Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 393: Chương 392:

Chương 392:

Trần Phong há to miệng. Trời ạ, hậu trường lớn của Cố thông xử này, thật sự khiến cho người ta kinh ngạc cảm thán.

Bởi vì việc này liên quan đến Thánh Thượng, cho nên Cố Thiệu cũng không dám nói lung tung, chỉ cố ý nói một câu như vậy. Nếu người có tâm thật sự muốn lấy việc này tố lên, dù có đem đến trước mặt Thánh Thượng cũng không tìm ra lỗi sai của hắn. Vì vốn dĩ, đúng là hắn đã ước định với Thánh Thượng như vậy.

Trần Phong nghe vào, lại cảm thấy quan hệ của Cố Thiệu và Thánh Thượng thật sự là quá không bình thường. Hắn ta nghe được bí mật như vậy từ chỗ người khác, lại được chứng thực ở chỗ Cố Thiệu, lập tức cảm thấy mình cũng oai hơn hẳn.

Trần Phong có tâm chia sẻ một vài điều với người khác, chỉ có điều nghĩ chung quy việc này cũng liên quan đến Cố thông xử, hắn ta lại vội vàng hỏi ý kiến của Cố Thiệu một chút.

Cố Thiệu rộng lượng nói: “Trừ việc của Thánh Thượng không thể nói, những cái khác cũng không có gì mà không thể nói.”

Trần Phong hiểu rõ.

Tiễn Trần Phong đi, Cố Thiệu đi dạo mấy bước, cố ý ra bên ngoài mua thức ăn chín, lại mua một chút rượu, chậm rãi trở về chỗ ở của mình.

Tú Nương thấy hắn về sớm cũng không thấy kỳ quái. Rốt cuộc sau khi bọn họ tới phủ Hoài An này, mỗi lần tướng công về đều rất sớm, công việc cũng nhàn rỗi giống như lúc trước ở Hàn Lâm Viện, đều là chức vị thanh nhàn, cũng không có mấy việc để làm. Chỉ là rõ ràng hôm nay không giống như hôm qua, nhìn thấy rượu trong tay Cố Thiệu, Tú Nương mỉm cười đi qua nhận lấy: “Sao hôm nay tướng công lại có hứng thú như vậy?”

“Hôm nay vui vẻ!” Cố Thiệu bảo Hồng Hương mang đồ ăn lên, hưng phấn mà kéo Tú Nương ngồi xuống, “Vừa nãy ở bên ngoài ta nghe được một chuyện rất buồn cười, liên quan đến mấy bức thư mà ta viết hai ngày trước, nàng đoán xem ta viết những lá thứ đó thì bọn họ nghĩ cái gì?”

Việc này… sao mà Tú Nương đoán ra được. Chỉ là nàng thấy Cố Thiệu có hứng thú nhiều như vậy, cũng không đành lòng làm hắn thất vọng, lại thuận miệng đoán hai cái.

“Không đúng, đều không đúng.” Cố Thiệu lắc đầu, nhìn thấy Tú Nương không đoán ra được thì càng vui hơn, “Bọn họ đều cho rằng, ta gửi thư về kinh thành là để cáo trạng đấy.”

Tú Nương kinh ngạc mà hơi nhướng mày lên: “Việc này có hiểu lầm gì ở trong đó không?”

“Hiểu lầm lớn lắm! Tiểu sai dịch kia không có can đảm mở thư của ta ra, chỉ nhìn ngoài phong thư đã chắc chắn là ta cáo trạng, vội vội vàng vàng đi mật báo cho Trương đồng tri. Cũng là bọn họ có tật giật mình, lúc trước giúp đỡ Trương đồng tri cố ý cô lập ta. Nếu không phải như thế, cũng không đến mức vừa nhìn thấy thư của ta đã cho rằng ta đi cáo trạng.”

Tú Nương nghe xong nhưng trong lòng cũng không thoải mái lắm. Tuy rằng lúc này đã dọa bọn họ sợ, nhưng trước đó bọn họ xa lánh tướng công cũng là sự thật. Tú Nương trầm ngâm nói: “Quan lại ở phủ Hoài An này, còn không bằng Hàn Lâm Viện nữa.”

Cố Thiệu cầm tay của nàng trấn an: “Cũng may bây giờ bọn họ có kiêng kị, cũng không dám dễ dàng trêu chọc ta. Ta nói sao mà hôm này Trương đồng tri vừa nhìn thấy ta đã nhũn cả chân, còn chưa nói được hai câu đã quay đầu đi mất rồi, thì ra gã cũng tin là ta đi cáo trạng. Tự mình dọa chính mình, mới bị dọa thành bộ dáng kia, thật là mất mặt.”

Nghĩ đến đây, Cố Thiệu liền cảm thấy mấy phong thư của hắn viết rất là đúng lúc: “Việc này qua đi tất nhiên bọn họ sẽ ngừng nghỉ một thời gian. Chờ thêm chút thời gian nữa nói không chừng Tấn An tiên sinh bên kia sẽ gọi ta đi qua rồi. Đến lúc đó, bọn họ có muốn lăn lộn, cũng không ai lăn lộn cùng bọn họ.”

Trong lúc nói chuyện, Hồng Hương đã dọn đồ ăn lên xong. Hai phu thê thấy thế, cũng dừng cuộc trò chuyện lại.

Bên kia, Trần Phong được Cố Thiệu cho phép, đã nói hết tin tức mà mình nghe được cho những người mình quen biết trong phủ nha một lần. Không nói về Thánh Thượng, nhưng các vị khác thì hắn ta đều nói. Không chỉ nói, lại còn theo bản năng thêm mắm thêm muối kể lại một lần.

Mọi người nghe như si như say.

Vốn dĩ bọn họ chỉ mới suy đoán thôi, nói chắc là quan hệ của Cố thông xử và mấy vị đại nhân kia rất thân mật, nhưng hôm nay mới biết được, sự thật còn khoa trương hơn so với những gì bọn họ tưởng.

“Vậy Thánh Thượng thì sao, Cố thông xử có nói đến chuyện về Thánh Thượng không?” Sau khi nghe xong liền có người gấp gáp không nhịn được mà hỏi.

Trần Phong khó xử nói: “Cái này… Cố thông xử không cho nói.”

Mọi người thở dài một tiếng, tuy rằng tiếc nuối, nhưng thật ra bọn họ cũng có thể hiểu được. Dù sao đó cũng là Thánh Thượng mà, cũng không thể tùy tiện nói gì nghị luận gì, nếu không không may một cái chính là trọng tội. Tiếc nuối xong, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Trần Phong bắt đầu ý vị thâm trường.

“Vẫn là tiểu tử ngươi biết làm việc, lần đầu Cố thông xử người ta đến đây đã đi lên xum xoe. Bây giờ trong phủ nha của chúng ta, chỉ sợ người thân cận với Cố thông xử nhất chính là tiểu tử ngươi.”

Chưa chắc trong lời của người này không có lòng đố kị, tuy rằng bọn họ đã sớm nghe nói lai lịch của Cố thông xử không nhỏ, nhưng cũng không nghĩ tới thế mà địa vị của người ta lại lớn đến như vậy. Nói câu không xuôi tai, không chỉ là Trương đồng tri không có cách nào so sánh với hắn, ngay cả Hạ tri phủ người ta, chỉ sợ so ra cũng kém hơn. Cái khác thì tạm thời không nhắc tới, chỉ nói đến quan hệ của Cố thông xử và Thánh Thượng thôi, có là Tri phủ đại nhân đuổi cũng không đuổi kịp. Sớm biết Cố thông xử này có bản lĩnh như vậy, bọn họ cũng sẽ không theo Trương đồng tri nhằm vào hắn, càng sẽ không bỏ lỡ cơ hội lấy lòng như vậy mà không cần, chỉ tiện nghi cho tên Trần Phong này.

Trần Phong trả lời lại rất là thành thật: “Rõ ràng là chính các ngươi không muốn tiếp cận Cố thông xử mới quăng việc cho ta.” Ngược lại bây giờ còn đến đây nói hắn ta không phải.

Hắn ta nói chưa dứt lời, nhắc đến mọi người càng đau lòng hơn. Bọn họ hối hận mà!

Càng hối hận rõ ràng hơn là Trương đồng tri.

Sau khi tin tức truyền từ chỗ của Trần Phong đi, không bao lâu đã đến lỗ tai của Trương đồng tri. Ban đầu mọi người đều suy ngẫm đến chuyện Cố thông xử cáo trạng, bây giờ truyền đi truyền lại, lại dần dần không thèm để ý đến việc Cố thông xử có cáo trạng hay không nữa, ngược lại chuyện họ để ý là rốt cuộc hậu trường của Cố thông xử to cơ nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!