Chương 378:
Cố Lễ do dự ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu. Nhóc... Nhóc nghe được cái gì? Đại ca, cuối cùng lại tìm thư viện cho nhóc!
"Ta biết đệ thông minh, cho nên lúc này tìm cho đệ thư viện đứng số một số hai trong kinh thành, Lúc trước không phải đệ đã lập lời thề, muốn vượt qua ta sao, làm một Trạng nguyên 18 tuổi, lời này là đệ nói đúng không?"
"Đúng là đệ nói, nhưng mà ---"
"Vậy thì đúng rồi." Cố Thiệu nhanh chóng cắt đứt, hoàn toàn không cho Cố Lễ cơ hội phản bác: "Trạng nguyên này cũng không phải ai muốn thi đậu cũng có thể thi đậu. Dù cho đệ thông minh hơn người, nhưng trên đời này vẫn còn có người thông minh hơn đệ, ngoài thông minh ra, còn phải chăm chỉ, còn phải có một tiên sinh tốt dạy bảo. Ta đây đều là một lòng suy nghĩ cho đệ, Lễ ca nhi, nếu như đệ thật sự nghe lời, tất nhiên có thể hiểu nỗi khổ của ta, đúng không?"
"Hiểu hiểu, Lễ ca nhi thông minh như vậy, nhất định có thể hiểu." Cố Lễ còn chưa kịp mở miệng, Trần Kim Liên ở phía sau lén nghe bọn họ nói chuyện không nhịn được xông lên trả lời thay cho con trai út: "Chuyện này nhờ có Thiệu ca nhi giúp đỡ, con cũng thay đệ đệ xem xét một thư viện tốt như vậy, sao Lễ ca nhi có thể không chăm chỉ học hành được?"
"Nương!" Cố Lễ gấp đến mức vò đầu bức tai, vùng vẫy tay chân, nhóc còn chưa lên tiếng mà, sao nương lại nhanh chóng đồng ý thay mình.
Thư viện gì chứ, nhóc hoàn toàn không muốn đi thư viện, lần trước ở chỗ tiên sinh chịu bao nhiêu cực khổ, làm nhiều công khóa như vậy, nhóc mới không cần phải tiếp tục đến thư viện đi học đâu.
Cố Thiệu hiền hòa liếc nhìn đệ đệ: "Sao vậy, Lễ ca nhi không muốn đi sao?"
"Nó dám!" Trần Kim Liên nhướng mày thật cao, tay phải đã chuẩn bị xong, nhìn chằm chằm vào con trai út, giống như Cố Lễ dám nói một chữ không, bàn tay này lúc nào cũng có thể "chạm" vào người Cố Lễ.
Cái gì Trần Kim Liên cũng có thể nuông chiều Cố Lễ, duy có chuyện đi học là không thể nào. Phu thê bọn họ, có chấp niệm vượt qua cả bình thường đối với chuyện đi học. Lúc trước bọn họ có thể nuôi dưỡng con trai cả thành Trạng nguyện, sau này chưa chắc không thể nuôi Cố Lễ thành Trạng nguyên, vì thân phận Trạng nguyên này, Lễ ca nhi cũng cần phải chăm chỉ học hành!
"Chuyện này, không có thương lượng." Trần Kim Liên kết luận.
Cố Lễ trợn to hai mắt, có chút sợ hãi nhìn bàn tay của Trần Kim Liên, cuối cùng nuốt nước miếng một cái, khuất phục nói: "Con đi, con đi còn không được sao."
So với chuyện viết công khóa, cái mông của nhóc vẫn quan trọng hơn. Nếu như cái mông còn không bảo vệ được, vậy từ này về sau làm sao có thể thoải mái ăn kẹo?
Cố Thiệu tương đối hài lòng với độ thức thời của Cố Lễ, đối với thái độ của cha nương lại càng hài lòng hơn nữa. Phải như vậy, có cha nương coi trọng, Lễ ca nhi mới có thể học giỏi. Hắn tiếp tục nói: "Thư viện này cũng không phải người bình thường có thể vào học, nếu Lễ ca nhi muốn học, trước hết phải thi đã."
"Vậy cứ để cho Lễ ca nhi thi." Trần Kim Liên tin tưởng con trai út nhà mình: "Người khác có thể thi vào, chúng ta cũng không kém chỗ nào. Mấy ngày tiếp theo Lễ ca nhi cũng đừng chơi nữa, mỗi ngày đọc sách cho nương, cần phải thi đậu cuộc thi này."
Cố Lễ run rẩy nói: "Nếu thi không đậu thì sao?"
"Đệ đừng không có tự tin vào mình, bảo là muốn thi Trạng nguyên mà. Một Trạng nguyên, ngay cả cuộc thi nhỏ này cũng không qua được sao?" Cố Thiệu cố ý khiêu khích nhóc.
"Đúng vậy đúng vậy." Trần Kim Liên ở một bên gật đầu phụ họa.
Cố Lễ che kín mặt, nhóc thật là, không có con đường lui nào cả. Bây giờ trong lòng của nhóc tràn đầy hối hận, sớm biết sẽ biến thành thế này, trước đó nhóc sẽ không nói mấy lời thi Trạng nguyên gì đó. Lời vừa nói ra, thu vào không được. Hôm nay thì hay rồi, có những lời này, đại ca và cha nương không phải sẽ dày vò nhóc càng tệ hơn sao?
Cố Lễ tuyệt vọng kêu rên một tiếng.
Trần Kim Liên cười nói: "Đứa nhỏ này, chẳng lẽ vui vẻ đến ngu người rồi."
Cố Thiệu làm như thật, gật đầu nói: "Con cũng thấy như vậy.”
Sau khi trừng trị xong Cố Lễ, Cố Thiệu còn cẩn thận nói chuyện thư viện Cẩm Viên cho cha nương, vì để cho bọn họ xem trọng chuyện này, cho dù sau khi mình rời đi, bọn họ đều sẽ đốc thúc Cố Lễ đi lên.
Nói xong chuyện Lễ ca nhi, Cố Thiệu lại nói chuyện nữ tiên sinh cho cho Tiểu Muội. Đối với lần này, Trần Kim Liên cũng chỉ nghe tai này ra tai khác, không có phản ứng gì cả.
Con trai và con gái khác nhau, con trai đi học thì sau này có thể thi công danh, nhưng con gái đi học, đã quyết định không có tác dụng gì. Đổi thành là lúc trước, Trần Kim Liên khẳng định không đồng ý cho Cố Thiệu lãng phí tiền như vậy, nhưng sau khi nghĩ lại lời Cố Thiệu nói các nữ quyến trong nhà đồng liêu ở Hàn lâm viện đều biết chữ, Trần Kim Liên cũng không dám phát biểu ra cao kiến gì nữa.
Bà sợ dẫn lửa lên trên người mình, cuối cùng ồn ào đến mức để cho Thiệu Ca nhi cũng ép bà học chữ. Tuổi của bà cũng đã cao, sao có thể chịu nổi loại dày vò này.
Người vui vẻ nhất vẫn là Tiểu Muội. Cô bé nhớ lời của sư nương, nhất là muốn sau khi lớn lên phải làm một tài nữ, sư nương gần rời đi rồi, Tiểu Muội cũng biết chuyện này, nhưng ước định giữa cô bé và sư nương sẽ không thay đổi. Tiểu Muội hy vọng, nữ tiên sinh này nhanh chóng, như vậy cô bé có thể nhanh chóng được học tập.
Chờ sau này cô bé học được một chút, nhất định sẽ trở về cho sư nương nhìn thử!
Cố Thiệu ôm Tiểu Muội lắc lư hai cái, hỏi: "Có nữ tiên sinh, Tiểu Muội có vui vẻ không?"
"Vui vẻ, cảm ơn đại ca!" Tiểu Muội cười cong cả mắt.
Trần Tú Nương đứng bên cạnh Cố Thiệu, thấy vậy cũng yêu thương sờ đầu Tiểu Muội.
Ba người đứng cùng nhau, chợt nhìn qua thật sự giống như một nhà ba người, nếu như Tiểu Muội nhỏ thêm một chút thì càng giống. Trần Kim Liên sững sốt một chút, chợt nghĩ đến thân thể của Cố Thiệu, ngay sau đó lại bắt đầu lo lắng --- hazz, cũng không biết những thứ mua hôm nay, rốt cuộc có tác dụng hay không.
Thôi, thử trước rồi tính sau, cũng không có thể cho mỗi đêm Thiệu Ca nhi đều xấu hổ ở trước mặt Tú Nương được.