Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 395: Chương 394:

Chương 394:

Cố Thiệu khẽ gật đầu, cũng không cảm thấy hứng thú với câu khen quá mức rõ ràng này.

Trương đồng tri vừa định cũng đi theo khen một câu, nhưng lại bị tiểu lại bên cạnh đoạt câu chuyện: “Vậy ngươi cũng không biết, vụ án này đối với Cố đại nhân mà nói thì hoàn toàn không có khó khăn gì. Ta nghe nói trước kia khi Cố đại nhân ở huyện Kim Đàn, chỉ dùng một chữ đã phá một vụ án trộm bạc.”

Trương đồng tri há miệng thở dốc, một người ở bên cạnh lại nhanh chóng nói tiếp: “Thật à? Đến tột cùng là vụ án như thế nào, ngươi nhanh kể ra cho mọi người nghe một chút!”

Trương đồng tri nghĩ thầm chuyện này gã biết, hai ngày trước mới vừa hỏi thăm được, đang muốn nói chuyện, Nghiêm đồng tri lại không nhanh không chậm mà mở miệng trước: “Chuyện này mà nói ra thì rất dài, phải nói đến ban đầu huyện Kim Đàn có một hộ gia đình…”

Trương đồng tri: “…”

Thôi, gã không nói còn không được à? Trương đồng tri buồn bực đầy mặt mà lui sang bên cạnh.

Cố Thiệu nghe bọn họ ngươi một câu ta một câu mà nịnh hót, còn cảm thấy rất không thú vị. Những người này như bây giờ vậy, căn bản không phải bởi vì hắn có nhiều bản lĩnh, mà là hướng về phía những người ở trong kinh thành.

Vừa mới mở ra câu chuyện, bên ngoài bỗng nhiên lại có một người hừng hực chạy vào. Người nọ nhìn thấy Cố Thiệu thì lập tức dừng lại, thở phì phò, vội la lên: “Cố đại nhân, Tri phủ đại nhân tìm ngài qua đó.”

---

Trong chớp mắt bên trong trở nên yên lặng, rồi sau đó có người nhìn về phía sai dịch thì có chút ghét bỏ: "Vội vàng chạy đến như vậy, còn tưởng rằng có chuyện gấp lắm đó."

Kết quả cũng chỉ là Tri phủ đại nhân tìm Cố thông xử mà thôi.

"Không phải, cũng không phải Tri phủ đại nhân tìm Cố thông xử." Tiểu sai dịch kia lập tức sửa lời lại: "Thuộc hạ nghe nói người đến là một vị Tấn An tiên sinh, Tri phủ đại nhân để cho Cố thông xử đi qua, có lẽ là vì người này."

Cố Thiệu nghe được lời này, lập tức đứng dậy ra khỏi ghế: "Tấn An tiên sinh đích thân đến? Chuyện đã bao lâu rồi?"

Tiểu sai dịch bối rối một chút, một hồi mới trả lời: "Tới không lâu, vị tiên sinh này vừa ngồi xuống, Tri phủ đại nhân đã để cho thuộc hạ đi tìm ngài."

Cố Thiệu nghe xong, sau khi nói một tiếng với mọi người, lập tức đi ra ngoài. Tiểu sai dịch muốn đi theo, nhưng bị một người ở phía sau lanh mắt kéo hắn ta lại, không để hắn ta đi theo: "Cố đại nhân cũng không phải không biết đường đi, ngươi đi theo quá đó làm gì. Con chưa hỏi ngươi, vị Tấn An tiên sinh này rốt cuộc là người nào?"

"Ta nào biết những chuyện này? Cũng chỉ mới đến đây thôi, nào có thời gian nghe ngóng chứ?" Hắn ta còn cảm thấy hơi khó hiểu đây. Lần đầu tiên nghe được tên của Tấn An tiên sinh, hắn ta chỉ cảm thấy vị này là một tiên sinh dạy học, nhưng sau khi Tri phủ đại nhân khách sáo đón người ta vào phòng, hắn ta lập tức cảm thấy không bình thường. Cho đến khi mới vừa rồi, Cố thông xử nghe được lời của hắn ta lập tức chạy đến, hắn ta mới hoàn toàn chắc chắn vị Tấn An tiên sinh này không đơn giản.

Tiểu sai dịch không nói rõ ràng, mọi người không thể làm khác hơn là thả người. Nghiêm đồng tri ở phía sau suy nghĩ một lúc lâu, càng nghĩ càng cảm thấy cái xưng hô Tấn An tiên sinh rất quen. À, đúng rồi, Nghiêm đồng tri gõ trán một cái, bừng tỉnh hiểu ra: "Ta nhớ ra rồi!"

"Nhớ ra cái gì?" Trương đồng tri không hiểu hỏi.

Nghiêm đồng tri nhìn gã: "Ngươi quên rồi à? Trước đây Tri phủ đại nhân có nói với chúng ta, lần này triều đình phái tới một vị đại nhân đứng đầu về trị thủy, chính là vị Tấn An tiên sinh này." Lúc ấy bọn họ còn khó hiểu, đại nhân đứng đầu trị thủy, sao lại không nhắc đến phẩm cấp, nghe cách gọi này, lộ ra sự nhàn vân dã hạc. Sau khi vị đại nhân kia đến phủ Hoài An của bọn họ, hồi lâu cũng không thấy có động tĩnh, Nghiêm đồng tri mới quên mất chuyện này. Hôm nay nghe được tên của Tấn An tiên sinh, mới nghĩ ra: "Lúc trước Tri phủ đại nhân còn nói, Cố Thông xử đến chỗ chúng ta là có việc gấp cần làm, chính là trị thủy. Đoán chừng lúc này Tấn An tiên sinh đến, chính là bàn bạc với Cố thông xử chuyện này."

Trương đồng tri nghe hồi lâu, lại bắt đầu lẩm bẩm trong lòng, chưa gặp người không tin cũng được đi, hôm nay người đã đến cửa, chẳng lẽ Cố Thiệu thật sự có bản lĩnh? Nhìn không giống.

Lúc này, Cố Thiệu đã chạy đến chính đường của quan thự.

Hạ tri phủ đang nói chuyện với Tấn An tiên sinh, bất thình lình bên ngoài có một người chạy vào, lập tức nói với Tấn An tiên sinh: "Này, người đến rồi."

Cố Thiệu mới bước chân vào ngưỡng cửa. Mới gặp lại Tấn An tiên sinh, Cố Thiệu có chút sợ, lại có chút hưng phấn. Sợ là bởi vì cuộc sống lúc ở bên ngoài kinh thành sửa sông hộ thành quá gian khổ, hắn bị dày vò cho sợ. Nhưng tha hương gặp người quen cũ, sao có thể không kích động cho được?

Sau khi Cố Thiệu hành lễ với Tri phủ đại nhân, lại cúi người với Tấn An tiên sinh, lúc này tâm trạng phức tạp ngồi xuống.

So sánh với Cố Thiệu, Tấn An tiên sinh bình tĩnh hơn, sau khi ông ấy gật đầu với Cố Thiệu một cái, cũng không nói gì với Cố Thiệu, mà là tiếp tục nói chuyện với Hạ tri phủ. Chỉ là Hạ tri phủ cũng là người biết mục đích đến của Tấn An tiên sinh, ông ta cũng không phải người không có mắt nhìn, sau khi nói mấy câu, Hạ tri phủ mượn cớ đi xử lý công vụ, để cho một mình Cố Thiệu ở lại chiêu đãi Tấn An tiên sinh.

Sau khi Hạ tri phủ rời đi, đối mặt với Tấn An tiên sinh qúa bình tĩnh, Cố Thiệu lại căng thẳng: "Tiên sinh, không ngờ ngài lại đích thân đến đây."

"Trên đường tới đây ta nghe người ta nói, hình như ngươi ở phủ nha này không được tốt lắm. Thật sự có chuyện này?" Tấn An tiên sinh không trả lời Cố Thiệu, trái lại nói sang chuyện khác.

Cố Thiệu do dự một chút, ở chỗ này hắn ăn ngon ngủ ngon, mỗi ngày đều trôi qua vô cùng nhàn nhã, nếu nói chuyện không tốt duy nhất, vậy chính là xem không hiểu ánh mắt của Trương đồng tri, Cho nên, Cố Thiệu cũng dứt khoát nói: "Ngài là chỉ Trương đồng tri sao?"

Tấn An tiên sinh nhấp một ngụm trà, không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ nói: "Xem ra có chuyện này thật."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!