Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 391: Chương 390:

Chương 390:

“Đồ ngu!” Trương đồng tri tức giận đến dậm chân, lập tức muốn cho hắn ta một cái tát, tiếc là bị Nghiêm đồng tri bên cạnh ngăn cản lại: “Nhanh chóng đuổi theo đi!”

Sau khi tiểu sai dịch nghe xong liền cất bước chạy đi.

Trương đồng tri hung hăng thở ra một hơi, lần này xem như bị dọa không nhẹ.

Đừng nói là gã, ngay cả Nghiêm đồng tri cũng không nhịn được. Nghiêm đồng tri tự hỏi không có làm gì Cố thông xử cả, nhưng ai biết Cố thông xử có phải là tên quỷ hẹp hòi hay không, ngay cả hắn ta cũng bị ghi nợ chung. Nhìn vào chuyện cáo trạng lần này, vậy Cố thông xử nhất định là tên hẹp hòi. Chỉ trong thời gian ngắn, Nghiêm đồng tri thậm chí có chút bất mãn đối với người bên cạnh, nếu không có gã thì sao lại xảy ra nhiều chuyện xúi quẩy như vậy?

“Việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là nhanh chóng đi tìm Cố thông xử nói rõ ràng đi, nên xin lỗi thì mau chóng xin lỗi, dù sao cũng là đồng nghiệp trong chốn quan trường, nếu chúng ta thành tâm xin lỗi, chắc là Cố thông xử sẽ không cố ý làm khó chúng ta đâu.”

“Hắn còn có mặt mũi làm khó chúng ta?” Trương đồng tri lúc đầu còn lo lắng, nhưng nghe đến lời này liền cảm thấy có gì đó không ổn. Gã còn chưa làm gì Cố Thiệu, vậy mà đối phương lại muốn tố cáo gã, mặt mũi đâu?

“Dù sao ta cũng không đi, nếu muốn xin lỗi thì ngươi tự đi một mình đi!”

Nghiêm đồng tri thấy dáng vẻ này của gã, hận không thể dùng một gậy đánh chết.

Gặp qua những kẻ không rõ ràng nhưng chưa từng thấy kẻ nào không rõ ràng như vậy. Hai người dù sao cũng làm việc cùng nhau lâu như vậy, hắn ta biết Trương đồng tri có người chống lưng, lại nghe nói lai lịch cũng không nhỏ, nhưng lai lịch có lớn đến đâu cũng không bằng mấy vị trong kinh thành kia. Hiện tại người có thể chống lưng cho Cố thông xử đều không phải là người bình thường.

“Trước đó ta từng nghe nói, tiên sinh của Cố thông xử này là đệ đệ ruột của Lễ bộ thượng thư, nếu đúng như vậy thì quan hệ giữa Cố thông xử và phủ Thượng Thư đương nhiên là vô cùng thân thiết. Chỉ riêng một phủ thượng thư thôi chúng ta đã không thể đắc tội nổi, chứ đừng nói đến tin mật được trình trực tiếp đến trước mặt Thánh Thượng. Nếu hắn thật sự nói gì đó ở bên trong thì không phải con đường sau này của chúng sẽ bị hủy hoạt sao?”

Trương đồng tri có thể không quan tâm đến tương lai sau này của mình, nhưng Nghiêm đồng tri thì có! Hắn ta vô cùng quan tâm.

Vốn dĩ Trương đồng tri có chút lo lắng, nhưng lúc này, sau khi bình tĩnh, gã lại cảm thấy mọi chuyện cũng chưa hẳn là khó giải quyết đến mức này. Gã nói: “Trước không nói trong thư của hắn rốt cuộc có phải là tố cáo hay không, cho dù là tố cáo thì nơi này cũng cách kinh thành xa như vậy, cái gì mà Thượng Thư đại nhân, Quốc công đại nhân, thật sự có thể duỗi tay dài như vậy để đứng ra chống lưng cho Cố thông xử sao?”

Chưa chắc đâu, Trương đồng tri nghĩ.

“Nhưng hắn còn gửi thư cho Thánh Thượng!”

Trương đồng tri giơ tay lên, ra hiệu cho hắn ta đừng lo lắng: “Dâng thư lên trên lại càng là chuyện hoang đường. Hắn chỉ là một Thông xử lục phẩm nho nhỏ, cho dù có thể dâng thư nói chuyện, chẳng lẽ Thánh Thượng thật sự có thể quan tâm sao? Trước khi hỏi thăm mọi chuyện rõ ràng, vẫn là đừng tự mình dọa mình. Còn nữa, nói không chừng đợi một lát nữa người của chúng ta có thể đuổi kịp lấy thư lại được.”

Nghiêm đồng tri thở ra một hơi: “Quên đi, ngươi luôn có lý do của ngươi.”

Hắn ta không khuyên được người này rồi. Nhưng bản thân Nghiêm đồng tri đã sớm hạ quyết tâm, cho dù Trương đồng tri có đi chung với hắn ta hay không, thì hắn cũng nhất định phải qua bên Cố thông xử để nói lời xin lỗi.

Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!

Hai người không thể đạt được thỏa thuận chung lập tức tách ra làm việc của mình. Nghiêm đồng tri rời đi còn có chút lo lắng, Trương đồng tri nhìn thấy, không khỏi cười nhạo một tiếng: “Đúng là đồ hèn nhát.”

Mắng là mắng như vậy, nhưng đến buổi chiều, bản thân Trương đồng tri cũng không còn bình tĩnh, liền lén lút đi đến chỗ Hạ tri phủ. Vừa lúc hiện tại Hạ tri phủ đang làm việc, bên cạnh cũng không có người. Chuyện này liền thuận tiện cho Trương đồng tri, gã bước nhanh vào trong.

Hạ tri phủ thấy là gã cũng không ngừng bút, mặc kệ Trương đồng tri ở bên cạnh nói chuyện vòng vo, ông ta cũng không phản ứng. Thời gian dần trôi qua, Trương đồng tri có chút lo lắng. Gã cũng không thèm nói bóng nói gió nữa, trực tiếp hỏi thẳng: “Đại nhân, Cố thông xử mới đến kia, cuối cùng là có lai lịch gì?”

Hạ tri phủ ngừng lại, ngẩng đầu nhìn gã một cái: “Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?”

“Không có gì, ta chỉ tùy tiện hỏi một chút.” Trương đồng tri cười gượng một tiếng: “Còn không phải là ta nghe nói hắn có lai lịch rất lớn sao, nên mới muốn hỏi đại nhân một chút xem lai lịch của hắn có phải thực sự lớn như vậy không.”

Hạ tri phủ cong khóe miệng: “Đúng thật là lớn như vậy.”

Trương đồng tri liền giật mình, nháy mắt mất đi ý cười.

“Vị Cố thông xử này, là người giỏi giao tiếp, nghe nói lúc ở kinh thành còn kết nghĩa với phủ thượng thư. Đệ đệ ruột của Lễ Bộ thượng thư hiện tại, chính là cha nuôi của hắn. Lại nghe nói ban đầu khi hắn thi đậu Hội nguyên, liền lọt vào mắt của Vương hàn lâm trong triều, sau này lại thành Trạng Nguyên lang, lại lần lượt kết giao với Tiền thượng thư và Tiêu thừa tướng, ngay cả Thánh Thượng trong cung, cũng đặc biệt chú ý đến hắn. Chức thông xử ở Hoài An phủ này, nghe nói cũng là Thánh Thượng thay hắn tính toán.”

Vừa dứt lời, bên cạnh liền truyền đến một tiếng “Ầm”.

Khi Hạ tri phủ nhìn qua, liền phát hiện Trương đồng tri sắc mặt tái nhợt đứng ở đó, gã còn không phát hiện ra bản thân đã đụng rơi nghiên mực của ông ta . Hạ tri phủ chăm chú nhìn hồi lâu, Trương đồng tri mới phát hiện ra, vội vàng nhặt nghiên mực đặt trở lại.

“Ngươi làm sao vậy?”

“Không sao, không sao.” Trương đồng tri vội vàng che giấu, nhưng vẻ chột dạ đang hiện rõ trên mặt kia làm sao có thể che được?

Hạ tri phủ thấy vậy, cũng tỏ ra nghiêm túc. Hai ngày nay ông ta cũng nghe nói những hành động của Trương đồng tri, chẳng qua cũng chỉ là những quấy rối nhỏ nên Hạ tri phủ cũng không quá quan tâm. Nhưng cũng phải cảnh cáo một ít: “Lai lịch của Cố thông xử không nhỏ, những lời này đều không phải giả, ngươi đừng vì hắn còn nhỏ tuổi mà cố ý khiêu khích hắn. Trêu chọc hắn, ngươi không đấu lại được mấy vị ở kinh thành kia đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!