Chương 377:
Nếu nói phóng túng, vậy cũng quá oan uổng Cố Thiệu, hắn hoàn toàn không phải là người phóng túng, tối hôm đó bởi vì thật sự gặp ác mộng, ngủ không ngon giấc, cho nên hôm nay mới có bộ dạng như vậy.
Nhưng Trịnh Viễn An đã nhận định hắn phóng túng, sau đó mặc kệ Cố Thiệu giải thích như thế nào, ông cũng là bộ dạng ta đã nhìn thấu rồi, lặng lẽ nhìn Cố Thiệu giải thích.
Cố Thiệu: "..."
Cái này thật sự là tai ương từ chỗ nào xuất hiện. Trước kia dù cho hắn có phóng túng đi nữa, cũng chỉ thích xem tranh mỹ nhân mà thôi, có tà tâm nhưng không có gan làm. Hôm nay không thích mỹ nhân gì cả, càng chưa đến mức buông thả phong túng, trừ chuyện phu thê ra, thời gian còn lại đều rất thanh tâm quả dục.
Hắn còn có thể nói cái gì? Thôi, cái gì cũng không cần nói, thời gian sẽ chứng minh trong sạch của hắn.
Ở phủ Thượng thư ăn cơm, đến buổi chiều Cố Thiệu dẫn Tú Nương trở về.
Vốn sau khi ăn cơm xong Cố Thiệu chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi đi, Hồ lão phu nhân cứng rắng kéo Cố Thiệu lại, nói thế nào cũng muốn Cố Thiệu ở lại nghỉ ngơi ở phủ Thượng thư một chút, Cố Thiệu từ chối, lão nhân gia bà còn dặn đi dặn lại, cảnh cáo nói: "Cháu cứ nghe lời tổ mẫu đi, tuyệt đối sẽ không hại cháu. Nếu không tại sao nói hai đứa là người trẻ tuổi, có rất nhiều chuyện không biết chứ. Tuy trẻ tuổi tốt, nhưng cũng phải quan tâm thân thể, chuyện gì cũng không bằng thân thể của mình, nếu làm hư thân thể, sau này muốn bù lại cũng rất khó khăn."
Hồ lão phu nhân vừa nói, còn có ý ám chỉ mà nhìn Cố Thiệu và Tú Nương.
Tú Nương bị quan sát ngượng ngùng cúi đầu xuống. Lời này để cho người ta trả lời như thế nào, trái lại nàng có lòng muốn giải thích, nhưng lời giải thích lại ngại nói ra khỏi miệng. Sợ là người ta không tin, trái lại ra vẻ mình chột dạ.
Cố Thiệu đã quá mệt mỏi rồi, lại có một người hiểu lầm hắn. Hắn cũng lười giải thích, dứt khoát nghe lời Hồ lão phu nhân, đàng hoàng nghỉ ngơi khoảng một canh giờ mới được thả ra, lúc này mới dẫn thê tử trở về nhà.
Lúc bọn họ trở về, vừa khéo đụng phải Trần Kim Liên từ bên ngoài về.
Không biết Trần Kim Liên đi đâu, trong tay còn xách hai túi đồ, thấy phu thê bọn họ, còn giấu đồ ra sau lưng, cố ý che giấu một chút.
Cố Thiệu nhón chân muốn xem, lại bị Trần Kim Liên đánh một cái: "Đứa nhỏ nhà con, xem cái gì vậy hả?"
Trần Kim Liên liếc nhìn con trai, ngay ở trước mặt con dâu, có thể cố kỵ một chút hay không. Vốn dĩ Tú Nương đã có ý kiến với lần này, lại để cho nàng thấy đồ này, như vậy sẽ nghĩ như thế nào chứ.
Vào lúc này, trong lòng Trần Kim Liên rất hoảng hốt. Đầu tiên là đau lòng cho con trai, thứ hai là bà cảm thấy mình thấp hơn một cái đầu so với con dâu, cực kỳ bực bội. Dù sao nói chuyện này ra, tóm lại là lỗi của con trai, nếu đồ bị lộ ra, sau này bà dạy dỗ con dâu như thế nào?
Trần Kim Liên rên rỉ than thở về phòng, lưu lại Cố Thiệu và Tú Nương trố mắt nhìn nhau.
"Ta cảm thấy hôm nay nương có gì đó không đúng." Từ buổi sáng đã cảm thấy là lạ rồi.
Trần Tú Nương cũng không hiểu nguyên nhân, chỉ là nghĩ thầm trong lòng: Bà bà như vậy, sợ là không hài lòng với nàng đi, nhưng từ sáng đến giờ nàng cũng không có làm gì mà?
Hai phu thê đều không hiểu.
Sau khi vào nhà, liền thấy Cố Lễ nằm sấp trên bàn đá dưới tàng cây dạy chữ cho Tiểu Muội, trong miệng còn lẩm bẩm: "Sai rồi sai rồi, không phải viết như vậy, để ta viết cho ngươi nhìn."
Mặc dù còn chưa được kiên nhẫn lắm, nhưng so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều. Tú Nương nhìn cũng có chút cảm thán: "Lễ ca nhi thật sự trưởng thành rồi."
Cố Lễ động lỗ tai, nghe được động tĩnh này cũng biết đại ca và đại tẩu đã về, cũng không ngẩng đầu lên, trái lại càng chăm chú viết từng nét chữ, sau khi viết xong lại nhét bút vào trong tay của Tiểu Muội, nhìn cô bé viết.
Chờ cuối cùng Tiểu Muội cũng viết đúng, Cố Lễ mời sờ đầu cô bé, cố ý nói lớn tiếng: "Tiểu Muội viết không tệ, rất giỏi, ngày nào đó có thể còn vượt qua nhị ca nữa."
Tiểu Muội ngẩng đầu lại, mơ màng nhìn Cố Lễ. Nhị ca... Có phải bị đau chỗ nào không.
Cố Lễ tiếp tục mỉm cười: "Nhìn ta làm gì? Nhanh viết đi."
Tiểu Muội càng sợ, Nhị ca của cô bé thật sự bị hư chỗ nào đó. Tiểu Muội sợ hãi ngẩng đầu lên, thấy đại ca đang đi đến bên này, lập tức ném bút, nhào qua.
Cố Thiệu lập tức nhận lấy, Tiểu Muội ôm lấy cổ của hắn, quay đầu nhìn Cố Lễ một cái: "Mới vừa rồi nhị ca cứ là lạ, chúng ta nhanh chóng tìm một đại phu khám cho nhị ca đi."
Sau khi Cố Lễ nghe xong, tức giận vô cùng. Nhóc con phiền phức này, thật là không dùng được, thua thiệt mới vừa rồi nhóc còn đối xử tốt với cô bé.
Cố Thiệu cũng buồn cười nhìn Tiểu Muội, ôm cô bé đi tới bàn đá. Cố Thiệu hiểu rõ thằng nhóc thối Cố Lễ này, sao hắn có thể không biết hành động lúc này là có chủ ý gì? Chỉ là nghĩ đến chuyện mà Trịnh tiên sinh nói, Cố Thiệu nhịn xuống, cười nói: "Lễ ca nhi làm không tệ, tiến bộ rất nhiều, còn biết thương muội muội."
Cố Lễ sững sốt một chút, đại khái không ngờ đại ca thật sự khen nhóc, vốn dĩ nhóc cho rằng, chỉ có đại tẩu biết khen thôi.
"Nào có nào có." Đôi mắt của Cố Lễ giống với Cố Thiệu, lúc này đã cười híp cả mắt: "Bình thượng đệ cũng đối xử với muội ấy như vậy."
"Huynh muội thì phải như vậy." Cố Thiệu vỗ đầu của Cố Lễ: "Nếu như theo lời của đệ, bình thường đệ cũng sẽ đối xử như vậy với Tiểu Muội, vậy thì không thể tốt hơn được nữa.”
"Đệ sẽ!" Cố Lễ vội vàng tỏ thái độ.
Không có cũng phải có, khó khăn lắm đại ca mới khen nhóc một lần, Cố Lễ phải cố gắng biểu hiện. Dù sao qua mấy ngày nữa đại ca sẽ đi, cuối cùng nhóc đối xử tốt với Tiểu Muội hay không cũng không ai biết, dứt khoát đồng ý trước, để cho đại ca cứ khen ngợi nhóc mới là chuyện quan trọng nhất.
Cố Thiệu gật đầu: "Không tệ, có tiến bộ."
Cố Lễ ưỡn ngực, trong lòng rất vui vẻ.
Cố Thiệu lại nói: "Đệ hiểu chuyện như vậy, cũng không uổng công ta vì đệ hỏi thăm khắp nơi, lúc này mới quyết định thư viện nào. Vốn ta còn lo lắng tính tình của đệ không ổn định, đến thư viện sẽ gây ra tai họa gì đó, hôm nay thấy đệ hiểu chuyện như vậy, nghĩ đến chắc là không gây ra chuyện gì đâu."