Chương 384:
Ở trong hoàng cung xa, vị chống lưng lợi hại nhất của Cố Thiệu, sau khi nghe được Cố Thiệu lên thuyền rời kinh, Hoàng thượng nhìn về phía đại điện trống rỗng thở dài.
Nếu ban đầu không gặp Trạng nguyên lang thì thôi, nói không chừng ông sẽ còn cảm thấy hài lòng với cuộc sống này, nhưng chờ đến khi gặp Trạng nguyên lang, biết cái gì là thú vị, lại trở về cuộc sống nhạt nhẽo lúc trước, thật sự đặc biệt khó chịu. Trạng nguyên lang của ông ơi, lần này đi, ít cũng là ba năm, hazz...
Trong lúc nhàm chán, Hoàng thượng nhìn lước qua cái mâm bên cạnh, ném một viên kẹo vào miệng.
Thật ngọt, Hoàng thượng chép miệng, nghĩ thầm không hổ là kẹo của nhà Trạng nguyên lang làm.
Bên kia, Cố Thiệu ngồi thuyền xuôi Nam. Tuy phủ Hoài An xa kinh thành, nhưng cũng không xa lắm, một đường ngồi thuyền, chờ đi qua đường thủy, bọn họ lại thuê xe ngựa đi dọc theo quan đạo, cho đến khi đến phủ thành của phủ Hoài An, tổng cộng lại cũng khoảng 10 ngày.
Sau khi vào phủ thành, xe ngựa từ từ đi chậm lại. Cửa hàng sạp bán hai bên ngày càng nhiều, người cùng nhiều, bên ngoài rất náo nhiệt, tất nhiên xe ngựa lại đi chậm lại, từ từ tiến về phía trước.
Tú Nương vén màn xe lên, nhìn bên ngoài mấy lần.
Một đường đi đến đây, sau khi tiến vào phủ thành người mới nhiều lên. Phủ Hoài An này kém hơn so với kinh thành, nhưng lại giàu có sung túc hơn huyện Kim Đàn rất nhiều.
Cố Thiệu là đi đến phủ nha của phủ Hoài An.
Sau khi xe ngựa dừng hẳn, không chờ Cố Thiệu xuống xe, phía trước có một tiểu dịch xuất hiện, đi đến bên cạnh, mới hỏi: "Người đến là Thông xử Cố đại nhân sao?"
Cố Thiệu vén rèm lên nhìn Tiểu lại đó, cười một tiếng, đáp lời: "Đúng vậy."
Tiểu lại bị nụ cười này làm cho hoảng hốt, trong lòng nghĩ, bộ dạng của Thông xử mới đến thật sự không có chỗ chê, cười lên ngay cả nam nhân như hắn ta cũng cảm thấy đẹp. Không trách có thể đậu Trạng nguyên, với tướng mạo này, cũng xứng đáng với danh tiếng Trạng nguyên lang.
Sau khi Cố Thiệu đáp lại lời của Tiểu lại thì xuống xe ngựa, nhân tiện quay đầu đỡ Tú Nương xuống.
Hồng Hương mang túi đi ở phía sau, ánh mắt không ngừng đánh giá phủ nha của phủ Hoài An. Hồng Hương chưa thấy qua nha môn ở kinh thành, chỉ là nàng ấy đã thấy nha môn của huyện Kim Đàn, phủ nha này so với huyện Kim Đàn, thật sự khí phái trang nghiêm rất nhiều.
Quả nhiên không hổ là phủ nha.
Trên đường nàng ấy nghe cô gia nói, từ nay về sau bọn họ phải ở trong quan xá của phủ nha, vậy không phải là ở bên trong phủ nha sao, cũng không biết quan xá của phủ Hoài An rốt cuộc có bộ dạng gì. Chỉ nhìn bên ngoài thì rất khí phái, bên trong chắc không tệ đâu. Nghĩ tới đây, Hồng Hương mong đợi một cách khó hiểu.
Cố Thiệu đi theo đám Tiểu lại dẫn đường, thẳng đến trước cửa công thự thì dừng lại, nói với Tú Nương: "Các nàng ở chỗ này nghỉ ngơi chút đi, ta vào xem thử trước, có thể phải một lát sau mới ra ngoài được."
Nếu là chuyện giao nhận công việc thì sẽ tương đối nhiều, nói không chừng một canh giờ cũng chưa nói xong.
Cố Thiệu nói xong, nhìn về phía Tiểu lại ở phía trước. Tiểu lại kia là một người thông minh, thấy vậy lập tức dẫn Tú Nương qua một bên, nói: "Phu nhân, mời tới bên này ngồi."
Trần Tú Nương nhìn Cố Thiệu, thấy hắn vẫn chưa đi, vì vậy nói: "Nhanh đi đi, chúng ta sẽ ở chỗ này chờ chàng, không cần lo lắng."
Cố Thiệu gật đầu, bước nhanh vào.
Tú Nương thấy hắn đi vào, thì yên tâm ngồi xuống ghế, tùy ý đánh giá xung quanh.
Nha dịch lui tới vẫn rất nhiều, nhìn vào ai cũng rất bận rộn, nhưng cũng không biết bận rộn cái gì. Qua một lát, Tiểu lại dẫn nàng đến ghế ngồi lại đến, trong tay cầm một chén trà nóng, cười đưa đến: "Phu nhân, ngài cầm cho ấm tay trước."
Hắn ta cũng không nói để cho Tú Nương uống trà, dù sao lá trà này không phải là hàng tốt, rất sợ người ta ghét bỏ.
Tú Nương khách khí nhận lấy, thấy bộ dạng cẩn thận của người này, thì hỏi tên của hắn ta.
Tiểu lại gãi ót, cười ngây ngô nói: "Phu nhân, thuộc hạ tên là Trần Phong, bình thường làm người chạy chân ở phủ nha, từ nay về sau ngài và Cố đại nhân có gì cần làm, cũng có thể gọi ta đến."
Tú Nương ghi nhớ tên của hắn ta.
Nàng ngồi ở chỗ này một lát, không lâu lắm bên cạnh có hai nha dịch đi qua, thấy Trần Phong ở chỗ này, liền chấu đầu ghé tai nói mấy câu, đôi mắt cứ nhìn qua bên này.
Đợi đi xa rồi, cuối cùng bọn họ mới dám nói lớn tiếng.
"Trần Phong này đúng là quỷ nịnh nọt, Cố thông xử người ta mới đến thôi, hắn ta đã lập tức dính lấy. Vừa lau ghế vừa bưng trà, thái độ vô cùng thân thiết, cũng không ngại mất mặt.""
Một người khác nghe vậy, lại nói: "Đây chính là cơ hội được lộ mặt, nếu là ngươi, ngươi không thích."
Người bị hỏi dùng sức lắc đầu: "Ta cũng không dám."
Không có nói là không thích, chỉ nói là không dám. Người khác nghe, cũng biết rõ trong lòng. Bọn họ đều biết, lúc này Cố thông xử là người có lai lịch lớn, nếu lai lịch không lớn, cũng không đến nổi người còn chưa bổ nhiệm, lệnh từ cấp trên đã đi xuống rồi. Chỉ là lai lịch có lớn hơn nữa, thì có liên quan gì đến bọn họ chứ? Cái gọi là cường long không áp nổi địa đầu xà, nịnh hót quá mức, nói không chừng có kết quả ngược lại.
Rồng mạnh cũng không đánh được rắn địa phương, cùng nghĩa với phép vua thua lệ làng.
Tú Nương ngồi ở đằng kia, nhìn hết vẻ mặt của bọn họ. Mặc dù không biết bọn họ nói gì, chỉ là loại tình huống này, hình như có chút bất lợi với bọn họ.
Chỉ mong tất cả chẳng qua là ảo giác của nàng thôi.
Bên trong công thự, Thông xử tiền nhiệm đã sớm chờ ở bên trong, sau khi thấy Cố Thiệu đi vào, thì lập tức chuẩn bị giao nhận, Cố Thiệu có mang theo sắc điệp và cáo thân, giao nhận cũng rất tiện.
Thông xử này cũng chỉ gần 40 tuổi, họ Trương, làm người rất hiền hòa, thấy ai cũng tươi cười, lúc nói chuyện với Cố Thiệu cũng rất khách khí, trong lúc giao nhận đều không có chút tức giận. Cố Thiệu hỏi cái gì thì cũng kiên nhẫn trả lời, không cảm thấy phiền chán.
Cố Thiệu còn tưởng rằng công việc giao nhận sẽ có rất nhiều, nhưng sau khi nghe vị Thông xử này nói một phen, Cố Thiệu cũng không nghe ra được chút chuyện có ích nào. Nếu không phải thái độ khách khí của người này đối với mình, có lẽ Cố Thiệu còn tưởng rằng người này cố ý lừa gạt, không muốn để cho hắn chính thức nhậm chức.*