Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 394: Chương 393:

Chương 393:

Những câu giấu đầu lòi đuôi dễ làm cho người ta mơ màng nhất. Những người như bọn họ, không thiếu nhất đó là liên tưởng, liên tưởng tới liên tưởng đi, lại đưa ra kết luận rằng Cố thông xử là vị nhân vật lớn được đế tâm.

Lời này truyền tới Trương đồng tri bên đây, càng khiến cho gã hối hận đến xanh cả ruột. Đừng nhìn bình thường Trương đồng tri diễu võ dương oai với những tiểu lại sai dịch kia, giống như trong nhà có bản lĩnh lớn lắm vậy, chỉ có chính gã biết, cái gọi là chỗ dựa của gã, thật ra cũng không thể cho gã sự giúp đỡ lớn bao nhiêu, càng sẽ không chống lưng cho một thân thích phương xa như gã. Nếu không phải như thế, gã cũng sẽ không đứng mãi ở chức quan lục phẩm nhiều năm như vậy. Trước mắt, còn phải đứng tiếp kìa.

Tuy nhiên là một quan lục phẩm, trong phủ nha này Trương đồng tri cũng coi như là một nhân vật có uy tín danh dự, người bình thường cũng không dám đắc tội gã. Ai biết, lúc này vừa vặn đá trúng ván sắt.

Về đến nhà, Trương phu nhân vừa nhìn thấy gã thì lại hỏi chuyện nhà hai sân kia. Hai ngày trước, lần nào phu quân nàng ta cũng hứa hẹn thề son thề sắt với nàng ta, nói là nhất định sẽ khiến đối phương nhường nhà hai sân kia ra. Trương phu nhân đợi lâu như vậy, cũng không chờ được tin tức, trong lòng cũng sốt ruột. Thế nên hôm nay liền hỏi thêm vài câu.

Trương đồng tri lại lập tức phát cáu ngay: “Hỏi hỏi hỏi, suốt ngày chỉ biết hỏi, nếu không phải ngươi cứ ép mãi không buông thư thế, sao ta lại đắc tội người khác! Ít nữa chờ kinh thành bên kia gửi thư đến, đoạt chức quan của ta, ta xem ngươi còn nhắc mãi như thế nào!”

Trương phu nhân bị trận mắng tới tấp này đổ ập xuống đến mức đầu óc mơ màng: “Làm sao hả, không phải ta chỉ nói hai câu thôi sao.”

Ngày thường cũng không thấy gã nóng nảy như vậy mà.

Trương đồng tri thở dài một hơi, tức giận bất bình mà ngồi xuống: “Nói đến nói đi, chính là nhà ở hai sân kia làm hại.” Nếu không phải vì cái này, gã cũng không đến mức đắc tội với Cố Thiệu.

Ngay cả Hạ tri phủ cũng lễ nhượng ba phần với vị này, một tiểu quan quèn như gã, thế mà còn khoe khoang hơn cả tri phủ, cũng không biết lúc trước cọng dây thần kinh nào của gã lắp sai, lại cảm thấy đối phương không được việc gì, còn rất dễ bắt nạt.

Trương phu nhân rối rắm nói: “Vậy gian nhà kia, không cần nữa à?” Nàng ta còn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cơ.

“Cần cái gì mà cần? Còn cần nữa, chức quan của lão gia ngươi cũng sắp mất rồi!” Trương đồng tri tức giận mà mắng.

Gã không chỉ không thể lấy gian nhà kia, quay đầu lại còn phải nói lời xin lỗi đàng hoàng với Cố thông xử kia, để cho người ta đại nhân không chấp tiểu nhân, tốt nhất đừng nắm mãi chuyện này không buông. Tiểu quan lục phẩm gã đây, không chịu nổi mấy vị ở kinh thành kia lăn lộn.

Nhất thời Trương đồng tri lại nghĩ đến Nghiêm đồng tri nói cùng đi xin lỗi, trong lòng càng hối hận hơn, sớm biết vậy lúc ấy gã cũng đừng từ chối, đơn giản cùng đi xin lỗi chung với người ta không phải được rồi à, cũng bớt thêm mấy chuyện thế này.

Trương đồng tri hạ quyết tâm, ngày mai phải đi tìm Nghiêm đồng tri, đi chung với hắn ta đến chỗ Cố Thiệu bên kia xin lỗi.

Sau khi quyết định xong, ngày hôm sau Trương đồng tri dậy thật sớm, nhanh chóng đi tìm Nghiêm đồng tri.

Không nghĩ sau khi Nghiêm đồng tri nghe gã ấp úng nói mấy câu xong, lại sửng sốt một chút: “Tối hôm qua sau khi ta nghe được tin tức kia đã biết Cố thông xử không chọc được, cho nên lập tức đến nhà Cố thông xử, tặng một phần lễ, cũng nói rõ ràng với hắn rồi.”

Dứt lời, Nghiêm đồng tri nghi hoặc mà nhìn chằm chằm đối phương một lát: “Chẳng lẽ ngươi cũng muốn tìm Cố thông xử để xin lỗi?”

Nghiêm đồng tri nhìn Trương đồng tri, ánh mắt giấu sự ngạc nhiên. Không phải hôm qua người này còn chém đinh chặt sắt mà từ chối hắn ta sao?

“Ta ——” Trương đồng tri gấp đến độ trừng mắt, nhưng lại không có mặt mũi nói nguyên nhân ra.

Lúc trước đối xử với người ta như vậy, bây giờ sao lại không biết xấu hổ nói rằng muốn đi xin lỗi? Hơn nữa, còn là đi qua xin lỗi một mình, đây không phải là chẳng còn thể diện gì à?

Trương đồng tri nghĩ, cũng có thêm vài phần trách cứ Nghiêm đồng tri, trách quá xảo quyệt, thế mà bỏ lại một mình gã.

Hai người cứ như vậy lúng ta lúng túng mà kết thúc câu chuyện, đợi đến khi vào quan thự, đối diện đụng phải Cố Thiệu, Nghiêm đồng tri có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết, khách sáo chào hỏi với Cố Thiệu, Trương đồng tri lại cảm thấy chân của mình như là bị rót chì, một lúc lâu cũng không có mặt mũi bước lên.

Cố Thiệu nhìn thoáng qua bên này, thấy Trương đồng tri buổi sáng hôm qua còn kiêu căng ngạo mạn, bây giờ đã bị dọa thành người nhát gan, biết là những lời kia có tác dụng.

Trong lòng hừ một tiếng, Cố Thiệu ngẩng đầu, chậm rãi đi vào.

Xem ra vị này cũng chỉ là một con hổ giấy, còn không bằng Lỗ Tề Lâm người ta nữa.

Mấy ngày tiếp theo, quả thực đãi ngộ của Cố Thiệu ở trong phủ nha này đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất. Những người ban đầu lạnh nhạt với hắn, đều dán vào giống như là keo dính chuột vậy, quẳng cũng không quẳng đi được. Ngay cả Trương đồng tri vốn bất mãn với hắn cũng không làm trò, nghĩ cách sáp lại bên người hắn thì không nói, còn cố ý tìm hắn muốn bắt chuyện.

Cố Thiệu lại không phản ứng gã lần nào.

Thấy vậy, Trương đồng tri càng lo lắng hãi hùng, cảm thấy chắc chắn chức quan của mình khó giữ được. Nóng nảy hai ngày, làm cho miệng mọc ra hai cái mụn nước.

Sáng sớm hôm nay, mọi người vây quanh một vụ án mới vừa được kết luận, khen Cố Thiệu đến mức trên trời dưới đất không có người nào như hắn. Vụ án này là huyện thành phía dưới trình lên, bọn họ thảo luận vụ án vài ngày cũng không thảo luận ra được kết quả gì, nhưng Cố thông xử người ta chỉ nhìn hai cái đã nghĩ ra cách rồi.

Sau khi người của huyện thành bên kia làm theo cách này, quả nhiên đã tìm ra tên trộm cắp kia.

“Cố đại nhân quả thật là mắt sáng như đuốc, lập tức đã nghĩ ra biện pháp ngay, trực tiếp làm cho kẻ cắp rơi vào lưới. Không giống chúng ta, nhìn vài ngày cũng không nhìn ra cái gì không ổn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!