Chương 373:
Sau khi kể lại những việc đó, Hoàng Thượng nghe mà cảm thấy mỹ mãn, lúc này Phó công công mới đề cập đến chuyện hạ lễ: “Lúc nô tài tặng lễ qua, trong viện có rất nhiều người đều bị sốc, có vẻ không nghĩ tới thế mà Thánh Thượng lại phái nô tài đi tặng hạ lễ.”
“Bị sốc là tốt, bị sốc là tốt!” Hoàng Thượng nói liền hai tiếng.
Tuy rằng mình ông ta không tới, nhưng chỉ tặng mấy phần hạ lễ, cũng đã đủ làm cho bọn họ chấn động. Đối với điều này, Hoàng Thượng rất là tự đắc: “Có phải Trạng Nguyên lang rất vui mừng hay không?”
“Vui mừng như điên.” Phó công công cố ý khoa trương một chút.
Nhưng câu nói khoa trương này vừa lúc đúng khẩu vị của Hoàng Thượng, ông ta vỗ tay, càng đắc ý hơn vài phần: “Trẫm biết nhất định là hắn sẽ vừa lòng!”
Phó công công rũ mắt, cũng không có đề cập đến việc tới giờ Trạng Nguyên lang người ta còn hoàn toàn không biết hạ lễ đưa đến là cái gì. Việc này ông ta biết là được, Hoàng Thượng mà biết, thế không phải là mất hứng à?
Ngày dần muộn.
Khi Cố Thiệu đón Tú Nương trở về đã là chạng vạng, sau khi Phó công công đi rồi, mọi người lại náo loạn một trận, sắc trời lại càng tối hơn.
Đều là làm quan ở trong triều, ồn ào lên cũng không đến mức không đúng mực, cho dù bọn họ muốn không đúng mực, nhưng đằng trước có mấy người Vương hàn lâm Trịnh thượng thư nhìn chằm chằm, bọn họ dám ư?
Còn mấy người Trịnh Gia Thụ, tuy ngoài miệng la hét muốn “Nháo động phòng” ồn ào dữ dội, cuối cùng vẫn phải thua trong một ánh mắt của Trịnh Viễn An, chỉ có thể ngoan ngoãn mà đứng ở trong một góc, ngay cả rắm cũng không dám đánh một cái.
Bốn người sáp lại thành một cục, ở đằng kia oán niệm vạn phần.
Vốn dĩ bọn họ tính toán rất tốt rồi, lần này Cố huynh thành thân, cần phải ồn ào một trần thật lớn, khiến cả đời hắn khó quên. Bọn họ đều nghe nói, qua ít thời gian nữa Cố huynh phải rời kinh rồi, lần này đi, đó là mấy năm cũng sẽ không trở về. Ai biết lần sau khi Cố huynh trở về, có phải đã có cả con trai con gái rồi hay không. Lúc này không ồn ào, thì còn đợi đến khi nào?
Nhưng mà tính toán có tốt hơn, cũng không đánh lại một cái trừng mắt của nhị thúc Gia Thụ cậu ta.
Bình thường mấy người cũng là tồn tại số một số hai trong một đám ăn chơi trác táng ở kinh thành. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đám vô pháp vô thiên bọn họ, đụng phải Trịnh Nhị thúc lãnh khốc vô tình, cũng cũng chỉ có phần ăn mệt thôi.
Buổi tối sắp đến lúc phải rời đi, Trịnh Gia Thụ còn kéo tay Cố Thiệu, vẻ mặt phức tạp: “Cố huynh à, qua hôm nay chúng ta không giống nhau nữa rồi, chỉ cần tưởng tượng đến việc này, trong lòng ta liền khó chịu đến hoảng, Cố huynh hôm nay huynh nhất định phải… Á, đau đau đau! Nhị thúc ngài nhẹ tí đi.”
Nhẹ tí là không có khả năng.
Trịnh Viễn An lạnh mặt kéo lỗ tai của cháu trai mình, dẫn cậu ta đi ra ngoài, thuận tiện dặn dò Cố Thiệu một câu: “Mau đóng cửa cho kỹ.”
Bọn họ rời đi cuối cùng, chờ bọn họ rời đi, hỉ yến ngày hôm nay cũng coi như đà hoàn toàn kết thúc.
Cố Thiệu cũng không lập tức đóng cửa ngay, chờ đến khi nhìn thấy cha nuôi của hắn và mấy người Trịnh Gia Thụ lên xe ngựa, đi được một đoạn đường rồi, hắn mới chậm rãi đóng cánh cổng lại, cài khóa.
Sau khi trở về, người trong nhà đang thu dọn.
Tuy rằng vừa nãy gã sai vặt và nha hoàn của Trịnh gia cũng đã giúp đỡ dọn dẹp một hồi lâu, nhưng trong phòng còn có vài thứ vụn vặt phải hợp quy tắc. Lúc nãy Tú Nương đã mở khăn voan ra trước, vốn là muốn ở trong phòng đợi Cố Thiệu trở về, nhưng sau đó khi Cố Thiệu đứng nói chuyện với Trịnh tiên sinh bọn họ, Trần Kim Liên đã kêu nàng ra dọn đồ.
Tú Nương do dự một chút rồi vẫn đi ra.
Bây giờ thứ bọn họ đang sắp xếp đó là quà mừng nhận được vào hôm nay.
Trần Kim Liên biết quà mừng này là phải sắp xếp thành một quyển sách, hôm nay khi quản sự của phủ thượng thư nhận quà thì đã ghi lại, nhưng trong số quà mừng này, bà và trượng phu cũng nhận, bọn họ không biết chữ, cho nên phần bọn họ nhận không có làm sách, cho nên bây giờ mới kêu Tú Nương ra.
Đợi đến khi Cố Thiệu trở lại thì nhìn thấy nương của hắn và thê tử của hắn ở trong phòng, đang sắp xếp lại từng món quà mừng chồng chất. Một người nòi, một người, hắn ở một bên nhìn, thế mà lại cảm thấy sự hòa hợp khó có được.
Việc này không sắp xếp không biết, một khi sắp xếp lại, đừng nói Trần Kim Liên, ngay cả Trần Tú Nương cũng bị dọa tới.
Của Hoàng Thượng tặng thì tạm thời không đề cập tới, việc này Trần Tú Nương biết đến, nhưng mà mấy vị hoàng tử, thế mà cũng sai quản sự đến tặng hạ lễ. Sau khi Trần Tú Nương ghi lại, thấy Cố Thiệu đã đi vào, vội nói chuyện này cho Cố Thiệu.
Cố Thiệu nghe mà cũng nhíu mày một cái, ánh mắt chuyển về phía cha nương của hắn: “Mấy đồ vật này được đưa tới khi nào?”
Trần Kim Liên suy nghĩ đến sắc mặt của hai người bọn họ, mới biết được thứ này không nên nhận, chỉ là bà cũng không biết thứ đồ này được đưa đến vào lúc nào: “Hôm nay người đến đây tặng lễ thật sự là quá nhiều, chúng ta và mấy quản sự của phủ thượng thư cũng có chút hồ đồ, không biết đến tột cùng là thứ này được đưa đến đây vào lúc nào.”
Thật ra, Trần Kim Liên cảm thấy việc này hẳn là không liên quan gì đến quản sự của phủ thượng thư, bọn họ hẳn là sẽ không phạm sai lầm như vậy, dù gì người ta nhận cái gì cũng ghi lại vào sổ, chỉ có hai phu thê bọn họ, mơ màng hồ đồ, dễ dàng làm ra lỗi nhất.
Trần Kim Liên nói xong, Cố Đại Hà cũng sáp lại đây, nhìn chằm chằm vào con trai của mình hỏi: “Làm sao vậy Thiệu ca nhi, có cái gì không ổn à?”
Cố Thiệu thở dài một hơi. Còn không phải là không ổn à, tuy nói ngay cả Hoàng Thượng cũng tặng hạ lễ đến đây, nhưng đó là Hoàng Thượng, cho dù có phái Phó công công đưa lại đây, người khác cũng không dám nói cái gì. Đổi thành mấy hoàng tử phía dưới, vậy thì khác rồi —— nếu như để người khác biết bọn họ đưa đến đây, còn không biết sẽ nghĩ những gì nữa.
Cố Thiệu lại hỏi thêm một câu: “Những vị hoàng tử nào đưa hạ lễ đến?”