Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 373: Chương 372:

Chương 372:

“Đa tạ công công đề điểm, ta đều nhớ kỹ.”

Hai người nói những lời khách khí, tuy rằng người xung quanh đều không lên tiếng, nhưng bầu không khí cũng không trở nên lạnh lẽo.

Tới cũng tới rồi, Cố Thiệu cũng sẽ không để Phó công công cứ trở về như vậy, muốn mời ông ta ngồi vào vị trí.

Phó công công thoái thác vài câu, xác thật là ông ta còn có chuyện, thân là ngự tiền tổng quản, thật ra mỗi ngày Phó công công cũng bận đến mức chân không chạm đất. Lúc này còn là nhờ phúc của Cố Thiệu mới có thể ra cung một chuyến, đợi sau khi trở về, lại phải tiếp tục bận việc. Tuy rằng ông ta không ở lại, nhưng vẫn là đi đến đằng trước cái bàn kia, gặp mặt chư vị đại nhân ở đó, thuận tiện cũng uống một ly rượu mừng của Cố Thiệu.

Uống hết một ly, mới cáo từ cùng Cố Thiệu và chư vị đại nhân, dẫn theo mấy tiểu thái giám, vội vàng quay về.

Lần này Phó công công tới nhanh, đi cũng nhanh, nhưng sự chấn động để lại cho mọi người lại chậm chạp không tan đi. Mãi đến sau khi người đi rồi, không ít người còn líu lưỡi không thôi. Đặc biệt là đồng liêu của Cố Thiệu, quả thực phải bị lóe mù mắt.

Ban đầu bọn họ chỉ biết Thánh Thượng cũng khá vừa lòng với Cố Thiệu, nhưng bọn họ không biết, Thánh Thượng đã vừa lòng với Cố Thiệu đến nước này. Ngay cả lúc người ta thành thân, cũng phải phái đại thái giám bên cạnh đưa đến một phần hạ lễ, đây không phải vì để cho Cố Thiệu nở mày nở mặt thì là cái gì?

Chẳng trách quan đồ của Cố Thiệu một đường thông suốt mà, thì ra hậu trường lớn nhất của hắn là Thánh Thượng!

Không sánh bằng, thật sự là không sánh bằng.

Lỗ Tề Lâm ngồi giữa đám người cũng chưa phục hồi tinh thần lại từ trong khiếp sợ.

Cuối cùng thì hôm nay ông ta vẫn đến đây. Tuy rằng Cố Thiệu đưa thiệp mời rất tùy tiện, tuy rằng người khác đều có kẹo hỉ chỉ có ông ta là không có, nhưng mà cứ suy nghĩ mãi, Lỗ Tề Lâm vẫn đến. Đương nhiên ông ta không hiếm lạ thiệp mời của Cố Thiệu, hôm nay ông ta đến đây chỉ là do không có chuyện gì đi lung tung thôi, không liên quan gì đến Cố Thiệu hết.

Vốn dĩ Lỗ Tề Lâm chỉ nghĩ như thế, mãi đến vừa rồi chứng kiến một màn như vậy.

Lỗ Tề Lâm im lặng không hé răng, nhưng lúc này trong lòng đã bắt đầu nghĩ lung tung rối loạn, một chốc mắng muội phu của mình hại người ta dữ quá, một chốc lại thấy may mắn mà mình thu tay lại kịp thời, lát sau lại oán trách Cố Thiệu thật đúng là một vua nịnh nọt ngay cả Thánh Thượng cũng bị mê hoặc…

Mấy người ngồi cùng bàn với Lỗ Tề Lâm cũng âm thầm tự cảm thấy may mắn: “May mắn lúc trước chúng ta không đối nghịch cùng Cố đại nhân.”

Lúc trước khi Cố Thiệu tới Hàn Lâm Viện, thật ra còn có không ít người không hài lòng hắn. Hàn Lâm Viện nhiều văn nhân, văn nhân khinh nhau, xưa nay như thế, bọn họ cảm thấy tuổi tác Cố Thiệu nhỏ, tính tình lại không ổn, tuy có được một tên tuổi Trạng Nguyên lang, nhưng mà người không phục hắn cũng nhiều. So sánh Trạng Nguyên lang và Bảng Nhãn, bọn họ vẫn xem trọng Bảng Nhãn hơn một chút, dù gì thì xuất thân của người ta của tốt hơn nhiều. Nhưng hôm nay nhìn lại, xuất thân này cũng cũng không có tác dụng gì, Bảng Nhãn còn lại cháu ngoại của Thành Vương kia kìa, không phải cũng không thấy làm thành việc gì à, ngược lại là vị Cố đại nhân xuất thân thấp hèn này, từng bước lên trời. Những người lớn tuổi hơn hắn rất nhiều như bọn họ, sớm đã không theo kịp rồi. Cũng may lúc trước bọn họ không quen nhìn thì cũng chỉ không quen nhìn trong lòng, chưa từng làm khó Cố Thiệu bao giờ.

Một người khác nói: “Muốn đối nghịch, cũng không tới lượt chúng ta đâu. Tuy nhiên, ta thấy Cố đại nhân này là một người rộng lượng, hẳn là sẽ không so đo những thứ đó. Nếu thật sự so đo, hôm nay chúng ta cũng sẽ không ngồi chung một bàn này.”

Mấy người liếc nhìn nhau, đều cười một tiếng. Không có gì khác, chỉ là đều nghĩ tới một chỗ.

Giây phút ấy, mấy người giống như là lơ đãng, đôi mắt đều trộm liếc nhìn về Lỗ Tề Lâm một cái.

Gương mặt già của Lỗ Tề Lâm nghẹn đến đỏ bừng, cố tình lại không nghĩ ra một câu phản bác nào.

… Thật là, mất mặt! Sớm biết vậy đã không tới. Lại không phải hôn lễ của ông ta, lon ton chạy tới làm gì chứ? Lỗ Tề Lâm hối hận không kịp, bởi vì tự cảm thấy không còn mặt mũi gì, cho nên sau đó vẫn luôn cúi đầu uống rượu, cũng chẳng nói chuyện gì mấy.

Toà nhà của Cố gia bên này vô cùng náo nhiệt, sau khi Phó công công đi một chuyến lại về hoàng cung, luôn cảm thấy so ra thì cung điện này rất là quạnh quẽ.

Ông ta cũng không kịp nghĩ lại, nhanh chóng đi vào hồi bẩm Thánh Thượng.

Hoàng Thượng đã bắt đầu chờ từ sớm. Sáng sớm hôm nay, ông ta đã ngồi dậy phê duyệt tấu chương, không có cách nào, hôm nay những người có thể để ông ta sai sử đều đi ra ngoài tham gia hôn lễ của Trạng Nguyên lang rồi, Hoàng Thượng không thể không tự lực cánh sinh.

Ông ta ở chỗ này cực cực khổ khổ mà phê chữa tấu chương, nhưng mấy vị đại thần cánh tay đắc lực của ông ta lại ở bên ngoài xem náo nhiệt vô cùng vui vẻ, Hoàng Thượng chỉ cần nghĩ đến như vậy một chút, trong lòng liền cực kỳ tức giận. Nhưng sổ con đã chất ở chỗ này, ông ta còn không thể không phê, nếu mà không phê, quay đầu lại chắc chắn những người đó sẽ lại đến nhắc ông ta mãi.

Cả ngày nghe những lời lèm bèm đó mãi, bọn họ không phiền, nhưng Hoàng Thượng cảm thấy lỗ tai của mình lại phiền muốn chết.

Vừa lúc khi ông ta nôn nóng nhất, Phó công công đã mang theo tin tức trở lại. Hoàng Thượng lập tức ném bút xuống, rướn người lên hỏi: “Thế nào, có phải hôm nay bên chỗ Trạng Nguyên lang đặc biệt náo nhiệt hay không?”

Phó công công cười trả lời: “Là náo nhiệt, khi nô tài vừa mới đến đấy, nhìn thấy cả sân đều toàn là người kia kìa. Không chỉ trong sân, ngay cả bên ngoài cũng rất nhiều người đến xem náo nhiệt, một đám vây quanh ở chỗ đó, hiếm lạ lắm.”

Hoàng Thượng nghe rồi càng hối hận: “Chỉ tiếc trẫm không thấy được.”

“Nô tài chính là tai mắt của Thánh Thượng ngài, nô tài thấy được, cũng không khác gì việc Thánh Thượng ngài thấy được.”

Lời này Hoàng Thượng nghe mà trong lòng dễ chịu hơn một chút. Ông ta không có cách nào ra cung đi xem, nhưng nghe Phó công công thuật lại, dường như thật đúng là giống như mình mình đi qua đó vậy. Phó công công biết Hoàng Thượng có tính tình gì, cũng biết sau hôm nay chắc chắn Hoàng Thượng sẽ hỏi. Lúc nãy khi ông ta đi đến đó, tuy rằng thời gian dừng lại ở đó không lâu, nhưng lại quan sát cẩn thận, toà nhà của Cố gia như thế nào, cha nương của Trạng Nguyên lang có bộ dáng gì, đệ đệ muội muội có bộ dáng gì, những khách nhân tới Cố gia vào hôm nay, Phó công công đều nhớ rõ ràng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!