Chương 371:
Một đám người đứng ở cửa, tận mắt nhìn thấy Cố Thiệu đón tân nương tử đi, nhìn bọn họ càng đi càng xa, cho đến khi không nhìn thấy nữa. Lý thị thở dài trong lòng, cảm thấy trong lòng thiếu vắng, nhưng vẫn miễn cưỡng cười vui, đi vào tiếp đón khách nhân trong phòng.
Náo nhiệt thì náo nhiệt thật, mất mát cũng là mất mát thật.
Khi Cố Thiệu bọn họ đến đây là đi dọc theo một con phố đến, bây giờ trở về lại vòng đường xa, không đi con đường lúc ban đầu. Đại khái là rốt cuộc cũng nhận được người, dưới sự đắc ý trong lòng Cố Thiệu cũng bớt đi không ít căng thẳng, khi cưỡi ngựa đã thả lỏng hơn rất nhiều.
Xuân phong đắc ý, hẳn chính là trạng thái như bây giờ của hắn.
Trên lầu hai của một quán rượu bên đường, cửa sổ mở rộng ra, ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ là có thể phóng nhãn nhìn toàn bộ con phố. Còn một đôi tân nhân phía dưới kia, tất nhiên cũng không trốn khỏi đáy mắt.
Cao Lẫm tận mắt nhìn thấy bọn họ đi qua ngay phía dưới mí mắt của mình xong, còn đang cảm thán Cố Thiệu kết giao bạn bè thật sự là chay mặn không kỵ. Tiến sĩ cùng khoa cũng có thể kết bạn, đồng liêu Hàn Lâm Viện cũng có thể kết bạn, ngay cả ăn chơi trác táng có tiếng trong kinh thành cũng có thể kết bạn. Đừng tưởng rằng hắn ta không biết, mới vừa rồi trong số những người ở phía dưới, còn có không ít ăn chơi trác táng ồn ào kia kìa, có thể thấy được ấn tượng của bọn họ với Cố Thiệu cũng rất tốt. Bản lĩnh này, người khác không có được.
Cảm khái xong rồi, Cao Lẫm mới nhìn thoáng qua bên cạnh, bất đắc dĩ hỏi: “Người ta cũng đi rồi, muội còn chưa xem xong à?”
Cao Yên thu hồi ánh mắt, sắc mặt vẫn thật sự khó coi.
Cao Lẫm cũng không có cách nào với nàng ta, lúc trước nói buông cũng là muội muội này của hắn ta, bây giờ thế nào cũng phải tới xem người ta đón dâu cũng là muội muội này của hắn ta. Cũng may thật sự là người ta đã cưới vợ, cũng coi như là triệt triệt để để mà chặt đứt suy nghĩ này của nàng ta.
“Nếu xem xong rồi. Chúng ta trở về nhé?” Cao Lẫm thử hỏi. Vốn tưởng rằng còn phải rề rà, ai ngờ ngay sau khi hỏi xong lời này, thế mà Cao Yên thật sự đứng lên, đi về phía cửa.
“Đi đâu đấy?” Cao Lẫm nóng nảy.
Cao Yên nhàn nhạt trả lời: “Không phải nói là trở về à, đi thôi.”
Lúc này Cao Lẫm mới hoàn hồn, vội vàng đứng dậy, cùng đi ra cửa với nàng ta. Trở về là tốt, đi về, cũng đỡ cho nàng ta lại nghĩ đông nghĩ tây.
Cố Thiệu một đường chạy về nhà của mình, mọi người thấy tân lang quan đã đón tân nương tử trở về, cũng đồng loạt lại đây ồn ào, chờ đến khi đưa tân nương tử vào nhà xong, không đợi bọn họ tiếp tục ồn ào, bên ngoài bỗng nhiên có một tiểu thư đồng đến, trực tiếp vọt tới trước mặt Cố Thiệu:
“Cố đại nhân ngài từ từ đã, bên ngoài có một vị tiểu công công đến!”
Trần Kim Liên vội nhìn con trai nhà mình một cái, có chút không biết nên làm sao mới tốt.
Cố Thiệu giao Tú Nương vào tay của nương, nói nương đưa nàng đi vào trước, mình thì nói với tiểu thư đồng kia: “Mau mời người tiến vào.”
Hắn nghĩ tới lần trước đưa thiệp mời cho Hoàng Thượng, cảm thấy hẳn là có liên quan đến việc này. Nhưng Cố Thiệu cũng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy, vô cùng có khả năng người đến đây lần này là tiểu Hạ công công.
Ai ngờ sau khi người đến được dẫn vào, thì bất ngờ trong viện đều yên lặng trong giây lát. Sau khi Cố Thiệu ra khỏi phòng vừa nhìn một cái, ngay sau đó ngay cả hắn cũng trở nên yên lặng.
Đây đâu phải là tiểu Hạ công công, đây là ngự tiền tổng quản, thái giám bên cạnh Thánh Thượng Phó công công mà.
Đối mặt với Phó công công, Cố Thiệu vẫn vô cùng khách khí, bước nhanh lên phía trước đón chào: “Phó công công, sao ngài lại tự mình tới?”
Khách khứa trong sân cũng đang muốn hỏi vấn đề này.
Chức quan hơi cao một chút, biết Phó công công là người phương nào, chỉ cảm thán Thánh Thượng coi trọng Cố Thiệu; địa vị thấp một chút, ngay cả cổng hoàng cung cũng chưa đi vào được mấy lần, đừng nói đến việc nhìn thấy Phó công công, sau khi người tiến vào, chỉ kinh ngạc vì sao sắc mặt của mọi người lại thay đổi một chút. Lập tức có vài người liền bắt đầu nhỏ giọng hỏi thăm, đến khi hỏi thăm ra thân phận của Phó công công thân phận xong thì lập tức hít ngược một ngụm khí lạnh. Nếu như những điều bọn họ nghĩ đến đều là sự thật, vậy hậu trường của Cố đại nhân này, không khỏi quá lớn rồi đó.
Sự thật chứng minh, điều bọn họ nghĩ là sự thật.
Sau khi Cố Thiệu hỏi qua, Phó công công liền cười rồi sai người phía sau trình hộp lên, lại nói: “Thánh Thượng biết hôm nay Cố đại nhân thành hôn, cố ý chuẩn bị hạ lễ, sai ta đưa đến đây, chúc mừng Cố đại nhân tân hôn vui vẻ.”
Phó công công nói xong, Trịnh tiên sinh nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho thư đồng ở phía sau, thư đồng vội tiến lên, nhận lấy lễ vật thay cho Cố Thiệu.
Tổng cộng có năm sáu cái hộp, chỉ có mỗi một tiểu thư đồng chắc chắn là không cầm hết được. Cũng may hôm nay Trịnh Viễn An mang người đến cũng đủ nhiều, lần lượt từng người tiến lên, nhận lấy từng món hạ lễ của Thánh Thượng tặng.
Trịnh Viễn An đánh giá vị Phó công công này, cuối cùng mới biết vừa nãy Vương hàn lâm nói vậy là có ý gì.
Thì ra ông ấy đã sớm biết ý của Thánh Thượng, không trách được…
Mọi người trong sân, suy nghĩ khác nhau, chỉ là trong lúc nhất thời, cũng không có có ai lên giọng nói cái gì, chỉ lẳng lặng mà nhìn thư đồng đem hộp đi cất.
Hạ lễ đều được đựng ở bên trong hộp, những hộp kia thì có to có nhỏ, chẳng qua đều được bọc bằng lụa đỏ, nhìn rất có không khí vui mừng. Người ngoài cũng không nhìn ra được đến tột cùng trong đó có thứ gì, nhưng dù là đồ vật nặng hay nhẹ, chỉ cần là Thánh Thượng thưởng, vậy đều là giá trị liên thành. Thử nghĩ mà xem, có thể để Thánh Thượng trăm công ngàn việc nhớ kỹ ngày thành hôn, còn cố ý đưa hạ lễ đến, đây là đại ân sủng cỡ nào chứ?
Cố Thiệu cũng biết rõ điểm này, hành lễ với hướng của hoàng cung, lại nói vài câu cảm tạ với Phó công công.
“Không đảm đương nổi một câu tạ này của Cố đại nhân, chẳng qua ta chỉ làm việc thay Thánh Thượng thôi, nếu như Cố đại nhân muốn tạ, quay đầu lại vẫn nên tự mình tiến cung một chuyến đi, vậy thì Thánh Thượng nhìn thấy ngài, cũng sẽ cực kỳ vui mừng.”