Chương 397:
Cả người Trương đồng tri đều ngây ngốc, mặc kệ nghe được cái gì cũng không phản ứng.
Cuối cùng, ngay cả Nghiêm đồng tri cũng không muốn nói chuyện nữa: "Được rồi, ta cũng lười nói với ngươi, sau lần này ngươi vẫn nên suy nghĩ nhiều một chút. Thừa dịp còn sớm giảng hòa, có tác dụng hơn bất kỳ thứ gì."
Trương đồng tri ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm chân trời.
Chậm rồi, vào lúc này nói cái gì cũng đã chậm. Thư kia đã gửi đến kinh thành, chờ một lát trở về phủ nha có lẽ đã nhận được thư trả lời rồi, nói không chừng chính là lúc gã bị hỏi nghiêm. Hôm nay nhìn dáng vẻ bao che của Tấn An tiên sinh, Trương đồng tri đã nghĩ đến kết quả của mình rồi. Không nói đến chuyện trách mắng, nếu ở trong thư Cố Thiệu viết nghiêm trọng, chỉ sợ mũ cánh chuồn trên đầu gã cũng không giữ được.
Biết vậy chẳng làm --- Trương đồng tri thở dài một tiếng. Lúc này gã chỉ mong, mấy bức thư gửi đến kinh thành đến chậm một chút, chậm một chút, tốt nhất là năm sau đến kinh thành, như thế nào đi nữa, để cho gã yên ổn ăn cái tết năm nay đã.
Trương đồng tri ở bên này lo lắng bất an, Cố Thiệu ở bên này thì đã quên chuyện này rồi.
Vốn dĩ sau khi Trương đồng tri bị dọa sợ, Cố Thiệu cũng không nghĩ đến chuyện này nữa, hôm nay Tấn An tiên sinh giúp hắn xả cục tức, Cố Thiệu cũng đã hoàn toàn quên. Tức giận cũng đã được xả xong, nếu lại so đo, không khỏi quá mức không khoan dung. Nhìn đức hạnh của Trương đồng tri kia, cũng biết từ nay về sau gã sẽ không dám xúc phạm hắn nữa.
Buổi chiều sau khi trở về, Tú Nương đã sớm từ chỗ Hồng Hương nghe được chuyện Tấn An tiên sinh đến. Trước đó vài ngày Cố Thiệu cũng nói rất nhiều lần, nói chờ khi Tấn An tiên sinh đến, có lẽ hắn phải đi theo ra bên ngoài chịu khổ rồi.
Tú Nương đã sớm có chuẩn bị, cho nên sau khi Cố Thiệu trở về, nghe được tin tức hắn phải rời đi với Tấn An tiên sinh, nàng cũng không kinh ngạc gì cả. Chuyện mà Tú Nương có thể làm chính là thu dọn hành lý cho Cố Thiệu.
Hôm nay là sắp đến giữa tháng chạp, thời tiết bên ngoài lạnh đến dọa người, Tú Nương sợ Cố Thiệu ở bên ngoài bị lạnh, cho nên chuẩn bị áo thật dày cho hắn. Quần áo đều là chính tay nàng tự dọn dẹp, Hồng Hương muốn đến giúp đỡ, đều bị Tú Nương cười từ chối.
Loại chuyện này, nàng không muốn mượn tay người khác làm.
Cố Thiệu thấy nàng làm tới làm lui, đột nhiên nghĩ đến lúc mình rời kinh, nương cũng sắp xếp như vậy cho mình, vì vậy nói: "Lần này chỉ là đi mấy huyện thành gần đây, lại không có đi nơi nào xa, cũng không cần chuẩn bị nhiều đồ, nếu thiếu cái gì, ta về lấy là được."
"Tuy nói như vậy, nhưng nếu có lúc thực sự bận, nào có thời gian trở về lấy chứ." Tú Nương vừa nói vừa khép tủ quần áo lại. Trái lại quần áo đã chuẩn bị xong rồi, nghĩ đến tướng công thích đọc sách, nàng lại hỏi: "Có lấy mấy quyển sách trong thư phòng mang theo không?"
Cố Thiệu lắc đầu một cái. Nếu hắn muốn xem sách, chỗ hệ thống sách gì cũng có, cần gì phải mang theo?
"Vậy có muốn mang một ít tương thịt bò mang từ trong kinh đến hay không." Tú Nương rất sợ hắn ăn uống khô khan bên ngoài.
Cố Thiệu lại lắc đầu: "Những thứ này cũng không cần mang theo, bên ngoài cũng không phải không có đồ ăn, thật sự không cần mang nhiều như vậy đâu."
Hắn hận không thể ngay cả bọc quần áo cũng không cần mang, cứ như vậy nhẹ nhàng đi ra ngoài, mỗi khi đi ra ngoài mang theo bọc lớn bọc nhỏ thật sự rất phiền. Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Cố Thiệu, hành lý mà Tú Nương thu xếp cho hắn đã nhẹ lại càng nhẹ, cuối cùng chỉ còn lại mấy bộ quần áo để thay đổi.
Cố Thiệu hài lòng về bọc quần áo của mình: "Lúc này là ta đi thăm dò trước, nếu bên kia không bận rộn, qua mấy ngày nữa ta sẽ về."
"Lúc đón tết, sẽ trở về chứ?" Tú Nương lo lắng nói.
"Chắc là sẽ trở về." Cố Thiệu cũng không chắc chắn lắm, nhưng nhìn bộ dạng có chút buồn rầu của Tú Nương, không nhịn được an ủi nàng: "Yên tâm đi, Tấn An tiên sinh cũng không phải là người không hiểu tình lý, đến lúc đó nói với ngài ấy một tiếng là được."
Tú Nương khẽ gật đầu, tin lời của hắn.
Tấn An tiên sinh vẫn còn ở phía trước chờ, lúc này Cố Thiệu trở về chỉ báo một tiếng với Tú Nương, nhận tiện thu dọn mấy bộ quần áo, lúc này đã thu dọn xong, hắn cũng không nên dừng lại lâu.
Vốn dĩ Cố Thiệu định cứ như vậy đi ra ngoài, nhưng Tú Nương lại muốn tự mình tiễn một chút. Cố Thiệu nhìn thời tiết bên ngoài, sợ nàng bị lạnh nên muốn từ chối, nhưng chờ lúc nhìn vào đôi mắt của Tú Nương, cái gì cũng không nói ra được. Hồi lâu, Cố Thiệu chủ động nắm lấy tay Tú Nương, cùng nhau đi ra ngoài.
Ở bên ngoài phủ nha, xe ngựa đã sớm đậu ở đó, Hạ tri phủ dẫn theo mấy vị quan lại đứng ở một bên, định đưa tiễn Tấn An tiên sinh. Cố Thiệu thấy vậy thả tay của Tú Nương ra, nói: "Vậy ta đi đây."
"Trên đường cẩn thận, ban ngày ra ngoài nhớ mặc thêm quần áo một chút."
"Biết rồi, nàng cứ yên tâm ở quan xá, qua mấy ngày nữa ta sẽ trở về."
Mới nói hai câu, mấy người bên kia đã đến. Sau khi Cố Thiệu nói một tiếng với Tú Nương thì vội vàng chạy đến. Mùa đông trời tối nhanh, bọn họ còn phải nhanh chóng đến huyện Đào Nguyên, cho nên vào lúc này không thể chậm trễ được.
Sau khi Cố Thiệu lên xe ngựa, bọn họ lập tức lên đường.
Tú Nương nhìn xe ngựa rời đi hồi lâu, cho đến khi xe ngựa hoàn toàn biến mất, Hồng Hương mới nhỏ giọng nói: "Phu nhân, chúng ta trở về đi thôi."
Tú Nương thu hồi ánh mắt, lúc này mới dẫn theo Hồng Hương trở về.
Bên kia mấy vị đại nhân đi theo Hạ tri phủ ra ngoài cũng đã sớm tản ra mỗi người một ngả, còn có mấy người thường thích hỏi lung tung này kia, lúc này vẫn chưa đi, vẫn dính ở bên cạnh Hạ tri phủ, muốn dò hỏi lai lịch của vị Tấn An tiên sinh này.
Vốn này cũng không có gì phải giấu giếm, Hạ tri phủ nói hết những gì mình biết cho bọn họ, nhất lại đưa đến một mảnh thán phục. Chỉ có Trương đồng trì đứng ở cuối là không nói lời nào, Hạ tri phủ nói càng nhiều, trong lòng gã càng khó chịu, càng cảm thấy tiền đồ mong manh, không thấy được tương lai.