Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 382: Chương 381:

Chương 381:

Lúc sắp chia tay, Lý thị lại dặn dò chuyện có thể dặn dò, chờ hai mẹ con từ trong phòng đi ra, đã là chuyện của nửa canh giờ sau.

Cơm trưa là Lý thị tự mình làm.

Lý thị làm thê tử, có thể nói làm được vô cùng hoàn mỹ. Bên ngoài quản lý cửa hàng, bên trong quản lý chuyện nhỏ chuyện lớn trong nhà, trên có thể giao thiệp nói chuyện với các phu nhân nhà giàu của huyện Kim Đàn, dưới luyện ra được một tay nghề nấu nướng ngon, nguyện ý rửa tay nấu canh. Bàn ăn mà bà ấy và Tú Nương làm, ngay cả Cố Thiệu, cũng không tìm ra chút lỗi nào.

Cố Thiệu ăn rất vui vẻ, Trần Tú Nương nhìn cũng rất vui vẻ.

Ở nhà mình, Trần Tú Nương chắc chắn là người thả lỏng nhất.

Sau khi ăn xong, Lý thị còn nói chuyện sắp xếp sau này cho Cố Thiệu. Lần này gả con gái đến Cố gia, bên cạnh cũng không dẫn theo người, đầu tiên cũng là vì nhà của Cố gia không lớn, Lý thị sợ dẫn người theo không dễ sắp xếp chỗ ở; hai là bởi vì nhà Cố gia cũng không có nha hoàn gã sai vặt phục vụ, Lý thị suy nghĩ nếu như nhà mình thật sự dẫn đến thì không tốt lắm.

Chỉ là dù sao từ nhỏ con gái đã có người phục vụ, Lý thị sợ con gái theo Cố Thiệu rời kinh không có ai chăm sóc, muốn đưa Hồng Hương lúc trước phục vụ cho con gái đến bên này của con gái.

"Lúc đầu Hồng Hương không đến cũng được đi, hôm nay con bé đi theo nhạc phụ của con đến đây, ta muốn để cho con bé tiếp theo đi theo phục vụ các con. Lần này bị điều đi ra ngoài, trên đường cũng phải mang theo một nha hoàn sai xử, nếu mọi chuyện đều do mình làm, không khỏi quá bất tiện, cô gia, con nghĩ ta nói có đúng không?"

Hôm nay Cố Thiệu nhìn thấy Lý thị thì nghĩ đến ác mộng kia, trong lòng chột dạ, tất nhiên không dám nói gì, trực tiếp nhận lời của Lý thị.

Lúc này Lý thị mới nở nụ cười.

Mặc kệ như thế nào, cô gia vẫn hiểu chuyện như vậy. Chỉ cần cô gia hiểu biết, từ nay về sau cuộc sống của Tú Nương cũng sẽ không khổ cực.

Nghĩ như vậy, Lý thị đối xử với người con rể này càng nhiệt tình hơn mấy phần.

Sua khi từ Trần gia về, Cố Thiệu tính ngày mình phải rời kinh, quyết định tiến cung tạ ơn.

Mặc kệ là chuyện điều đi ra ngoài, hay là tặng quà trong hôn lễ, Cố Thiệu cũng cảm thấy nên vào cung cảm ơn Thánh thượng.

Đối với chuyện Cố Thiệu đến, người vui mừng nhất chính là Hoàng thượng.

Trong khoảng thời gian này Cố Thiệu chưa tiến cung, cả ngày Hoàng thượng đều cảm thấy không thú vị, trong cung không thiếu người nói chuyện với Hoàng thượng, chỉ là đối với Hoàng thượng nhưng người này nói chuyện không thú vị lắm, ví dụ như Tiêu thừa tướng, nhiều kiến thức, nhưng nói chuyện đều là quốc gia đại sự; lại ví dụ như mấy người Phó công công, nói chuyện thì đều là chuyện bình thường, nói tới nói lui còn kém hơn Trạng nguyên lang của ông.

Chỉ cần vừa nghĩ tới mấy năm nữa, Trạng nguyên lang không thể tiến cung, Hoàng thượng không nhịn được rên rỉ than thở, nói với Cố Thiệu: "Chuyến đi này của ngươi, nói ít cũng là ba năm, một mình trẫm ở trong cung trôi qua như thế nào đây."

Sẽ không có người nói chuyện với ông, cũng không có người tâm sự với ông.

Cố Thiệu cười nói: "Nếu Thánh thượng không chê, khi đó thần sẽ viết nhiều thư gửi về, kể lại những chuyện thú vị cho Thánh thượng nghe."

Hai mắt của Hoàng thượng sáng lên, một lát sau dặn dò: "Vậy ngươi tuyệt đối phải nhớ viết đó."

Chỉ cần viết ông sẽ xem!

Cố Thiệu gật đầu, tiếp đó lại có chút khó xử: "Thần chỉ lo lắng sau khi viết xong, lại bị người ngăn cản, không được đưa đến chỗ Thành thượng thì làm thế nào?"

"Bọn họ dám!" Hoàng thượng nhướng mày, lửa giận bốc cao ba trượng: "Thư đưa cho trẫm bọn họ còn dám ngay, thật to gan."

Sau khi có những lời này, Cố Thiệu yên tâm một chút. Hắn cũng không muốn thư mình cực khổ lắm viết xong, cuối cùng lại bị người ngăn lại, ngay cả mặt Thánh thượng cũng không nhìn thấy.

Để phòng ngừa chuyện lớn như, Cố Thiệu còn ước định với Thánh thượng, từ nay về sau mỗi tháng sẽ gửi một bức thư về, nếu tháng đó Thánh thượng không nhận được, vậy nhất định có người ngăn cản bên trong.

Phó công công đứng ở bên cạnh nhìn hai người bàn bạc chuyện chưa xảy ra, chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa không biết nói gì.

Trạng nguyên lang này nhìn bên ngoài thì thành thật, không ngờ tâm tư cũng nhiều. Nếu như thư bình an này đưa đến trước mặt Thánh thượng thì khá tốt, nếu không đưa được, vậy không biết người xui xẻo sẽ là ai đây.

Cũng không biết có người lớn gan làm chuyện chặn thư này hay không, bỗng nhiên ông ta có chút mong đợi.

Lúc này vào cung, là lần vào cung cuối cùng trước khi Cố Thiệu rời đi, Cố Thiệu ở trong cung hơi lâu một chút. Vua tôi hai người một người không muốn thả người đi, một người thì cố gắng ở lại một chút, nói chuyện đến trưa cũng chưa nói hết, nếu không phải có quan viên đến cầu kiến, chỉ sợ hai người có thể nói đến chiều.

Sau khi rời đi, lúc Cố Thiệu sắp ra cung thì đụng phải Đại hoàng tử.

Nếu đụng mặt, Đại hoàng tử cũng dừng lại, nói mấy câu với Cố Thiệu. Đại hoàng tử cố ý thân thiết, nhưng Cố Thiệu lại không có lòng tiếp chiêu, cho nên nói mây câu, hai người cũng không có gì để nói.

Đại hoàng tử biết không thể sốt ruột, càng không thể đắc tội với người ta, cũng dừng câu chuyện lại, mỉm cười tiễn người đi.

Sau khi ra cung, Cố Thiệu lập tức trở về nhà.

Công việc bên Hàn lâm viện đã được hắn bàn giao xong, hôm nay chuyện quan trọng hơn chính là thu dọn hành lý, thuận tiện chuẩn bị cho chuyện chia tay ngày mai. Phu thê Cố Thiệu là ba ngày sau lên đường, mà một nhà Tần tiên sinh và Trần gia còn có một nhà đại bá của Cố Thiệu thì chính là ngày mau lên đường trở về huyện Kim Đàn.

Vốn người Trần gia cũng không chuẩn bị rời đi nhanh như vậy, chỉ là thấy Tần tiên sinh chuẩn bị rời đi, cũng thuận đường đi với bọn họ.

Hôm sau, Cố Thiệu dẫn theo người một nhà đi đến tiễn biệt.

Một nhà Cố Đại Sơn hoàn toàn không có quá nhiều ưu sầu, dù sao đối với Cố Đại Sơn, đệ đệ ở lại kinh thành là hưởng phúc, ông ấy còn vui mừng không kịp. Mà hai nhà khác, thì không thản nhiên như vậy.

Tần tiên sinh không nỡ rời học sinh của mình, Chu thị không nỡ rời xa Tiểu Muội; bên Trần gia thì tâm trạng cực kỳ phức tạp, hận không thể trực tiếp ở lại, nhưng theo lý trí không cho phép làm như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!