Chương 396:
Sau khi Hạ tri phủ mời rượu xong, mấy vị phía dưới cũng bưng ly rượu tiến lên mời.
Trương đồng tri núp ở phía sau mọi người, bởi vì biết vị Tấn An tiên sinh này có quan hệ không bình thường với Cố Thiệu, cho nên Trương đồng tri hơi sợ tiến lên, có thể tránh thì tránh. Nhưng dù có tránh thế nào đi nữa, cũng đến lúc đến lượt gã, mắt thấy phía trước đã không còn ai nữa, Trương đồng tri hơi căng thẳng, bưng ly rượu đi về phía trước.
Gã định tốc chiến tốc thắng, sau đó rời đi nơi thị phi này.
Một người lớn như thế đứng ở chỗ đó, sao Tấn An tiên sinh có thể không chú ý? Ông ấy nhìn Trương đồng tri một cái, nghiêng đầu nhìn Hạ tri phủ, trong mắt mang ý hỏi: "Vị này là?"
Hạ tri phủ cười nói: "Vị này là Trương đồng tri của phủ nha chúng ta."
"Thì ra là Trương đồng tri, ngưỡng mộ đã lâu." Tấn An tiên sinh cười hiền hòa một tiếng, chạm ly với đối phương.
Trương đồng tri thấy thái độ của ông ấy, còn tưởng rằng đối phương không biết ân oán giữa mình và Cố Thiệu.
Cũng đúng, vị Tấn An tiên sinh là mới đến hôm nay, sao có thể biết nhiều như vậy. Cho dù biết, lấy kiến thức của gã, vị Tấn An tiên sinh cũng sẽ không bởi vì Cố Thiệu mà có bất mãn gì với gã. Nghĩ như vậy, trong nháy mắt Trương đồng tri cảm thấy thoải mái hơn, vốn bởi vì căng thẳng mà lưng hơi thẳng quá, bây giờ lại biến thành một Trương đồng tri hăm hở như trước.
Tấn An tiên sinh uống một ngụm rượu, lại nói mấy câu với Hạ tri phủ: "Nhắc đến, ta còn phải cảm ơn Trương đại nhân đây."
Hạ tri phủ có mấy phần kinh ngạc: "Sao lại nói như thế?"
Đừng nói là Hạ tri phủ, ngay cả Trương đồng tri cũng không biết, thậm chí gã còn suy nghĩ, chẳng lẽ dưới tình huống mình không biết có giúp đỡ Tấn An tiên sinh? Nếu thật sự là như vậy, vậy chẳng phải gã sẽ phát tài sao! Trương đồng tri hưng phấn đến đỏ mặt, khao khát nhìn chằm chằm Tấn An tiên sinh.
Tấn An tiên sinh chỉ Cố Thiệu ngồi ở bên cạnh, lời nói làm cho người ta hoảng sợ: "Vị Cố đại nhân cấp dưới của ngài đây, kết nghĩa với bạn cũ của ta, cũng coi như tiểu bối của ta. Lúc ta chạy đến phủ nha, từng nghe nói Trương đồng tri chăm sóc hắn rất nhiều."
Nghe được lời này, vẻ mong đợi đắc ý trên mặt Trương đồng tri biến mất sạch sẽ. Gã quay đầu lai, khiếp sợ nhìn Cố Thiệu.
Người này, thì ra thật sự tố cáo.
Cố Thiệu thấy gã nhìn mình, cười nhe răng với đối phương.
Trương đồng tri lập tức trở nên căng thẳng.
Nhưng lời tiếp theo của Tấn An tiên sinh, càng làm cho gã sợ hãi không dứt: "Hạ đại nhân, ngươi đừng thấy hôm nay nó trầm ổn có độ, thật ra con người của nó có chỗ liều lĩnh, lại mới vừa vào quan trường, đối với nhiều chuyện đều không hiểu rõ, mỗi lần đều cuồng vọng tự đại, không biết gì cả. Phàm là người khác chọc nó, mặc kệ tuổi tác, mặc kệ phẩm cấp, nó đều đáp trả lại, có lẽ, sẽ còn có một chút suy nghĩ xấu xa, có thể nói là ích kỷ làm tổn hại người khác. Lúc nó đến, ta rất sợ bởi vì tính cách hồ đồ này của nó, đắc tội với quý nhân trong phủ nha này, hôm nay biết Trương đồng tri đã giúp đỡ nó rất nhiều, mới làm cho ta yên tâm một chút."
Tấn An tiên sinh gõ nhẹ lên đầu Cố Thiệu: "Thằng nhóc lỗ mãng, có mắt không tròng, mong rằng Hạ tri phủ và các vị đại nhân tha thứ nhiều hơn."
Hạ tri phủ còn có thể nói cái gì, chỉ có thể cười khan với Tấn An tiên sinh.
Tấn An tiên sinh nói xong, lại rót một ly rượu, cụng ly với Trương đồng tri còn đang ngây người, nói lời sâu xa: "Có được đồng liêu như vậy, quả thật là một chuyện may mắn, Trương đại nhân, ngươi nói có đúng không?"
"Khách... Khách khí rồi." Sau lưng Trương đồng tri đã rịn ra một tầng mồ hôi lạnh rồi.
"Không khách khí, nên làm." Tấn An tiên sinh nói xong mới thả ly rượu xuống.
Trương đồng tri há miệng, hoang mang bất an đứng tại chỗ, chân tay luống cuống không biết nên đặt ở chỗ này.
Cố Thiệu cảm thấy cực kỳ sảng khoái, hắn không ngờ Tấn An tiên sinh sẽ làm như vậy, chỉ là hôm nay nói rõ cũng tốt, ngoài mặt cảnh cáo một chút, cũng chấm dứt suy nghĩ không tốt của bọn họ từ nay về sau. Như vậy chờ hắn và Tấn An tiên sinh đi làm việc, Tú Nương ở trong quan xá cũng có thể yên ổn một chút.
Trương đồng tri vẫn còn đứng ngu ngơ ở chỗ đó, Hạ tri phủ thấy vậy, vội vàng nháy mắt với gã. Trương đồng tri chậm chạm nhìn Hạ tri phủ một chút, lúc này mới cầm ly rượu nhanh chóng đi xuống.
Hạ tri phủ lại nhìn vẻ bình tĩnh của Tấn An tiên sinh, lại nhìn Cố Thiệu đang ở bên cạnh xem kịch vui, không nhịn được cảm khái, người đến từ kinh thành này, thật là bao che cho tiểu bối của mình.
Sau khi ăn cơm trưa, Hạ tri phủ lại nói chuyện với Tấn An tiên sinh, Cố Thiệu đi ở bên cạnh.
Trương đồng tri biết mình không nên ở chỗ này, chỉ sợ Tri phủ đại nhân cũng không muốn gã ở chỗ này cản trở, trong lòng gã rối bời, chờ tiệc tan thì lui xuống với mấy người khác. Lúc đi đến ngưỡng cưỡng, Trương đồng tri quay đầu nhìn một cái. Ba người bên kia đang ngồi chung một chỗ, Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu ngồi rất gần nhau, mặc dù không có nói chuyện với Cố Thiệu, nhưng tư thái kia, chính là đang bảo vệ con cháu nhà mình.
Nghiêm đồng tri thấy gã không đi, vội vàng kéo người đi ra ngoài, vừa kéo gã đi về phía trước vừa nói: "Sớm đã nói với ngươi không nên gây khó dễ với Cố thông xử rồi, nhưng ngươi lại không nghe, lúc này thì tốt rồi." Bị người ta làm mất mặt ngay trước mặt mọi người, sau này sao còn chỗ đặt chân ở phủ nha nữa chứ?
Nói đến chỗ này, Nghiêm đồng tri lập tức hối hận tại sao mình không sớm lắc tỉnh đối phương. Từ trước đến nay Tri phủ đại nhân của bọn họ rất che chở cho mấy cấp dưới bọn họ, nếu đối thành là người ngoài làm mấy mặt Trương đồng tri, Tri phủ đại nhân đã sớm thể hiện thái độ, nhưng hôm nay nhìn tình hình, sau khi Trương đồng tri bị mất mặt, Tri phủ đại nhân không chỉ không tức giận, trái lại còn cẩn thận hơn mấy phần. Hắn ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Cho dù đắc tội rồi, sau này ngươi cũng không phải không có cơ hội sửa sai, sớm một chút giảng hòa với Cố thông xử là tốt rồi. Trước mắt đã biết lợi hại chưa, chỉ có một vị Tấn An tiên sinh này đã làm cho Trị phủ đại nhân cẩn thận như vậy, đừng nhắc đến vị Thượng thư đại nhân cùng với Hàn lâm đại nhân ở kinh thành kia."