Chương 374:
Trần Tú Nương liếc nhìn sang sổ sách, cười nói: “Còn may, các hoàng tử thành niên đều đưa tới.”
Được rồi, Cố Thiệu gật đầu, đây cũng coi như là chuyện tốt. Nếu không nhận thì đều không nhận, đã nhận thì phải nhận hết. Chỉ là có một việc Cố Thiệu còn phải dặn dò cha nương của hắn: “Hôm nay bận quá, sơ sót thì cũng sơ sót, nhưng mà lần sau nếu có người không quen mà lại đến đây tặng lễ, cha nương ngàn vạn không được nhận đấy. Việc này nếu mà nhận không tốt, đó là trọng tội chém đầu!”
Trần Kim Liên bị dọa một trận, liên tục gật đầu: “Biết rồi biết rồi, sau khi các con rời kinh, cha nương nhất định sẽ không nhận gì hết.”
Đồ vật cũng sắp sắp xếp xong rồi, không muốn bị con trai nhắc mãi, Trần Kim Liên vội vàng buông đồ trong tay, đẩy hai người bọn họ vào trong phòng: “Được rồi, các con nhanh đi nghỉ ngơi đi, đã muộn lắm rồi.”
Cố Thiệu nghe câu như thế, lập tức hiểu hơi sai.
Hắn nghiêng người nhìn Tú Nương một cái, thấy dáng vẻ e thẹn của nàng, lập tức càng hiểu sai hơn.
Có câu nói là, một khắc xuân tiêu giá ngàn vàng, nhưng đêm xuân tiêu của Cố Thiệu, so sánh với người khác thì hình như cũng có vẻ không giống bình thường.
Trước nửa đêm thì trải qua cũng rất tuyệt vời, nhưng sau nửa đêm, sau khi đi vào giấc mơ, bỗng nhiên Cố Thiệu không ngủ yên được.
Hắn mơ thấy một cơn ác mộng…
Cố Thiệu mơ thấy ác mộng này, thật đúng là cực kỳ chân thật.
Nói đến ác mộng, khi trước hắn cũng đã từng mơ thấy rồi. Chỉ là giấc mơ kia đã cách lúc này rất lâu rồi, những chuyện thật lâu về trước, lâu đến mức Cố Thiệu sẽ không nhớ lại nữa. Cho tới hôm nay, mãi đến đêm nay, làm Cố Thiệu lại nhớ đến sự sợ hãi bị ác mộng chi phối lúc trước một lần nữa.
Chỉ là Cố Thiệu cũng biết, đây không phải ác mộng, mà là hiện thực, hoặc nói rằng đây là sự thật đời trước mà hệ thống nói.
Ở trong đời trước mà hệ thống miêu tả, hắn là một kẻ làm hết chuyện xấu, vì mấy lượng bạc mà bán muội muội cho Lý gia, cuối cùng làm hại muội muội bị tra tấn đến chết. Sau khi Tiểu Muội chết, Cố Thiệu chột dạ một trận, nhưng mà rốt cuộc hắn không phải là người làm khó mình, chột dạ qua đi thì đẩy hết tất cả trách nhiệm lên người người khác, cảm thấy là Tiểu Muội không có tác dụng gì, cảm thấy là Lý gia quá tàn bạo, lại hoàn toàn không trách tội đến trên người mình. Có câu nói là một bước sai, mọi bước sai, mà hắn của đời trước, lại không ngừng bước đi trên con đường phạm sai lầm, một đi không trở lại.
Sau khi Tiểu Muội mất, Lý gia vì bồi thường Cố gia bọn họ, đã đưa cho không ít bạc.
Cố Thiệu lấy khoản bạc này tiêu sái một trận, hắn tiêu tiền hào phóng, ba tên hồ bằng cẩu hữu kia cũng bởi vậy mà tâng bốc hắn khắp nơi. Sau khi biết chỗ tốt của bạc, Cố Thiệu lại khó trở lại cuộc sống thanh bần lúc ban đầu.
Tiêu xài hết số bạc Lý gia đưa, hắn liền nghĩ cách để tiêu tiền trong nhà mình, trong nhà hết tiền tiêu hết tiền hồi môn mà Trần Tú Nương mang từ Trần gia đến đây. Sau này hắn nhờ vào quan hệ của Trần gia, quen biết với một vị đại quan quý nhân.
Bởi vì có bề ngoài đẹp, làm người cũng lanh lợi, Cố Thiệu rất được vị quý nhân kia thưởng thức. Cố Thiệu nương nhờ ánh sáng của vị đại nhân này, ở huyện Kim Đàn, thậm chí cả phủ Trấn Giang, cũng được xem như là người có chút danh vọng. Quan lại tầm thường nhìn thấy hắn, cũng phải khom lưng xuống vài phần.
Tuy nhiên, không lâu sau đó Cố Thiệu ngẫu nhiên biết được, vị quý nhân này nhìn hắn bằng con mắt khác, không phải bởi vì hắn biết biết thay đổi theo tình hình, biết làm việc, mà là bị con gái của mình làm phiền đến mức không còn cách nào. Cố Thiệu hắn, được con gái của vị quý nhân kia coi trọng.
Vì đã từng trải qua những ngày giàu có, Cố Thiệu lại nổi lên tiểu tâm tư một lần nữa. Hắn của đời trước chưa bao giờ cảm thấy mình làm sai, thậm chí cuối cùng còn vứt thê tử con gái, hắn cũng không cảm thấy mình làm sai, chỉ là nghĩ giữ được mình trước, chờ mình thành phượng hoàng bay lên cành cao, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội bồi thường cho hai mẹ con Tú Nương.
Người Trần gia tới cửa đòi công đạo, trong lòng Cố Thiệu cũng không hề gợn sóng, để kệ cho người của vị Văn tiểu thư kia sửa trị bọn họ một phen.
Người Trần gia làm ồn, Cố Thiệu chỉ cảm thấy bọn họ không hiểu chuyện, chậm trễ tiền đồ tốt đẹp của mình. Cũng không phải hắn không cần Tú Nương, đợi sau khi hắn trở nên nổi bật, tất nhiên sẽ đón Tú Nương bọn họ trở về. Mãi đến sau đó có tin Lý thị đã chết truyền tới, Cố Thiệu cũng cho rằng sai không ở chỗ mình, mà ở chỗ người Trần gia có động tác trước.
Cố Thiệu lao đầu vào việc trở nên nổi bật, bàn tính của hắn đánh rất tốt, nhưng tiếc nuối chính là, cuối cùng Cố Thiệu cũng không thể tiếp tục đi theo những gì mình đã tính.
Vị Văn đại nhân kia làm hết chuyện xấu, cuối cùng ngược lại lại dẫn lửa vào người. Vốn Cố Thiệu muốn trốn, nhưng lại bị ông ta phát hiện, không chỉ không chạy thoát được, còn bị đẩy ra coi như là người chịu tội thay. Trong tay Cố Thiệu không phạm vào mạng của người nào, nhưng lại nương quyền của Văn đại nhân chèn ép không ít người, cũng nhận lấy không ít tiền tham ô, số tiền cũng rất lớn, lại còn liên lụy rất rộng. Sau khi sự việc được điều tra ra, Cố Thiệu bị phán tử hình.
Còn người nhà của hắn, đương nhiên cũng không thoát khỏi ải này.
Lần trước nằm mơ, chỉ mơ thấy mỗi kết cục của cha nương hắn. Nhưng lần này nằm mơ, Cố Thiệu giống như là cưỡi ngựa xem hoa vậy, mơ thấy toàn bộ đời trước của mình.
Ngay từ đầu, hắn chỉ là có chút ích kỷ, có chút tính kế nhỏ, không phải người tốt gì, nhưng cũng tuyệt đối không xem như là người xấu. Nhưng từ sau khi bước đi vào bước bán Tiểu Muội kia, hắn đã hoàn toàn dẫm lên con đường dẫn về vực sâu.
Tuy nói đời trước, mãi đến cuối cùng hắn cũng không có cảm thấy mình sai, nhưng hắn thật sự đã sai rồi. Đi theo một nhà Văn đại nhân kia nhận hối lộ khắp nơi thì không nói, còn nịnh trên khinh dưới, chèn ép thanh quan, vứt thê bỏ nữ, có thể nói là nát đến cực hạn.
Hình ảnh cuối cùng trong mơ, là cảnh Tú Nương dẫn theo con gái về Trần gia ở. Trần gia bị Văn gia sửa trị, sớm đã đã không còn phong cảnh ngày xưa. Mẹ con Tú Nương ở Trần gia, tất nhiên cũng không được tốt.