Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 377: Chương 376:

Chương 376:

Cố Thiệu cả kinh, cũng không đến mức thế mà, hắn vội nói: “Nương, nương so đo với Tú Nương cái gì chứ, đây đều là con sai.”

“Con trai à, đâu phải là con sai chứ, con cũng không dễ dàng mà…” Trần Kim Liên thở dài một hơi, âm thầm quyết định, “Nhưng mà Thiệu ca nhi con yên tâm, có nương ở đây, chuyện này chắc chắn nương sẽ nghĩ ra cách cho con. Con đừng lo lắng, chuyện này ấy, càng lo lắng càng không thể thành, để nương nghĩ cách cho con, nhất định nương sẽ có cách…”

Nói xong, Trần Kim Liên lại vừa lẩm bẩm vừa quay đầu rời đi.

Cố Thiệu bị bỏ lại chớp chớp mắt. Chuyện hắn mơ thấy ác mộng không ngủ được, nương còn có thể nghĩ ra được cách gì à? Nương của hắn lợi hại như vậy từ khi nào, sao hắn lại không biết?

Trần Kim Liên một đường lo lắng sốt ruột mà quay về, lúc sau Cố Đại Hà hỏi bà vài câu, bà cũng đều không trả lời, ngược lại còn lải nha lải nhải ở đó nhắc mãi. Cố Đại Hà thò lại gần lắng nghe, chỉ nghe được hình như phần sau đang nói cái gì mà pín bò gì đó.

Đến khi ông hỏi kĩ lại, Trần Kim Liên chỉ trợn trắng mắt, nói rằng: “Việc này ông cũng đừng quan tâm, để ta giải quyết.”

Lời này không đầu không đuôi, Cố Đại Hà nghe cũng không hiểu: “Giải quyết cái gì hả?”

Trần Kim Liên phiền phức vô cùng: “Tóm lại, ông cũng đừng hỏi.”

Cố Đại Hà nghe rồi lại càng không hiểu ra sao.

Sau khi ăn bữa sáng ở trong nhà, Cố Thiệu liền dẫn theo Tú Nương cùng đến phủ thượng thư. Bây giờ hắn đã nhận Trịnh tiên sinh làm cha nuôi, cho nên cũng phải kính cha nuôi một ly trà. Ngược lại Cố Thiệu cũng rất quen thuộc với phủ thượng thư, sau khi đi vào, không để cho người dẫn đường, đã đi đến thượng phòng trước một bước, trái lại ngay cả gã sai vặt nhận dẫn đường cũng bị bỏ lại ở phía sau.

Cố Thiệu sải bước đi về phía trước, vốn dĩ cũng không cảm thấy có gì đó không đúng, mãi đến sau khi nghe được tiếng thở dốc ở bên cạnh, mới hậu tri hậu giác mà dừng lại.

“Xin lỗi, ta đi nhanh quá.”

Trần Tú Nương lắc đầu: “Là ta đi quá chậm.”

Tuy rằng đúng là nàng đi có hơi chậm, nhưng sao Cố Thiệu lại không biết xấu hổ mà nói nói như vậy. Sau khi ý thức được không ổn hắn liền thả chậm bước chân, chậm rãi đi về phía trước. Chờ đến lúc bọn họ đến nơi, gã sai vặt ở phía sau cũng đã sớm đuổi theo.

Việc kính trà ở phủ thượng thư cũng qua rất nhanh.

Sau khi kính trà xong, Tú Nương thì ở lại bên cạnh Hồ lão phu nhân và thượng thư phu nhân nói chuyện, Cố Thiệu thì bị Trịnh Viễn An dẫn đi.

Hai người ra khỏi phòng, Trần Tú Nương còn nhìn nhiều một cái, không đợi nàng nhìn nhiều hơn, đã bị Hồ lão phu nhân vỗ vỗ mu bàn tay: “Nhìn bọn họ làm gì, nhất định là hai người đó lại đến thư phòng nói đạo lý lớn gì đó rồi. Mặc kệ bọn họ, mấy mẹ con chúng ta nói chuyện của chúng ta.”

Trần Tú Nương hoàn hồn, ngoan ngoãn làm bạn ở phía sau lão phu nhân.

Hồ lão phu nhân cũng không nghĩ sai, Trịnh Viễn An dẫn Cố Thiệu vào trong thư phòng, thật đúng là nói đạo lý lớn một hồi. Dù gì Cố Thiệu sắp phải rời kinh rồi, sau khi đến nơi khác, trời cao hoàng đế xa, cũng không nhất định có người có thể trị được hắn. Cho nên có những lời, Trịnh Viễn An vẫn phải dặn dò rõ ràng với hắn trước.

Trịnh Viễn An đang nói, Cố Thiệu chỉ có ở một bên gật đầu theo.

Cũng không phải hắn không biết đạo lý. Chỉ là nếu cha nuôi nguyện ý nói, hắn cũng cũng chỉ có thể nghe thêm một chút. Cũng không phải Cố Thiệu không biết tốt xấu, có thể dặn dò bản thân hắn như vậy, đây chính là phúc khí của hắn.

Giáo huấn một hồi xong, Trịnh Viễn An mới nói với Cố Thiệu chuyện lúc trước mà Cố Thiệu nhờ ông ấy làm: “Đã tìm được nữ tiên sinh cho ngươi rồi, là một người có tài khí có dịu dàng, mấu chốt còn là người có bổn phận, dạy dỗ Tiểu Muội là cực kỳ thích hợp, qua ít thời gian nữa là có thể đến nhà ngươi. Còn Cố Lễ bên kia, thư viện Cẩm Viên ở kinh thành rất không tồi, tiên sinh ở bên trong đều là những người nổi danh, mà đối xử với học sinh cũng vô cùng nghiêm khắc, nếu như thằng bé chịu đồng ý học, tất nhiên có thể học hành thành tài.”

Cố Thiệu không chút suy nghĩ đã trả lời thay đệ đệ của mình một câu: “Đương nhiên là thằng bé đồng ý học.” Nếu mà không muốn học, vậy gậy gộc hầu hạ, lăn lộn đến khi nào nhóc đồng ý học thì thôi.

Trịnh Viễn An buồn cười mà nhìn Cố Thiệu một cái, buông chung trà trong tay xuống, khoan thai nói: “Sao ta lại cảm thấy, đệ đệ này của ngươi cũng không phải đứa có thể tĩnh tâm làm bài tập nhỉ?”

Cũng không phải ông ấy chưa từng nhìn qua tiểu tử Cố Lễ kia, thông minh thì thông minh, chỉ là thật sự nghịch ngợm, có hơi giống cháu trai nhỏ của ông ấy.

“Đó đều là chuyện trước kia rồi, bây giờ Lễ ca nhi nó đã hiểu chuyện.”

“Thật à?”

“Thật ạ!” Cố Thiệu hận không thể chỉ lên trời mà thề.

Trịnh Viễn An miễn cưỡng tin tưởng.

Lúc này Cố Thiệu đã hạ quyết tâm, hôm nay trở về nhất định phải sửa trị Cố Lễ một trận mới được, để hắn ngoan ngoãn mà đi đọc sách, còn phải ngoan ngoãn nghe tiên sinh nói. Không được đâm đầu vào việc tranh cãi. Hắn cũng đã suy nghĩ thay cho Lễ ca nhi như vậy rồi, tên tiểu tử thối này cho dù như thế nào cũng phải học hành ra được chút thành tích cho hắn.

Cố Thiệu và Trịnh Viễn An hàn huyên hồi lâu.

Rốt cuộc qua mấy ngày nữa Cố Thiệu vẫn phải rời khỏi kinh thành. Sau khi hắn đi, cha nương bọn họ đều ở trong kinh thành, sau này những việc lớn lớn bé bé bên kia, không ít đều phải dựa vào cha nuôi của hắn trông nom. Ngược lại Trịnh Viễn An cũng không bài xích những việc này, dù sao ông ấy nhọc lòng thay Cố Thiệu cũng đã trở thành một thói quen. Nếu mà ngày nào không nhọc lòng, không chừng ông ấy còn cảm thấy không quen lắm kìa.

Chỉ là dặn dò xong rồi, Trịnh Viễn An lại còn một câu cần phải nói cho Cố Thiệu.

Ông ấy đến gần một chút, đánh giá quầng thâm xanh đen dưới mắt Cố Thiệu, vẻ mặt nghiêm túc: “Biết ngươi tân hôn vui vẻ rồi, nhưng cũng phải chú ý thân thể, cần phải hiểu tiết chế, chớ nên phóng túng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!