Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 392: Chương 391:

Chương 391:

Mỗi chữ Hạ tri phủ nói ra, chân Trương đồng tri liền mềm đi một phần. Đợi ông ta nói xong, nếu không phải Trương đồng tri đang bám vào góc bàn, chỉ sợ lúc này gã đã không đứng vững được.

Không thể không thể trêu chọc hắn, nhưng gã đã chọc tức hắn rồi, vậy phải làm sao bây giờ?

Hạ tri phủ cảnh cáo xong rồi, thấy đối phương cũng biết sợ hãi, lúc này mới lại lần nữa cầm bút làm việc, không quan tâm Trương đồng tri nữa. Trương đồng tri cả người đều trở nên hoảng hốt, gã cũng không biết bản thân mình đã rời khỏi phòng khi nào. Sau khi ra ngoài thổi một trận gió lạnh, Trương đồng tri mới đột nhiên thanh tĩnh.

Những lời nói của Tri phủ đại nhân vang vọng trong đầu gã, đến giờ khắc này, Trương đồng tri mới biết được hai chữ “sợ hãi” thực sự có ý nghĩa gì. Nghĩ đến những việc mình đã làm mấy ngày trước, Trương đồng tri vừa sợ vừa xấu hổ, cuối cùng ôm lấy đầu, liên tục đi thẳng về phía trước, lại suýt đụng phải một người tại góc rẽ.

Cố Thiệu liên tiếp bước về phía trước mấy bước. Cũng may hắn khỏe mạnh, nếu không hôm nay nói không chừng đã gãy lưng. Cố Thiệu vỗ y phục, ngẩng đầu nhìn qua, lại là Trương đồng tri khiến người chán ghét kia.

Vốn dĩ hắn muốn đâm chọt hai câu, nhưng nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Trương đồng tri, lại không biết nên nói cái gì. Quan trọng là sau khi đối phương nhìn thấy hắn, sắc mặt dường như càng trắng thêm mấy phần, giống như nhìn thấy quỷ.

Cố Thiệu sờ lên mặt mình, có con quỷ nào anh tuấn như hắn sao?

“Ngươi…” Trương đồng tri buột miệng thốt ra một chữ, lại nhịn xuống, cuối cùng vẫn là nói ra: “Ta nghe sai dịch nói, sáng hôm nay Cố thông xử gửi tin về kinh thành?”

“Tin tức của Trương đồng tri thật là nhanh nhạy.” Cố Thiệu chế giễu.

Trương đồng tri dừng lại một chút, hắn biết rõ bản thân mình không nên hỏi, nhưng vẫn muốn thăm dò một chút: “Lần này Cố thông xử gửi tin trở về, là vì báo bình an sao?”

“Đúng vậy.”

Trương đồng tri vui mừng không xiết: “Chỉ là báo bình an thôi?”

Cố Thiệu nghe xong còn thật cẩn thận nhớ lại một chút: “Đương nhiên không chỉ báo bình an, xung quanh xảy ra chuyện gì dù sao cũng phải nói với bọn họ một câu. Nếu không, bọn họ lại phải lo lắng cho ta đến Hoài An phủ này có bị người khác bắt nạt không.” Hắn phải nói rõ ràng để họ biết rằng chức vị này của hắn ở đây vẫn trôi qua khá nhàn nhã.

Trương đồng tri căng thẳng trong lòng, cáo trạng, Cố thông xử thật sự đã cáo trạng!

Trong lúc nhất thời, vẻ mặt Trương đồng tri lúc thì xanh, lúc thì trắng, thật sự là vô cùng buồn cười.

Cố Thiệu còn chưa kịp thưởng thức, liền thấy Trương đồng tri cắn răng, xoay người bỏ chạy, tốc độ chạy còn nhanh hơn thỏ, nhìn qua thật giống như có ma đang đuổi theo sau lưng.

Trương đồng tri siết chặt nắm đấm, tìm thấy tiểu sai dịch lúc trước. Nhìn thấy người, gã còn kịp đứng vững đã hỏi: “Bức thư đâu, có tìm lấy lại được nó không?”

Tiểu sai dịch chột dạ nói: “Không có, lúc tiểu nhân đuổi theo thì đã muộn rồi.”

Trương đồng tri buông lỏng nắm đấm ra: “Muộn? Xong rồi…”

---

Đối với bộ dạng khả nghi của Trương đồng tri, Cố Thiệu chỉ cảm thấy chắc không phải là gã có bệnh chứ.

Hệ thống yên lặng mà nhìn hết tất cả, sau đó cảm khái ở trong lòng một câu: Nghĩ nhiều rồi, đúng là có bệnh. Rõ ràng chỉ là viết một bức thư báo bình an, sao có thể kéo ra viết mấy thứ vô nghĩa như thế chứ. Dù có viết tấu chương cho Thánh Thượng, ký chủ viết vào cả một bài dài vô nghĩa, cũng không có lôi ba chữ Trương đồng tri này vào. Với đầu óc này của ký chủ, nếu như không có người nhắc nhở, chỉ sợ một hồi còn chưa nghĩ ra việc phải tìm Thánh Thượng cáo trạng.

Đúng là Cố Thiệu không nghĩ đến cách này, hắn còn biết được tin tức mình cáo trạng từ trong miệng Trần Phong nữa kìa.

Vốn dĩ phủ nha này cũng không có bao nhiêu bí mật. Trương đồng tri và Nghiêm đồng tri là người kín miệng, chỉ tiếc vị tiểu sai dịch truyền tin cũng không như thế, từ sau khi hắn ta phát hiện bí mật này, tiểu sai dịch liền cả người không thoải mái, luôn muốn chia sẻ một chút về câu chuyện “Thiên đại bí mật” mà mình biết với người khác. Việc này không chỉ có nhắc đến Cố thông xử, nhắc đến Trương đồng tri, còn nhắc đến mấy vị đại nhân, thậm chí là đương kim Thánh Thượng trong kinh thành nữa. Thật vất vả hắn ta mới biết được bí mật lớn như vậy, có lẽ đời này cũng không thể biết được bí mật nào lớn hơn cả cái này, vậy nên bảo hắn ta làm thế nào có thể nhịn được?

Vào buổi chiều hôm đó, hắn ta đã không nhịn được nói với hai người bạn quen biết ở bên cạnh. Hai người bạn quen biết kia của hắn ta lại đi nói cho bạn bè của mỗi người, truyền đến truyền đi lại truyền tới lỗ tai Trần Phong.

Trần Phong cảm thấy vị Cố thông xử mới tới này rất là không tồi. Hôm nay hắn ta đụng tới Cố Thiệu, thấy hình như Cố Thiệu không biết gì về chuyện này cả, nên chủ động nhắc với hắn vài câu.

Cố Thiệu nghe xong cũng sợ ngây người, một hồi lâu, hắn mới tìm được giọng nói của mình, hỏi: “Chẳng lẽ bọn họ đều cảm thấy, ta viết thư là vì cáo trạng đến kinh thành?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Trần Phong còn cảm thấy thái độ của Cố Thiệu có chút kỳ quái.

“… Phải! Chắc chắn phải!” Cố Thiệu sờ cằm, mừng rỡ gật đầu một cái thật mạnh, làm bộ làm tịch nói: “Vốn dĩ ta cũng không muốn nói với bọn họ, chỉ là lúc ta rời kinh bọn họ cứ mãi dặn dò, bảo ta có gì uất ức thì cũng đừng để ở trong lòng, cần phải viết thư nói với bọn họ.”

Trần Phong nghe thì lập tức cực kỳ bội phục. Những nhân vật lớn như thế, ngay cả nghe hắn ta cũng chưa từng nghe nói qua nữa, kết quả Cố thông xử người ta lại vô cùng quen thuộc. Cuối cùng, hắn ta lại thần thần bí bí hỏi: “Thuộc hạ nghe nói ở đó, còn có Thượng Thư đại nhân nữa.”

Cố Thiệu nói lại quan hệ của mình và Trịnh tiên sinh cho hắn ta nghe, lại nói giản lược một chút về giao tình của hắn và mấy vị khác.

Trần Phong nghe mà than thở không thôi. Tuy nhiên, còn có một việc quan trọng nhất nhất còn chưa biết rõ ràng, hắn ta nói: “Thuộc hạ còn nghe nói, trưa hôm nay ngài còn gửi thư cho cả Thánh Thượng?”

Cố Thiệu cười đến cong cả mắt, nói một câu giả nhưng lại giống như thật: “Nhận được sự hậu ái của Thánh Thượng, khi rời kinh được cố ý dặn dò một phen, mỗi tháng cần phải viết một phong thư, gửi về kinh thành.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!