Chương 387:
Hắn ta biết suy nghĩ của Trương đồng tri, chỉ là việc đã đến nước này, xoắn xuýt nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng, hắn ta dặn dò mãi: "Ta nghe nói Thông xử này là người có lai lịch lớn, ngươi cũng không thể vì chuyện này mà chống đối lại hắn."
"Lai lịch lớn? Nếu thật sự có lai lịch lớn, hắn không ở kinh thành, đến phủ Hoài An của chúng ta làm gì?"
Nghiêm Đồng tri thật đúng là có biết chuyện này, nói với gã: "Nghe nói là vì trị thủy."
"Tri thủy?" Trương đồng tri cười to hai tiếng, cho rằng lỗ tai mình bị hư: "Chỉ một thằng nhóc ranh miệng còn hôi sữa như vậy, biết cái gì mà trị thủy? Công bộ nhiều người tài giỏi như vậy, cũng không thể trị thủy được, một người trẻ tuổi chưa trải sự đời như hắn thì có bản lĩnh gì, chẳng lẽ một mình hắn cân hết toàn bộ Công bộ sao?" Nghĩ đến cũng là chuyện không thể nào.
Nghiêm đồng tri lắc đầu: "Nói không chừng người ta thật sự có bản lĩnh đó."
Dù sao Trương đồng tri cũng không tin lời này. Không chỉ gã không tin, thật ra Tri phủ sớm biết được tin tức cũng không tin. Chỉ là ông ta là người cẩn thận, cộng thêm có nghe nói về chuyện của Cố Thiệu ở kinh thành, cho nên mặc dù vẫn có chút cảnh giác với Cố Thiệu, nhưng ngoài mặt vẫn rất khách sáo.
Sau khi tiệc tan, Cố Thiệu về nhà, Tú Nương cũng hỏi chuyện xảy ra bên trong bữa tiệc.
Cố Thiệu không nói chuyện về vị Trương đồng tri kia, chỉ nói mấy vị đại nhân khác với Tú Nương.
"... Nhìn thì rất khách sáo, nhất là vị Tri phủ đại nhân kia, không có phách lối gì, còn nói cho ta không ít nghi vấn." Sau khi nói mấy câu nghiêm chỉnh, Cố Thiệu nói chuyện bắt đầu trở nên lung tung, nói đến tướng mạo của mấy vị đại nhân kia.
Bộ dạng của Hạ tri phủ đoan chính, chỉ là người có chút mập, nhìn qua rất là hàm hậu thành thật. Tướng mạo này có thể nói rất có ích, để cho người ta không phân biệt được ông ta là thật thà hay là giả vờ thật thà, chỉ nhìn tướng mạo, chỉ cảm thấy là người bình dị gần gũi.
Chỉ là Hạ Tri phủ này mập, cũng không phải trời sinh, mà là ăn nhiều mà ra: "Lúc ăn tiệc, là mỗi người đều có phần đồ ăn của mình, lượng thực ăn đặt trên mâm trước mặt đều nhiều giống nhau, nhưng lúc ta đi ra nhìn thử, mâm trước mặt người khác còn dư lại không ít, chỉ có vị Hạ tri phủ kia, trong mâm rất sạch sẽ, khó trách ông ta lại mập như vậy."
Sợ tai vách mạch rừng, Cố Thiệu nói rất nhỏ, gần như là ghé vào lỗ tai của Tú Nương nói: "Hôm nay thời tiết này, thức ăn đặt xuống bàn không qua bao lâu lập tức lạnh, hiếm thấy vị Tri phủ đại nhân này không kén chọn."
Hơn nữa khó được nhất là, trên bữa tiệc mọi người đều kính rượu rất nhiều, người mới đến Cố Thiệu bị kính rượu không ít, nhưng Hạ Tri Phủ cũng uống không kém hơn hắn là bao. Hạ Tri phủ có thể ăn nhiều như vậy, cũng không chậm trễ thời gian uống rượu. Đây thật sự là vừa ăn vừa uống.
Sau khi Cố Thiệu nói xong, còn tự mình vui vẻ hồi lâu, thấy Tú Nương không lên tiếng, ngẩng đầu nhìn thử, thấy nàng hơi nhíu mày, lập tức cảm giác không đúng: "Nàng sao thế?"
"Ta... Không có gì." Tú Nương muốn nói lại thôi.
Cố Thiệu vội vàng nói: "Là buổi chiều có người khinh dễ nàng sao?"
Hắn đứng lên chuẩn bị gọi Hồng Hương vào hỏi một chút. Tú Nương vội vàng kéo hắn lại, chờ kéo được hắn ngồi xuống, mới giải thích: "Lúc này chỉ mới đến thôi, dù có người muốn khi dễ ta cũng sẽ không vội vàng như vậy. Chỉ là buổi chiều ta gặp một chuyện, có chút nghĩ không ra."
Cố Thiệu nửa tin nửa ngờ: "Gặp phải chuyện gì?"
Tú Nương chậm rãi kể lại chuyện buổi chiều.
Buổi chiều hôm nay nàng ở trong phòng cũng không có chuyện gì làm. Bên trong nội nha này cũng có rất nhiều phu nhân quan gia, buổi chiều Tú Nương chuẩn bị quà viếng thăm, trên thì đến chỗ Tri phủ phu nhân, dưới thì đến mấy nhà của Bát phẩm, Cửu phẩm, Tú Nương đều chào hỏi hết. Lúc đến nhà người ta, Tú Nương cũng rất khách sáo, bởi vì nàng mang quà đến, hôm nay phẩm cấp của Cố Thiệu lại cũng không thấp, cho nên phần lớn người được nàng đến thăm đều vui vẻ chào đón. Ngay cả bên Tri phủ phu nhân, cũng không có có thái độ gì với nàng, duy chỉ có một nhà, thái độ đối với nàng rất kỳ lạ. Nếu nói là hoan nghênh nàng đến thì lại không giống lắm, nếu nói không hoan nghênh, nhưng cũng không đến nổi đó. Chỉ là trong lời nói có chút cáu kỉnh không vui, Tú Nương cảm nhận được rõ ràng, sự không thoải mái này cũng không phải bởi vì người khác, mà là nhằm vào nàng.
Bởi vì chuyện này, sau khi trở về Tú Nương vẫn luôn suy nghĩ, nhưng lại suy nghĩ không ra.
Tú Nương vừa nói xong, Cố Thiệu lập tức kịp phản ứng: "Vị phu nhân mà nàng nói, là phu nhân nhà Trương đồng tri?"
Tú Nương hơi kinh ngạc: "Sao tướng công lại biết?"
Cố Thiệu hừ lạnh một tiếng: "Hôm nay lúc ta viếng thăm Tri phủ đại nhân, Trương đồng tri kia và Nghiêm đồng tri đều đứng bên cạnh. Vị Trương đồng tri cũng rất kỳ quái, từ đầu đến cuối không nói chuyện, cứ đứng đó nhìn chằm chằm ta, giống như có thù lớn với ta vậy."
"Trước kia tướng công từng gặp người này sao?"
"Ai gặp hắn ta chứ?" Cố Thiệu không vui lẩm bẩm, người hắn gặp, đều là đại nhân vật trong kinh thành, người xấu xí lại không có đầu óc như Trương đồng tri, hắn mới sẽ không gặp qua.
Rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, trước kia chưa từng quen biết, sao lại chọc đến người này chứ?
Sau khi Tú Nương nghe xong, nhất thời không nói gì.
Ngày hôm nay nàng đi qua chỗ của Trương đồng tri, so sánh với nhà hôm nay bọn họ ở, đúng là có chút khác biệt. Trong đầu nàng có suy nghĩ mơ hồ, tuy không biết là thật hay giả, nhưng vẫn nói với Cố Thiệu.
Vốn dĩ Cố Thiệu đang mơ màng không hiểu, lúc này nghe được lời của Cố Thiệu, nhất thời vỗ đùi một cái: "Không cần nói thêm, nhất định là vì nguyên nhân này.
Trương đồng tri hẹp hòi này, nhất định là bởi vì chuyện quan xá mới ghi hận hắn. Tranh không được nhà là do mình không có bản lĩnh, trái lại không đi trách mình lại trách người vô tội, có thể thấy người một nhà Trương đồng tri không phải thứ tốt lành gì. Vốn dĩ Cố Thiệu không thích Trương đồng tri gì đó, hôm nay biết phu nhân của người này cũng khó chịu với Tú Nương, lại càng ghét hơn.