Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 381: Chương 380:

Chương 380:

Cố Thiệu oán niệm nhìn nương của mình một cái: "Không cần đại phu rêu rao bên ngoài, không phải nương đã nói cho Liễu phu nhân rồi sao?"

"Nhưng nương mượn danh nghĩa của cha con mà, không có liên quan gì đến con, Liễu phu nhân sẽ không nghĩ đến trên người con đâu."

Cố Thiệu sợ ngây người.

Hắn nhìn Cố Đại Hà đang đi bộ bên ngoài gian nhà chính. Cha hắn đã làm sai cái gì, lại phải đội cái nội mà mình không làm như vậy.

Chỉ là, Cố Thiệu vẫn cảm thấy nên nói rõ ràng chuyện này với nương của mình: "Chuyện hôm qua hoàn toàn là do nương nghĩ sai rồi. Tinh thần của con không tốt là bởi vì tối hôm qua nằm mơ thấy ác mộng ngủ không ngon, cho nên ngày hôm sau tinh thần không được tốt. Tú Nương lo lắng con ngủ không con, cho nên mới muốn con mời đại phu. Trái lại là nương, lại suy nghĩ bậy bạ ở đâu đâu."

Ai cũng đều như vậy, làm hại hắn có miệng cũng không giải thích được.

Trần Kim Liên ngây người tại chỗ, bà còn chưa tin tưởng lắm: "Thiệu ca nhi con, con đừng vì mặt mũi, cố ý gạt nương?”

"Ai lừa nương chứ." Cố Thiệu nóng nảy, thậm chí có chút nghiến răng nghiếng lợi: "Nếu như nương thật sự không tin, chút nữa tìm một đại phu đến xem là được, đại phu tới, tất nhiên có thể chứng minh con trong sạch. Con rất khỏe, không cần ăn mấy thứ kia đâu!"

Trần Kim Liên nghi ngờ nhìn con trai một cái, cuối cùng thấy vẻ tức giận không biết làm sao trên mặt con trai, mới tin mấy phần.

Nhưng Trần Kim Liên vẫn không cảm thấy là mình sai: "Do hai phu thê các con cứ kỳ kỳ lạ lạ, làm cho nương hiểu lầm."

"Nương..." Cố Thiệu vô lực nói: "Lần tới nương đừng làm như vậy nữa, chén canh của nương làm cho tối hôm qua con ngủ không ngon, bây giờ thật sự rất khó chịu."

Trần Kim Liên bị nói cũng cảm thấy xấu hổ, nhất thời không biết nên đối mặt với con trai lớn như thế nào, không thể làm khác hơn là đẩy người vào phòng: "Không ngủ được thì giờ vô phòng ngủ tiếp đi. Cũng không quan tâm con có ngủ hay không, nằm cũng được, buổi sáng không cần làm gì, chờ một lát nữa nương bưng đồ ăn sáng vào phòng cho."

Không chờ Cố Thiệu từ chối, Trần Kim Liên đã đẩy hắn vào, lại nói: "Sức khỏe quan trọng, nhanh đi ngủ đi, chưa đến trưa thì đừng dậy."

Nói xong, Trần Kim Liên đóng cửa lại.

Tú Nương mới vừa tỉnh lại, chuẩn bị dậy thấy vậy, hơi ngây ngẩn: "Tướng công, đây là..."

"Mặc kệ, ngủ một chút!" Ba ngày không ngủ ngon, Cố Thiệu thật sự rất mệt, lập tức cũng lười quan tâm nhiều như vậy, cởi áo ngoài bò lên giường: "Nương nói để cho chúng ta ngủ thêm một chút, chờ lát nữa nương bưng đồ ăn sáng đến."

Nói xong, Cố Thiệu nhắm mắt lại không nói gì.

Trần Tú Nương lại ngẩn ngơ hoàn toàn, tình huống hôm nay, nàng nên thức dậy hay là thuận thế ngủ tiếp đây.

Hai ngày tân hôn đều trôi qua trong mơ màng, chỉ có Cố Thiệu là một mình bị dày vò, trái lại Tú Nương trôi qua rất yên ổn.

Vốn dĩ nàng thích Cố Thiệu, sau khi gả cho Cố Thiệu, cũng rất vui mừng, trong lòng vui vẻ, cho nên một ít mâu thuẫn nhỏ ở Cố gia, cũng không đáng nhắc đến.

Cái khác ở Cố gia đều tốt, chỉ có một chuyện, bà bà không thích nàng lắm. Chuyện này Trần Tú Nương đã sớm nhìn ra, chỉ là nhìn ra thì như thế nào chứ? Trên đời này giữa nàng dâu và bà bà làm sao có thể giống như mẹ con ruột được. Nếu nói là mẹ con, bà bà của nàng và Tiểu Muội là mẹ con ruột, nhưng thái độ của bà bà đối xử với Tiểu Muội, cũng không kém hơn nàng là bao.

Tú Nương cũng không lo lắng bà bà sẽ đối xử với mình như thế nào, phu quân có tiếng nói trong nhà, bà bà muốn như thế nào, cũng không thể vượt qua phu quân được.

Vả lại, qua mấy ngày nữa bọn họ sẽ rời kinh, sau khi rời kinh, dù bà bà có bất mãn cũng không làm được gì. Cho nên, lúc Trần Kim Liên vạch lá tìm xấu, Trần Tú Nương mới có thể nhịn được, từng lần đều làm theo yêu của của bà bà, từ đầu đến cuối không có chút tức giận nào.

Trần Kim Liên muốn thừa dịp này dày vò con dâu lại có chút ủ rũ.

Bà vốn dịnh dày vò con dâu một chút, nếu con dâu không vui ồn ào với bà, vậy thì rất tốt! Đến lúc đó bà sẽ mượn cơ hung hăng trừng trị Trần Tú Nương một trận, thuận thế để nàng thấy được oai phong bà bà của mình!

Nhưng hôm nay con dâu không nói tiếng nào, giống như mì vắt vậy, tất nhiên bà cũng chỉ có thể ngừng công kích.

Một trận đại chiến trong tưởng tượng của Trần Kim Liên ngừng lại.

Sau khi hai ngày yên ổn trôi qua, đến ngày thứ ba, Cố Thiệu lại dẫn Tú Nương trở về nhà mẹ đẻ.

Ngày đó trở về, ở cửa của Trần gia vây quanh không ít người. Hôn lễ lúc trước, hàng xóm xung quanh đều thấy qua, lúc này Cố Thiệu dẫn thê tử về, bọn họ cũng đến xem náo nhiệt, sau khi chờ những người này giải tán, Lý thị nhìn cha vợ con rể đang vui mừng nói chuyện, lúc này mới kéo con gái vào nhà.

Hai ngày nay gả con gái ra ngoài, Lý thị cũng lo lắng suốt hai ngày, lo lắng bà bà của con gái làm khó dễ, lo lắng chuyện ăn ở của Cố gia khác với khi ở nhà, lo lắng bên Cố gia không có ai quan tâm đến thói quen của con gái, tóm lại, Lý thị chưa có một ngày yên tâm. Lúc này con gái trở về, chờ thấy sắc mặt của con gái không tệ lắm, Lý thị mới hơi thả lỏng một chút.

Trần Tú Nương biết suy nghĩ của nương, nói chuyện xảy ra gần đây cho bà ấy, không lừa gạt chút xíu nào, ngay cả mâu thuẫn nhỏ với bà bà, cũng nói hết.

Sau khi Lý thị nghe xong thì thở dài: "Con làm không tệ."

Bà ấy cũng biết, Trần Kim Liên sẽ không yên phận: "Mặc dù tính cách của bà ấy không tốt, nhưng sẽ không dám làm chuyện lớn gì, dù sao các con cũng gần đi rồi, mấy ngày nữa cứ nhịn đi. Cho dù sau này trở về, chuyện nhỏ thì ít so đo với bà ấy, nếu ồn ào quá lớn, còn nói với cô gia một tiếng."

Trần Tú Nương gật đầu: "Vâng, con nhớ rồi."

Lý thị hận không thể ở lại kinh thành, thay con gái đối phó với Trần Kim Liên. Chỉ là nguồn góc của bọn họ ở huyện Kim Đàn, thật sự không đi được.

"Cũng may con còn có một cửa hàng, ở nơi đó cũng có thể gây một ít khó khăn cho bà bà của con." Nói đến chuyện này, Lý thị cũng vui mừng, lúc đầu bà ấy để cho phu thê Cố Đại Hà đi theo Tú Nương học làm kẹo là quyết định rất chính xác, "Nếu bọn họ cầm tiền của con, ít nhiều gì cũng sẽ cố kỵ một chút."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!