Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 383: Chương 382:

Chương 382:

Thiên hạ nào có bữa tiệc không tàn, nên đi, vẫn phải đi, ở ngoài thành dừng lại hồi lâu, cuối cùng đoàn người cũng lên xe ngựa.

Tiễn bọn họ đến, đến lượt Cố Thiệu cũng chuẩn bị đi.

---

Nếu nói chuẩn bị trước khi ra ngoài, Cố Thiệu cũng không có chuẩn bị cái gì cả.

Về mặt công văn thì triều đình đã làm xong giúp hắn. Nói thế nào đi nữa, hôm nay Cố Thiệu là một đại hồng nhân ở bên cạnh Hoàng thượng, dù cho người Lại bộ có lòng muốn nhúng tay vào, cũng không dám làm ra chuyện thiêu thân gì trước mắt Hoàng thượng, cho nên mấy công đoạn chuẩn bị đi nhậm chức của Cố Thiệu cũng coi như thuận lợi không có trở ngại. Còn về hành lý gì đó, có nương và thê tử lo lắng, Cố Thiệu - trụ cột trong nhà, cũng không có tác dụng gì trong chuyện này.

Từ khi Trần Kim Liên biết con trai sẽ bị điều ra ngoài, thì bắt đầu chuẩn bị cho con trai. Quần áo một năm bốn mùa đều có, giấy bút mực bình thường dùng cũng mang theo,dưa muối bà muối sớm cũng được mang theo, tránh cho ở bên ngoài không ăn được. Nếu không phải có Cố Thiệu ngăn cản, thiếu chút nữa Trần Kim Liên còn muốn mang theo nồi chén, gáo chậu mà hắn dùng. Cũng may sau khi Cố Thiệu thấy lập tức ngăn cản, mới để cho Trần Kim Liên tạm thời từ bỏ cái suy nghĩ này.

Chẳng qua đợi Cố Thiệu thấy từng bọc hành lý lớn, vẫn là vô cùng nhức đầu: "Nương, mấy thứ mà nương đóng gói này hoàn toàn không có cách nào mang theo được."

"Sao lại không có cách nào mang theo, những thứ này đều là đồ dùng bình thường, nếu không mang theo, đến lúc đó không phải là bỏ tiền mua lại sao?" Mặc dù trong nhà kiếm ra tiền, nhưng Trần Kim Liên vẫn tiếc bổng lộc của con trai, không muốn tiêu tiền phung phí.

"Con cũng nói là ngồi thuyền quan, mang nhiều đồ thì như thế nào, bọn họ còn có thể thu lộ phí của con nhiều hơn sao?" Trần Kim Liên nói rất thành thạo.

Cố Thiệu chỉ cảm thấy đầu rất đau: "Lộ phí thì không cần, nhưng mang theo nhiều đồ như vậy, chẳng phải rất phiền phức sao?"

"Lại không cần con dời đến dời đi, không phải bên Lý thị cho các con một nha hoàn sao?"

Cố Thiệu nhìn nương mình: "Ngài cảm thấy mấy thứ này, một mình nha hoàn kia có thể dời được sao?"

Trần Kim Liên do dự, quay đầu nhìn đồ mình đóng gói, hình như, hình như... Có chút nhiều. Bà có chút buồn bực nói: "Sớm biết nên mang theo gã sai vặt đến, mang một nha hoàn thì làm cái gì, cũng không phải là một đứa gầy yếu sao, tay không thể cầm, vai không thể vác, một chút cũng không có tác dụng, còn uổng phí lương thực nhà chúng ta!"

Trần Tú Nương từ trong phòng muốn ra ngoài, sau khi nghe được lời này, lặng lẽ thả rèm xuống, trở lại vào bên trong phòng.

Lúc này, sợ là nàng không thích hợp ra ngoài.

Cố Thiệu nghe Trần Kim Liên lẩm bẩm, trong lòng cũng không để ý. Nương của hắn có chút ý kiến đối với Tú Nương dẫn theo nha hoàn, chẳng qua Cố Thiệu cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Vốn dĩ Tú Nương ở nhà mình có nha hoàn hầu hạ, lại còn không chỉ một nhà hoàn, Tú nương ở nhà mẹ thì được hầu hạ thật tốt, sao có thể bởi vì gả cho hắn, ngay cả nha hoàn cũng không cần?

Trần Kim Liên cũng chỉ lẩm bẩm mấy câu, biết mình không thay đổi được gì, cũng không nói nhảm nhiều nữa, trái lại tất cả tinh thần đều tập trung vào chuyện thu dọn hành lý. Vì không để cho con trai chịu khổ, Trần Kim Liên chỉ có thể giảm đồ muốn mang theo xuống, cuối cùng chọn những thứ cần thiết, nhưng vẫn đóng gói hơn ba túi đồ. Sau đó nói cái gì Trần Kim Liên cũng không muốn giamr xuống. Đều là đồ cần mang theo, nếu muốn ít đi nữa cũng không được.

Cố Thiệu mở ra nhìn một cái, nhìn thấy đồ xong, cũng không nói gì.

Sau khi thu dọn xong, chuyện còn dư lại cũng không nhiều, Cố Thiệu tính ngày, vội vàng dẫn theo Cố Lễ đi thư viện, lại đi đến phủ Trịnh Thượng thư tạm biệt, còn nhân tiện ở phủ Thượng thư nhận một quản sự.

Vốn dĩ cửa hàng hồi môn kia là do Tú Nương quản lý, chỉ là hôm nay nàng đi theo Cố Thiệu đến phủ Hoài An, tất nhiên không có cách nào quản lý cửa hàng. Mặc dù hai người Trần Kim Liên và Cố Đại Hà biết làm kẹo, tay nghề cũng đã không tệ rồi, nhưng cuối cùng bọn họ cũng không biết được mấy chữ, cũng chưa từng làm ăn, chứ đừng nhắc đến chuyện quản lý cửa hàng.

Sau khi Cố Thiệu chào hỏi với Trịnh Viễn An, thì từ phủ Thượng thư mang về một quản sự quản lý cửa hàng. Chuyện này Cố Thiệu không yên tâm tìm người khác, chỉ có thể nhờ phủ Thượng thư giúp đỡ, hắn mới yên tâm.

Chờ làm xong những chuyện này, ngày Cố Thiệu phải lên đường sắp đến rồi.

Ở nhà nghỉ ngơi một ngày. Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Thiệu thuê một chiếc xe ngựa chuẩn bị rời kinh, tất nhiên người của phủ Thượng thư không cần phải nói, Trịnh Viễn An và hai cháu trai đều đến tiễn.

Bên Hàn Lâm viện, có mấy người quan hệ không tệ với Cố Thiệu như Ngô Triệt, Hàn Tử Lãng,... cũng đến tiễn, còn có mấy người quen mặt nhưng không nhớ tên được, cũng đến tiễn. Làm cho Cố Thiệu kinh ngạc là, ngay cả Chu Bá Kỳ và Lỗ Tề Lâm cũng đến. Chỉ là hai người này không nói gì, Chu Bá Kỳ là không biết nói gì, Lỗ Tê Lâm thì là do xấu hổ, không muốn nói. Hôm nay vốn dĩ ông ta không muốn đến, chỉ là bị người quen kéo đi, ngại từ chối cho nên miễn cưỡng đến đưa tiễn.

Nhưng sau khi đến chỗ này, Lỗ Tề Lâm phát hiện người đến đều có quan hệ tốt với Cố Thiệu, ông ta là người có thù cũ đứng ở chỗ này, thấy thế nào cũng không bình thường. Dù Lỗ Tề Lâm có da mặt dày, cũng biết sợ là mình đến nhầm rồi. Nhưng ông ta cũng không thể hiện gì, vẫn mang theo bộ dạng lạnh lùng đứng ở một bên.

Tất nhiên Cố Thiệu cũng không quan tâm đến ông ta. Hắn không nghĩ đến có nhiều người đến tiễn như vậy, có quen thân có quen sơ, nhiều người đến mức hắn đếm không hết, nào còn có thời gian chú ý đến sắc mặt của Lỗ Tề Lâm.

Vốn Trịnh Viễn An đến tiễn Cố Thiệu, chỉ là thấy tình hình lúc này, cũng lui qua một bên đứng bên cạnh cha nương của Cố Thiệu. Lần này Cố Thiệu rời kinh, Trịnh Viễn An trừ lo lắng rời khỏi mắt của bọn họ, Cố Thiệu sẽ gây ra chuyện gì ra, trái lại cũng không có chút luyến tiếc này.

Muốn thêm lý lịch, muốn thêm kiến thức, chuyện điều ra ngoài làm việc là không thể thiếu được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!