Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 389: Chương 388:

Chương 388:

Chuyện này vẫn chưa xong, nếu Trương đồng tri ghi hận Cố Thiệu, sau này không tránh khỏi sẽ tạo chút chướng ngại cho Cố Thiệu.

Gã làm Đồng tri nhiều năm ở phủ Hoài An này, có thể nói quen cửa quen nẻo về mặt công vụ, cũng tương đối uy tín với các sai dịch, tiểu lại ở phía dưới. Hơn nữa ở bên trong phủ Hoài An, thật ra chức vụ Đồng tri và Thông Xử có nhiều chỗ cần hợp tác. Làm Đồng tri cũng đã nhiều năm, Trương đồng tri không muốn để cho Cố Thiệu sống tốt, thật ra cũng rất dễ dàng, chỉ cần phân phó người dưới tay đối xử với

Đối xử với Cố Thiệu lạnh nhạt một chút, thờ ơ một chút, cũng đủ cho người ta đau đầu rồi.

Không đến hai ngày chuyện này bị Cố Thiệu phát hiện, mình vừa nhậm chức không bao lâu, hình như đã bị cô lập.

Vị Nghiêm đồng tri không có ân oán gì với hắn cả, nhưng hắn ta làm việc với Trương đồng tri lâu như vậy, cũng không thể không cho Trương đồng tri mặt mũi. Vì mặt mũi đồng loêu, hắn ta không thể không rúc đầu, làm bộ như không nhìn thấy Cố Thiệu. Mà những sai dịch tiểu lại ở phía dưới thì có thể chạy lập tức chạy, rất sợ Cố Thiệu có chuyện gì cần phân phó bọn họ làm --- nếu bị phân phó, đi giúp Cố thông xử làm việc, chỉ sợ Trương đồng tri sẽ ghi thù; nhưng không giúp, lại đắc tội với Cố thông xử.

Tóm lại, vì để không bị liên lụy, không rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, những sai dịch tiểu lại kia chỉ có thể trốn Cố Thiệu.

Cố Thiệu, bị bỏ qua một bên cảm thấy mình giống như trở lại Hàn lâm viện, mà Trương đồng tri kia, chính là Lỗ Tề Lâm. Chỉ là người ta lợi hại hơn Lỗ Tề Lâm một chút, ít nhất Lỗ Tề Lâm không có khuyến khích những người khác cô lập hắn.

Cố Thiệu oán trách với hệ thống: "Người này thật sự rất đáng ghét."

Hệ thống ừ một cái, chờ nhìn xem Cố Thiệu sẽ phản kích như thế nào. Nếu như Cố Thiệu muốn phản kích, có lẽ nó có thể giúp đỡ một chút.

"Chẳng qua cũng may, ta không cần làm việc chung với hắn ta lâu nữa." Cố Thiệu tràn đầy may mắn nói: "Lần này ta đến là vì trị thủy, cũng không phải quản lý mấy chuyện bực bội này. Chắc không qua bao lâu, Tấn An tiên sinh sẽ gặp ta, đến lúc đó ta không cần ở chung với mấy tên không có đầu óc này, thật tốt!"

Nghĩ đến chỗ này, Cố Thiệu hận không thể vỗ tay ăn mừng.

Hệ thống nhìn Cố Thiệu như nhìn kẻ ngu: "Ngươi không nghĩ cách đối phó hắn ta sao?"

"Không phải ngươi nói, người ta là địa đầu xà, ta là người mới đến, nào có bản lĩnh đối phó với hắn ta?"

Hệ thống: "..."

Thôi, nó cũng không nên trông cậy người này có bao nhiêu chí khí.

Cố Thiệu lại thì thầm mấy câu, trong lời ngoài lời đều là Tấn An tiên sinh lúc nào mới tới đón mình, vừa lẩm bẩm vừa lật công văn bên cạnh. Mặc dù không có người nào đến bàn bạc với hắn, nhưng Cố Thiệu cũng không đến nổi ngay cả công văn cũng không biết xử lý.

Cố Thiệu cũng đoán được, Trương đồng tri này không để cho Nghiêm đồng tri gặp hắn, nhất định là muốn nhìn trò cười của hắn. Chẳng qua hắn chính là người trong tay có hệ thống, thi đậu Trạng nguyên, những chuyện nhỏ nhặt này sao có thể làm khó hắn?

Cố Thiệu nhấc bút lên, không suy nghĩ nhiều đã bắt đầu phê công văn. Dáng vẻ làm việc thành thạo này, làm cho Nghiêm đồng tri ở bên cạnh muốn xem trò vui cũng mơ màng.

Nghiêm đồng tri bu lại, nói với Trương đồng tri: "Ta thấy bộ dạng của Cố thông xử, hình như cũng không giống không biết phê."

"Ngươi cũng chỉ nhìn bề ngoài mà thôi, sao biết hắn có thể làm, nhất định là phê qua loa."

Trương đồng tri chắc chắn nói.

Nghiêm đồng tri nghe xong thì lập tức ngồi không yên: "Sao có thể phê qua loa được, ta phải đi nhìn một chút."

"Ngươi vội cái gì?" Trương đồng tri ngăn cản người lại: "Làm sai thì hắn gánh? Hắn không phải là Trạng nguyên đến từ kinh thành sao, nếu một chút chuyện này cũng không làm được, vậy coi như có kịch hay để xem."

Nghiêm đồng tri bất đắc dĩ nhìn gã. Hắn ta hiểu được Trương đồng tri tức giận vì không có được nhà, nhưng làm khó một người trẻ tuổi như vậy, thật sự quá không phúc hậu.

Nếu Trương đồng tri chỉ muốn dày vò Cố Thiệu hai ngày, hắn ta còn có thể mở một mắt nhắm một mắt, làm bộ như không nhìn thấy, Nhưng nếu như gã cứ muốn như vậy mãi, vậy hắn ta chỉ có thể mời Hạ tri phủ đến hòa giải. Làm quan cùng phủ, dù quan hệ không tốt, cũng không thể trở thành kẻ thù được.

Suy nghĩ của Nghiêm đồng tri, Trương đồng tri không biết. Gã một lòng muốn xem chuyện cười của Cố Thiệu.

Chỉ là Cố Thiệu không như gã mong muốn, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua, thậm chí bốn năm ngày trôi qua, Cố Thiệu cũng không có khuất phục trước Trương đồng tri. Ở trong mắt Trương đồng tri,Cố Thiệu này giống như không thèm để ý vậy. Gã và Nghiêm Đồng tri lạnh nhạt Cố Thiệu, hắn cũng không thèm để ý; sai dịch tiểu lại tránh hắn, hắn cũng không thèm dể ý, giống như không biết tức giận, làm cho Trương đồng tri cảm thấy một quyền đánh vào bông, vô cực bực bội.

Còn nữa, mặc dù bọn họ không làm việc cùng với Cố Thiệu, nhưng Cố Thiệu xử lý công vụ lại rất thành thạo, hoàn toàn không xảy ra sai lầm gì.

Chuyện này làm cho Trương đồng tri càng không nhịn được. Gã suy nghĩ thì cảm thấy như vậy không được, đang suy nghĩ có muốn nghĩ cách ngáng đường Cố Thiệu thêm hay không.

Còn bên Cố Thiệu thì đã hiểu rõ ràng tình huống của phủ nha phủ Hoài An, cũng biết mình là Thông xử, chuyện cần xử lý có rất nhiều.

Sau khi mọi chuyện trở nên ổn định hơn một chút, Cố Thiệu lập tức muốn gửi thư đến kinh thành. Lúc này thư muốn gửi có chút nhiều, Cố Thiệu dùng hai ngày mới viết xong, sau khi bỏ vào phong thư dán lại, mới giao cho sai dịch đưa tin trong phủ nha.

Sau khi hắn rời đi, cộng thời gian đi đường cho đến thởi gian ở trong phủ thành thì cũng đã hai mươi ngày. Nếu không viết thư về, nói không chừng lại bị bọn họ nhắc đến.

Cố Thiệu luôn mãi dặn dò để cho sai dịch đưa thư gửi đi nhanh một chút.

Sau khi sai dịch kia được dặn dò, thì có chút tò mò, thư gì để cho Cố thông xử phải để ý như vậy, hơn nữa thư này cũng quá nhiều đi. Sau khi Cố Thiệu, hắn ta nhìn từng bức thư một.

Càng nhìn, trong lòng sai dịch càng căng thẳng, phủ Tề quốc công, phủ Ôn ngự sử, phủ Thượng thư, phủ Vương hàn lâm, cuối cùng có một bức thư còn là gửi cho Thánh thượng.

Xong rồi, sai dịch kia nghĩ đến gần đây phủ nha bọn họ đối xử như thế nào với Cố thông xử, trong nháy mắt hai mắt đã tối sầm lại.

Cố thông xử không chỉ muốn tố cáo, còn muốn tố cáo đến chỗ Thánh thượng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!