Chương 375:
Sau khi nghe được tin hắn đã chết, hai mẹ con đối diện không nói gì hồi lâu, cuối cùng thì sắp xếp bọc hành lý, chuẩn bị đến dọn xác cho hắn…
Cố Thiệu bị mình doạ tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, xung quanh đen nhánh một mảnh, cũng không nghe thấy động tĩnh gì.
Cố Thiệu duỗi tay sờ bên cạnh, xúc cảm mềm ấm cuối cùng cũng làm hắn nhớ ra, hôm nay là đêm tân hôn của mình. Người nằm bên cạnh, đúng là thê tử mới cưới của mình. Cuối cùng đời này và đời trước không giống nhau. Hắn không đi sai bước đầu tiên kia, sau này, cũng tuyệt đối sẽ không đi nhầm một bước kia.
Chỉ là Cố Thiệu vẫn là canh cánh trong lòng với cảnh trong mơ ấy. Hắn cũng đã sắp quên chuyện này rồi, đời này cũng trôi qua khá tốt. Kết quả bởi vì giấc mơ này, lại nghĩ đến những việc không vui vẻ gì kia. Trong đầu Cố Thiệu kêu hệ thống, chất vấn rằng: “Thành thật nói ra, vừa rồi có phải ngươi giở trò quỷ hay không?”
Hệ thống chậm rì rì ra tới. Từ lúc trời tối nó đã bắt đầu che chắn Cố Thiệu, cho tới bây giờ Cố Thiệu kêu nó ra, nó mới có chút động tĩnh, đâu có rảnh rỗi đi giở trò quỷ gì.
Cố Thiệu cũng không tin tưởng lắm: “Nếu như không phải ngươi, vậy thì là ai?”
“Quỷ mới biết.” Hệ thống bị hắn hoài nghi như thế, trong lòng cũng rất là khó chịu, dùng giọng hơi hung ác nói, “Chẳng lẽ là chính ngươi chột dạ trong lòng, cho nên mới mơ thấy ác mộng này. Có câu nói là ban ngày nghĩ cái gì, ban đêm mơ thấy cái đó, chắc chắn ban ngày ngươi đã suy nghĩ thứ lung tung rối loạn gì đó, bây giờ lại còn đổ lên trên người ta, da mặt dày như thế, ta cũng ngượng nói ra!”
Cố Thiệu phản bác: “Ta đâu có suy nghĩ lung tung rối loạn gì, ngươi bớt bôi nhọ người ta đi.”
Ngày hôm nay hắn mệt cỡ nào chứ, từ sớm đến tối, cũng không được ngừng nghỉ. Dù hắn có muốn suy nghĩ thì cũng không có thời gian cho hắn nghĩ mà.
Biết không phải hệ thống làm, Cố Thiệu cũng không còn muốn cãi nhau nữa.
Một lát sau, Cố Thiệu an ủi mình, chỉ là một giấc mơ thôi, đều là hư vọng, chưa từng xảy ra cũng sẽ không xảy ra, cho nên hắn hoàn toàn không cần để ở trong lòng.
Từng lần từng lần dặn dò mình, an ủi mình, khó khăn lắm mới để mình buông xuống một chút, kết quả vừa nhắm mắt lại, những hình ảnh đó lại ùn ùn kéo đến.
Cố Thiệu thở dài một hơi, xoay người nhích lại gần bên Tú Nương, cũng quấn chặt chăn hơn rất nhiều.
Một mình ngủ, còn rất sợ, may mắn bên cạnh còn có một người.
Cộng vào hai buổi tối không có ngủ ngon, tự nhiên tinh thần của Cố Thiệu cũng trở nên kém rất nhiều. Ngày hôm qua lúc rời giường, vì hắn thân cường thể tráng, còn chịu đựng được, nhưng hôm nay khi tỉnh dậy, Cố Thiệu liền cảm thấy bản mình có hơi không chịu đựng nổi.
Ngay cả Tú Nương cũng phát hiện hắn không thích hợp, không nói đến bọng mắt xanh đen một mảnh, chỉ riêng bước chân nhũn ra kia cũng đủ làm người ta lo lắng. Rõ ràng tối hôm qua khi đi ngủ còn không phải như vậy, Tú Nương sợ hắn bị bệnh gì, trước khi ra ngoài còn lo lắng hỏi vài câu: “Thật sự không cần tìm đại phu đến xem sao?”
“Không cần.” Cố Thiệu thấy nàng lo lắng, luôn giải thích mãi, “Thật sự chỉ là tối hôm qua ta không ngủ ngon thôi, cũng không phải bị bệnh gì, cũng không cần đi xem đại phu.”
Tú Nương nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng chỉ có thể nói theo lời của hắn: “Nếu thật sự chỉ là không ngủ ngon thì bây giờ vẫn có thể ngủ tiếp. Dù sao chàng còn mấy ngày nghỉ, cũng không cần gấp gáp ngay lúc này.”
“Thôi bỏ đi…” Cố Thiệu biết rõ, lúc này dù có về ngủ cũng không ngủ được, “Chúng ta đi ra ngoài kính trà cho cha nương trước đã, kính xong rồi còn phải đến phủ thượng thư một vòng, nhiều việc lắm đấy, nhất định không thể chậm trễ.”
Nghe hắn nói như vậy, Tú Nương cũng không tiện nhắc lại gì nữa, chỉ là rốt cuộc thì trong lòng vẫn lo lắng, cho nên đến lúc ra khỏi phòng, khi kính trà cho công công bà bà, trên mặt cũng không có sự nhẹ nhàng như ngày thường.
Khi Trần Kim Liên nhìn thấy sắc mặt của con dâu, thì biết là không thích hợp. Sau đó chờ đến khi bà nhìn thấy sắc mặt của con trai, lại càng cảm thấy chắc là vấn đề lớn rồi.
Sẽ không phải thật sự là như bà suy nghĩ chứ, vậy thì làm thế nào cho tốt đây…
Trong lòng có một việc, Trần Kim Liên cũng chẳng có tâm tư làm khó con dâu. Dáng vẻ tâm sự nặng nề này tựa như là lây bệnh, từ Cố Thiệu đến Tú Nương, lại đến Trần Kim Liên, chẳng được bao lâu, ba người trong phòng này đều mang vẻ mặt trầm trọng.
Cố Đại Hà chỉ cảm thấy không thể hiểu được.
Sau khi uống trà xong, Trần Kim Liên còn kéo con trai của mình sang một bên. Bà cố ý tránh người khác. Đương nhiên, chủ yếu vẫn là tránh con dâu của mình, dù sao chuyện này cũng khó mà nói.
Khi Cố Thiệu bị nương của hắn kéo sang một bên, chỉ cảm thấy không thể hiểu được: “Nương, nương làm gì thế, có lời gì mà không thể nói ở trong phòng sao?”
“Mấy cái đó sao có thể nói ở trong phòng sao?” Trần Kim Liên đánh giá dáng vẻ mất tinh thần của con trai, lại liên tưởng đến dáng vẻ một bụng bất mãn của Tú Nương sáng hôm nay thì đoán được chỉ sợ là tối hôm qua không tốt. Nhưng mà bà lo lắng đến mặt mũi của con trai, khó mà nói trắng hết ra được: “Con thành thật nói với nương xem, có phải tối hôm qua con và Tú Nương nghỉ ngơi không thông thuận lắm hay không?”
Cố Thiệu nhớ tới cơn ác mộng của mình tối hôm qua, rất chấp nhận gật đầu: “Không thuận lợi lắm.”
Cả hai buổi tối đều không ngủ được, vậy có thể thuận lợi à?
Trần Kim Liên thầm nghĩ quả nhiên như thế, trong lòng gấp đến độ không được: “Vậy Tú Nương nó có cái nhìn thế nào?”
“Nàng có cái nhìn thế nào á?” Cố Thiệu bị bà hỏi mà kẹt lại.
“Nó không tức giận? Không phát giận với con chứ?” Trần Kim Liên vội vàng nói.
Cố Thiệu lắc lắc đầu, nghĩ thái độ lúc vừa nãy của Tú Nương, đáp lại một câu: “Cũng không đến mức tức giận. Chắc là nàng cũng rất lo lắng, bằng không cũng sẽ không thúc giục con đi xem đại phu mãi.”
Xong rồi, cũng đã tới mức phải đi xem đại phu rồi sao, Trần Kim Liên không tin, lại hỏi tiếp: “Nó thật sự nói như vậy?”
Cố Thiệu gật đầu.
Trần Kim Liên che ngực, đây là để ý rồi. Trong lúc nhất thời, bà vừa đau lòng cho con trai, lại vừa oán trách con dâu không hiểu chuyện. Mới lần đầu thôi, biểu hiện có kém một chút thì về tình cảm cũng có thể tha thứ, sao có thể mới đêm đầu tiên đã kêu trượng phu của mình đi xem đại phu chứ? Nếu việc này lan truyền ra ngoài, sau này Thiệu ca nhi còn có thể diện gì nữa? “Tú Nương này thật đúng là không hiểu chuyện, quay đầu lại ta nhất định phải nói nó mới được!”