Chương 383:
Trĩnh Viễn An không đau lòng Cố Thiệu bị ủy khuất gì, ông chỉ mong Cố Thiệu có chí hướng một ngày nào đó làm người công chính nghiêm mình, làm quan trong sạch, lại còn phải là một vị quan tốt không thẹn với trời đất với dân chúng. Hôm nay những gì Cố Thiệu trải qua, đều là thử nghiệm mà hắn phải đi. So với chuyện đau lòng, Trịnh Viễn An càng vui vẻ yên tâm hơn.
Cố Thiệu không biết suy nghĩ của Trịnh Viễn An, hắn đang nói chuyện với mấy người bạn tốt, trả lời người này, trảilời người kia.
"Không thể quên được, chắc chắn không thể quên, chúng ta là giao tình gì chứ, nào có thể quên được?"
"Viết chứ, đến nơi ta nhất định sẽ viết thư cho các ngươi."
"Cửa hàng? Cứ theo lẽ thường mở thôi, kẹo nhất định sẽ không thiếu phần các ngươi."
"Kẹo cưới lần trước đưa sao... Chắc qua mấy ngày nữa sẽ được bán, đó là mới suy nghĩ ra, tất nhiên mùi vị không giống với kẹo cũ, các ngươi thích là được."
Cố Thiệu trả lời từng người một. Lúc trước hắn không biết, mình lại được bọn họ hoan nghênh như vậy. Chỉ là nghe một chút, Cố Thiệu dần hiểu ra, thì ra hôm nay có nhiều người đến, trong đó có không ít người vì miếng ăn mà đến.
Cũng may Tú Nương đã dạy phương pháp làm kẹo cho cha nương, bằng không cũng không thể ứng phó được với những người này.
Sau khi Lỗ Tề Lâm nghe cửa hàng vẫn mở bình thường, cũng yên tâm.
Một lát sau, ông ta nhìn Chu Bá Kỳ cũng không nói lời nào, lặng lẽ di chuyển qua. Một mình ông ta đứng đó không nói lời nào, sẽ hơi đột ngột và lúng túng. Nhưng hai người lúng túng đứng cùng một chỗ, trái lại sẽ tốt hơn nhiều.
Chu Bá Kỳ còn đang suy nghĩ Cố Thiệu đã vượt xa hắn ta rất nhiều, sau này có thể ngay cả mình cũng không đuổi kịp. Đang cảm khái, chợt nghe được tiếng động ở bên cạnh.
Chu Bá Kỳ giương mắt nhìn đến. Thấy Là Lỗ Tề Lâm, hắn ta còn có chút khó hiểu.
Lỗ Tề Lâm cũng biết động tác của mình kỳ lạ, nhưng ông ta tự nhận mình và Chu Bá Kỳ là người cùng thuyền, đều không ưa Cố Thiệu, lại còn đắc tội với Cố Thiệu, cho nên phải đứng chung một chỗ.
Nghĩ như vậy, động tác dưới chân của Lỗ Tề Lâm càng kiên định hơn mấy phần, đi thẳng đến chỗ của Chu Bá Kỳ, cứ như không có chuyện gì.
Chu Bá Kỳ: "..."
Người này, sao lại kỳ lạ như thế, chẳng trách không được Cố Thiệu thích.
Sau khi đưa tiễn, Cố Thiệu vẫn phải đi. Vốn dĩ Trần Kim Liên và Cố Đại Hàcó rất nhiều lời dặn dò đối với Cố Thiệu, mặc dù tối hôm qua bọn họ đã nói rất nhiều, nhưng vào lúc này thật sự rất luyến tiếc, vẫn là có nhiều lời muốn nói. Nhưng bất đắc dĩ bên này quá nhiều người, đều vây quanh Cố Thiệu, phu thê Cố Đại Hà nhất thời cũng không đi qua.
Bởi vì không đi qua, cho nên những lời dặn dò đều không nói được.
Chờ sau khi Cố Thiệu vẫn tay tạm biệt bọn họ, những lời này lại càng không có cách nào nói ra được. Hai phu thê thở dài, có chút đưa đám, lúc này con trai là đi thật, vừa đi là mấy năm.
"Cứ đi như vậy." Trần Kim Liên nhìn xe ngựa từ từ biến mất không thấy, vẫn còn đứng đó lẩm bẩm.
"Ừ, đi rồi."
Trịnh Viễn An đứng bên cạnh hai người, nghe nói như vậy cũng không lên tiếng. Nhưng đưa người đi ra ngoài chịu chút khổ, gặp khó khăn cũng tốt, đây là con đường nhất định phải trải qua. Ông cầu còn không được, nào có chút luyến tiếc?
Không thể nào luyến tiếc được.
Bên này vẫn nhìn xe ngựa đi xa, mà ở bên xe ngựa, Cố Thiệu vẫn vén rèm nhìn về phía bên kia.
Trần Tú Nương ngồi bên cạnh hắn, thấy hắn như vậy, lặng lẽ nắm tay hắn. Từ ngày hôm nay, mặc kệ đi chỗ nào, mặc kệ trải qua chuyện gì, chỉ cần hắn nguyện ý, nàng cũng có thể đi cùng hắn.
Cố Thiệu trở tay cầm ngược lại tay thê tử.
Mặc dù cha nương không có ở bên cạnh, nhưng hắn còn có thê tử. Hơn nữa, trừ thê tử ra còn có một hệ thống, tuy hệ thống rác rưởi đáng ghét một chút, keo kiệt một chút, nhưng mà như vậy cũng được, hắn nên biết đủ.
Hệ thống trợn mắt, lười quan tâm đến Cố Thiệu.
Xe ngựa chạy nửa ngày, liền đi đến chỗ bến tàu. Nhờ phúc của Thánh thượng, lúc này Cố Thiệu xuôi nam đi nhậm chức bên ngoài mới có thể ngồi thuyền quan.
Sau khi xuống xe, Cố Thiệu vốn định chuyển những hành lý kia xuống, không ngờ đến Tiểu lại trên thuyền quan thấy vậy, vội vàng để cho Cố Thiệu dừng lại, cũng không để cho Cố Thiệu làm, gọi tới một đồng bạn khác, không chỉ dời hết đồ đạc của Cố Thiệu lên thuyền, còn khách khí dẫn phu thê Cố Thiệu vào bên trong khoang thuyền đã được sắp xếp ổn thỏa, còn tha thiết nói: "Ngài ở chỗ này trước, nếu cảm thấy thiếu cái gì, thì cứ gọi mấy người chúng ta là được. Bình thường chúng ta đều ở đầu thuyền, ngài gọi một tiếng, chúng ta sẽ lập tức đến."
Người ta khách sáo như vậy, Cố Thiệu còn có cảm thấy hơi ngại ngùng, vội vàng tìm kiếm trong túi. Không lấy được cái gì khác, chỉ lấy ra được kẹo, Cố Thiệu sờ người không tìm được những thứ khác, vội vàng chia kẹo cho hai người bọn họ: "Lúc ta lên đường không mang theo gì cả, chỉ còn lại những thứ này, nếu các ngươi không chê, thì cứ nhận lấy đi."
Tất nhiên hai người không chê, không chỉ không chê, trái lại còn rất vui vẻ.
Chờ đi ra khỏi chỗ Cố Thiệu, hai người cầm kẹo Cố Thiệu cho, cười toe toét. Những Tiểu lại như bọn họ, ngày thường tiền nhận được cũng chỉ có một chút, nào có thể mua được đồ đắt như thế này. Kẹo này bọn họ cũng chỉ nếm một viên, còn dư lại thì cất, chờ mang hết về nhà.
"Cố đại nhân này thật đúng là xa xỉ, ra tay lại nhiều như vậy."
"Ta nghe nói kẹo này ngay cả Thánh thượng và nương nương trong cung cũng ăn đó." Đối với tin tức kẹo này được nhập vào trong cung, bọn họ cũng nghe thấy, vốn là chỉ tùy tiện nghe thôi, nhưng hôm nay cầm trong tay, bọn họ mới cảm giác được không giống nhau.
Mặc dù chức quan của bọn họ thật thấp, nhưng cũng có thể ăn được đồ tiến cống trong cung!
Hai người cực kỳ hài lòng đối với độ khách sáo của Cố Thiệu. Trên thực tế, cho dù Cố Thiệu không cho bọn họ cái gì, bọn họ cũng không dám nói một câu oán hận nào. Trước khi lên thuyền, cấp trên đã dặn dò, vị Cố đại nhân này phải chăm sóc tỉ mỉ một chút, đắc tội với ai cũng không thể đắc tội với hắn. Có thể tưởng tượng lai lịch của vị Cố đại nhân này lớn, tất nhiên bọn họ không dám thờ ơ.