Trịnh gia thì phần nhiều là hàng xóm xung quanh.
Lý thị là người hào phóng sang sảng, tuy rằng thời gian ở trong con hẻm nhỏ này không dài, nhưng người xung quanh đều rất có hảo cảm với bà ấy, lúc này Trần Tú Nương xuất giá, những nhà xung quanh có thể đến thì đều đến. Nghe bên ngoài có động tĩnh, các nàng cũng cùng nhau ra làm khó tân lang.
Lúc trước Cố Thiệu cũng đã từng nghe nói, ngày thành thân sẽ có một tập tục này, cho nên đối mặt với mọi người khó xử ngược lại cũng không có không vui vẻ, khách khách khí khí mà làm theo yêu cầu của bọn họ. Lúc nên đưa tiền thì đưa tiền, lúc phải làm thơ thì làm thơ, nếu như còn làm khó nữa thì chỉ phải tế ra mấy người Trịnh Gia Thụ.
Bọn họ vốn dĩ chính là ăn chơi trác táng trong ăn chơi trác táng, lúc nghiêm túc thì còn được mặt mũi hơn bất kì ai, lúc buông thả thì còn có thể cợt nhả hơn bất cứ người nào. Bọn họ vừa xuất mã, mấy phụ nhân chặn đường kia trực tiếp không chống đỡ được, bị lừa đến mức mơ mơ hồ hồ, không bao lâu đã thả Cố Thiệu và bọn họ vào cửa.
Sau khi vào cửa, mấy người Trịnh Gia Thụ còn ở đằng kia dào dạt đắc ý: “Thời điểm mấu chốt vẫn là phải xem chúng ta!”
Cố Thiệu rất chấp nhận.
Mấy cái phụ nhân đầu óc nóng lên thả cho người đi vào, chờ đến khi muốn cản lại thì đã không còn kịp rồi, lập tức có chút hối hận. Sớm biết vậy thì vừa rồi tàn nhẫn hơn một chút là tốt rồi, bằng không cũng sẽ không để cho người đi vào nhanh như vậy.
Cố Thiệu tương đối quen thuộc với Trần gia, sau khi vào cửa cũng không có do dự nhiều đã đi đến khuê phòng của Tú Nương.
Trần Tú Nương yên yên tĩnh tĩnh mà ngồi ở trên giường, nhìn như vẫn luôn đang nghe những lời nhỏ nhẹ tinh tế từ nương của nàng và Chu bá nương, thật ra tâm tư đã sớm bay tới bên ngoài.
Khi Cố Thiệu bị cản lại, nàng cũng lo lắng theo, lo lắng liệu bọn họ có cản đến mức quá độc ác hay không, lo lắng liệu bọn họ có khó xử Cố Thiệu quá hay không. Chờ đến khi cửa được mở ra, Trần Tú Nương mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Nàng tự cho là cẩn thận, lại không giấu được đôi mắt của Lý thị. Lý thị thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Con đang lo lắng cái gì? Cô gia là người sẽ bị ngăn lại sao?”
Trần Tú Nương lặng lẽ gật đầu một cái.
Cửa khuê phòng, còn có người ở đằng kia ngăn đón. Lý thị đã đi đến, trùm khăn voan lên cho con gái. Mới trùm xong, Cố Thiệu đã tùy tiện đi vào.
Lý thị dở khóc dở cười: “Ngược lại động tác của cô gia nhanh đấy, ta còn tưởng rằng bên ngoài có thể chống đỡ một thời gian cơ.”
Cố Thiệu gãi gãi đầu. Hắn chỉ nghĩ trời đã sắp tối rồi, phải nhanh nhanh tiến vào đón người đi, cũng không cố kỵ nhiều như vậy. Nhưng mà bây giờ nhìn, có phải hắn đường đột rồi hay không?
Lý thị nhìn ra nghi hoặc của Cố Thiệu, vội vàng đỡ con gái từ trên giường dậy. Chu thị và tẩu tử của Lý thị còn có Trịnh phu nhân đều ở bên cạnh nhìn, thấy thế còn chế nhạo Cố Thiệu một chút: “Nếu tân lang sốt ruột như vậy, còn không nhanh nhanh lại đây đón người trở về, như thế nào, còn phải để nhạc mẫu tự mình đưa qua đây?”
Đương nhiên là Cố Thiệu không dám, vội vã đi qua đi đỡ một bên tay của Tú Nương, đưa nàng đến trước mặt của mình.
Gả con gái đi rồi, tất nhiên Lý thị cũng luyến tiếc. Chỉ là bà ấy cũng biết, bây giờ con gái gả cao, Cố Thiệu lại là một người cực đáng tin cậy, không nói về sau có thể thương người hay không, riêng việc không ham nữ sắc thôi, đã mạnh hơn đa số nam tử trên thế gian rồi. Con gái gả cho Cố Thiệu, Lý thị cũng vui mừng từ tận đáy lòng.
Chỉ là lúc giao tay con gái vào tay Cố Thiệu, Lý thị vẫn không nhịn được lau lau nước mắt.
“Đến chính đường đi.” Trượng phu còn ở đằng kia chờ.
Cố Thiệu gật đầu, nắm tay của Tú Nương đến chính đường. Người xung quanh đều đang ồn ào, Cố Thiệu quay lại nhìn khuê phòng một cái, so sánh bên trong với bên ngoài, thật sự là quạnh quẽ quá, chỉ có ít ỏi vài người. Nếu như hôn lễ ở huyện Kim Đàn, vậy nhất định là sẽ vô cùng náo nhiệt, nhất định mình của Tú Nương cũng đều ở bên cạnh cùng nàng, không đến mức cô đơn như vậy, cũng không cần uất ức như vậy. Rốt cuộc vẫn là hắn có lỗi với nàng, một đường đi theo tới kinh thành, lại xuất giá vô cùng đơn giản như vậy.
Cố Thiệu trăm mối cảm xúc ngổn ngang mà cầm tay của Tú Nương.
Dường như Tú Nương có cảm giác, cũng lén lút nắm lại một chút.
Đã nhận được tân nương, lúc sau thì dễ dàng hơn nhiều. Lý thị và Trần tú tài đều là người thông tình đạt lý, cũng sẽ không làm khó Cố Thiệu gì nữa. Sau một hồi dặn dò, thấy canh giờ không còn sớm, cũng không chậm trễ hai bọn họ nữa. Chỉ có Trần Cẩn Du không vui vẻ lắm, rõ ràng hôm qua cha nương đã dặn cậu phải vui vẻ một chút, nhưng lúc này cậu vẫn không cười nổi. Luôn cảm thấy rằng tỷ tỷ nhà mình bị người ta đoạt đi rồi.
Hơn nữa cậu cũng nghe cha nương nói, sau này bọn họ phải trở về, tỷ tỷ thì chỉ có thể ở lại kinh thành, Trần Cẩn Du ngẫm lại cũng cảm thấy lo lắng. Lúc cỗ kiệu sắp được nâng lên, rốt cuộc Trần Cẩn Du vẫn không nhịn được, lớn tiếng cảnh cáo Cố Thiệu một câu, bảo hắn sau này nhất định phải đối xử thật tốt với tỷ tỷ của mình.
“Đứa nhỏ này.” Chu thị vô cùng vui mừng, “Còn nhỏ tuổi mà đã biết bênh vực người mình.”
Cố Thiệu cũng không tức giận, vỗ đầu của cậu: “Được, ta đều nhớ kỹ rồi.”
Trần Cẩn Du tích cực nói: “Vậy huynh phải tuân thủ hứa hẹn đấy.”
“Ta lấy tên tuổi Trạng Nguyên lang đảm bảo.” Cố Thiệu dỗ cậu.
Trần Cẩn Du gật đầu rồi mới lùi sang một bên. Vốn cậu tưởng rằng cha nương sẽ trách cậu lắm miệng, không nghĩ tới cha nương lại không nói gì cả, ngược lại có chút vui mừng.