Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 380: Chương 379:

Chương 379:

Trần Kim Liên cũng là người nói làm là làm, sau khi mua đồ xong, ngày đó lập tức cho vào nồi nấu. Gần tối nấu một lát, lúc tối gần ngủ, bưng cho con trai một chén canh.

Cố Thiệu không tiện uống một mình, thấy nương chỉ bưng cho mình, không có cho Tú Nương, còn rất ngượng ngừng, thừa dịp sau khi nương rời đi, vội vàng nói: "Tú Nương, nếu không nàng cũng uống một miếng?"

"Không thể được." Trần Kim Liên mới vừa muốn rời đi nghe được những lời này, lập tức quay đầu chạy đến, trên mặt đầy vẻ căng thẳng nhìn chằm chằm con trai: "Món này Tú Nương không thể uống, con uống mới có tác dụng."

"Nhưng con cũng không có đói."

"Không đói cũng phải uống, con nghe nương thì sẽ không sai đâu, nương còn có thể hại con sao?" Trần Kim Liên sốt ruột đến mức đỏ mắt.

Cố Thiệu và Tú Nương nhìn nhau, đều cảm thấy là lạ, Tú Nương không tiện làm trái ý của bà bà, thục giục tướng công một tiếng: "Nếu nương đã nói như vậy, chàng nhanh ăn đi,"

"Cái này...." Cố Thiệu có chút khó khăn.

"Ăn đi." Tú Nương nhìn sắc mặt của bà bà, nào dám nếm thử chén canh này: "Ta không có đói, vẫn là chàng uống đi."

"Nhanh! Nương ở chỗ này nhìn con uống hết." Trần Kim Liên rất sợ mình vừa rời đi con trai sẽ đưa cái này cho Tú Nương uống, cứ như vậy đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm con trai.

Cố Thiệu áp lực vô cùng, hắn cũng không do dự nữa, há miệng uống canh, nuốt cả táo đỏ ở bên trong, cuối cùng đưa cái chén sạch sẽ cho Trần Kim Liên.

"Đã uống xong rồi ạ." Cố Thiệu còn nghiêng chén để cho Trần Kim Liên nhìn thấy.

Trần Kim Liên tiến lại gần như, bên trong rất sạch sẽ, ngay cả một giọt canh cũng không còn, lúc này mới hài lòng.

"Nương đi đây, hai đứa ngủ sớm đi." Trần Kim Liên cầm chén, cười híp mắt rời đi, lúc đóng cửa lại thì hơi liếc nhìn con trai, làm cho Cố Thiệu sợ hãi trong lòng.

Rốt cuộc hôm nay nương của hắn bị cái gì vậy, thật sự rất kỳ lạ. Sau khi Cố Thiệu lẩm bẩm mấy câu, còn cố ý tiến lên khóa kỹ cửa, lúc này mới lên giường đi ngủ với Tú Nương.

Trước nửa đêm thì cũng không tệ lắm giống như ngày hôm qua.

Cố Thiệu yên tĩnh nằm ở trên giường, sau khi đắp mềm cho Tú Nương đã ngủ, cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Hắn nhắm mặt lại, hài lòng nghĩ, rốt cuộc tối hôm nay cũng có thể ngủ ngon được rồi.

Nhưng vui vẻ chưa được bao lâu, Cố Thiệu ngủ một lát, đột nhiên cảm giác được có chút không bình thường.

Cả người nóng ran, rốt cuộc là bị làm sao?

Cố Thiệu mở mắt ra, một cước đạp chăn ở trên người ra, khó chịu đến mức hận không thể đi ngâm nước lạnh. Cảm giác nóng ran này, thật sự không đúng, chẳng lẽ hắn bị bệnh, hoặc là ăn trúng đồ hư gì?

Chợt, Cố Thiệu nghĩ đến cái gì đó, là chén canh nương cho hắn uống!

---

Cách một bức tường, phu thê Cố Đại Hà đã sớm đi ngủ rồi.

Khác nhau chính là, Cố Đại Hà không có chuyện gì cần suy nghĩ, ngã lưng xuống giường là ngủ, không bao lâu đã phát ra tiếng ngáy. Mà Trần Kim Liên thì trong lòng tràn đầy tâm sự, một là suy nghĩ đến thân thể của con trai, một là suy nghĩ mấy thứ mà hôm nay Liễu phu nhân nói rốt cuộc có tác dụng hay không?

Liễu phu nhân còn nói rất nhiều, chỉ là Trần Kim Liên lo lắng hiệu quả không đủ mãnh liệt, dứt khoát bỏ hết đồ bổ vào nồi.

Canh nấu ra bà đã cho con trai uống hết, tối hôm nay, thế nào cũng sẽ có tác dụng đi? Trong đầu nghĩ quá nhiều, ngay cả Trần Kim Liên cũng cho rằng mình không ngủ được, nhưng chưa được mấy phút, bà dần dần đã chìm vào giấc ngủ.

Canh gì, Liễu phu nhân gì, đều đã quên mất, ngủ ngon hơn mấy thứ này rất nhiều.

Hôm sau thức dậy, không đợi Cố Thiệu đi đến phòng của con trai, nhìn thử canh mình nấu có tác dụng không, trái lại con trai đã từ trong phòng đi ra.

Trần Kim Liên còn đang muốn đi lên vặn hỏi, đã phát hiện con trai bà hình như càng không đúng lắm.

Bước chân phù phiếm, mặt đầy vẻ mệt mỏi, thấy thế nào cũng không giống như trạng thái nên có.

Trong lòng Trần Kim Liên hoảng hốt, vội vàng tiến lên: "Thiệu ca nhi, con đây là bị làm sao, sao sắc mặt lại tệ như vậy? Có phải buổi tối hôm qua..." Bà muốn nói lại thôi.

Cố Thiệu kéo tay áo của nương: "Nương, nương nhanh nói cho con biết, tối hôm qua canh mà nương cho con uống rốt cuộc là thứ gì?"

Trần Kim Liên né tránh ánh mắt của hắn: "Có gì đâu, thì giống như canh thịt dê thôi."

"Nương là cho rằng con chưa từng uống canh thịt dê sao?" Cố Thiệu thực sự rất tức giận, ba đêm không ngủ ngon, dù là người ôn hòa đi nữa cũng sẽ có mấy phần nóng nảy: "Nếu nương không thành thật khai báo, vậy con sẽ tự mình đi hỏi đại phu!"

"Được rồi được rồi, rêu rao bậy bạ cái gì, vì chuyện này đi khám đại phủ, còn có mặt mũi gì nữa chứ." Trần Kim Liên vội vàng kéo con trai qua bên cạnh, giọng nói trở nên nhỏ đi rất nhiều: "Đó là nương cố ý mua cho con dùng, là thứ tốt để tráng dương, nếu không phải bởi vì con, nương cũng ngại đi tìm người khác hỏi cái này.

"Tráng... Tráng cái gì." Cố Thiệu có chút lắp bắp, khiếp sợ vô cùng.

"Tráng dương đó." Trần Kim Liên thản nhiên nói.

Giữa mẹ con, cũng không cần thiết phải cố kỵ nhiều như vậy. Mặc dù chuyện này quả thật rất khó mở miệng, nhưng nếu đã như vậy, vậy cũng chỉ có thể suy nghĩ cách khác, cũng không thể bởi vì không tiện mở miệng, cứ như vậy bỏ mặc, không giải quyết được. Trần Kim Liên tự cho rằng mình làm rất khá, không chỉ bảo vệ mặt mũi của con trai, còn giúp con trai giải quyết vấn đề: "Nghe Liễu phu nhân nói, những thứ này thật sự rất có tác dụng, tối hôm qua con uống, có tác dụng không?"

Cố Thiệu cũng sắp tuyệt vọng rồi: "Nương, rốt cuộc là ai nói cho nương con cần mấy thứ này vậy?"

"Không phải chính con nói cho nương sao?" Trần Kim Liên nói lại chuyện xảy ra sáng hôm qua một lần. Lúc ấy bà hỏi Cố Thiệu, Cố Thiệu tự mình trả lời bà mà: "Con còn nói Tú Nương rất lo lắng, bảo là muốn mời đại phu. Con nghe nương nói này, chuyện này mà phương thuốc dân gian có thể giải quyết được, thì cứ dùng phương thuốc dân gian, đừng có mời đại phu gì cả. Nếu không truyền ra ngoài, danh tiếng của con sẽ bị hủy mất."

Nếu nam nhân bị chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng, vậy từ nay về sau còn có mặt mũi gì nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!