Chương 398:
Không, có lẽ năm sau có thể nhìn thấy được. Không được, trở về gã nhất định phải mời sư phụ bói một quẻ, nhìn thử là lành hay dữ, nếu không mỗi ngày đều lo lắng thế này, thật sự quá khó chịu.
Thời gian mà đám người Cố Thiệu đi cũng được xem là sớm, trên đường xe ngựa cũng đi nhanh, cho nên trước khi trời tối đã chạy đến huyện Đào Nguyên. Trước hôm nay, Tấn An tiên sinh cũng ở bên trong huyện nha của huyện Đào Nguyên, trước khi Cố Thiệu chưa đến, Tấn An tiên sinh cũng đã phân phó để cho người dọn dẹp một căn phòng cho Cố Thiệu, hôm nay Cố Thiệu đến, vừa khéo có thể vào ở.
Đối với chỗ ở, Cố Thiệu không có bắt bẻ gì, cũng không có tật xấu lạ giường ngủ không được, cho nên buổi tối đầu tiên khi đến huyện Đào Nguyên, cũng xem như được an ổn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Thiệu bị người gọi dậy. Vội vàng ăn bữa sáng xong, thì đi theo Tấn An tiên sinh đến bờ sông giám sát. Trước xem mấy quyển sách dọa người mà hệ thống cho, tự cho rằng mình đã hoàn toàn nắm giữ đạo trị thủy từ trước đến nay, không có chỗ nào là không biết, không có chỗ nào là không hiểu, vượt xa người khác rất nhiều. Nhưng lúc này chân chính thấy được con sông mà mình muốn cải tạo, Cố Thiệu đột nhiên cảm giác được những gì lúc trước mình học, cũng đã trở nên phai nhạt rất nhiều.
"Sao thế?" Tấn An tiên sinh thấy hắn hồi lâu không nói lời nào, hỏi một câu.
Cố Thiệu buồn bã cười một tiếng: "Trăm cảm xúc đồng thời xuất hiện."
"Đến nhiều thêm mấy lần, có lẽ sẽ không có nhiều cảm xúc như vậy."
"Sẽ sao?" Cố Thiệu nửa tin nửa ngờ với lời của Tấn An tiên sinh. Tình cảnh nguy nga như vậy, hắn cảm thấy mặc kệ mình nhìn bao nhiêu lần xũng sẽ cảm thấy rung động.
Nhưng sự thật chứng minh, Cố Thiệu vẫn quá mức ngây thơ. Đừng nói đến nhiều hơn mấy lần, chỉ với thời gian một ngày, Cố Thiệu đã vô cùng mệt mỏi. Gần tối theo Tấn An tiên sinh trở về, Cố Thiệu mệt mỏi cực kỳ hận không thể nằm xuống đất lè lưỡi ra. Hắn đở cây, cảm giác mình giống như một con chó chết, Vào lúc này cái gì mà rung động, cái gì mà trăm cảm xúc cùng xuất hiện, đều đã bị quên hết, hắn chỉ cảm thấy con sông trước mặt này, thật sự là quá đáng ghét.
Nếu không phải bởi vì nó, hắn cũng không cần phải mệt mỏi đến mức này.
Khác với hắn, cho dù Tấn An tiên sinh bôn ba cả một ngày, nhưng vẫn giống như đúc lúc ra ngoài vào buổi sáng, nhìn vẫn thoải mái, nho nhã sạch sẽ. Cố Thiệu nhìn Tấn An tiên sinh, lại nhìn mình, do dự một chút vẫn đứng thẳng lưng.
Mặc kệ như thế nào, không thể thua về khí thế được!
Tấn An tiên sinh bình tĩnh phê bình một câu: "Thể lực chưa đủ, ngày sau cần phải rèn luyện mỗi ngày."
Cố Thiệu nghe vậy, đột nhiên hiểu ra, những ngày sửa sông hộ thành lúc trước hình như lại đến rồi.
Tấn An tiên sinh nói được làm được. Ông ấy dự định xây một con đê ở ngay phủ Hoài An, nhưng cụ thể là nơi nào, ông ấy chỉ quyết định mấy chỗ, nhưng cũng chưa quyết định xong, Hôm nay gọi Cố Thiệu tới, chính là đi khảo sát những nơi này, một người suy nghĩ sẽ có giới hạn, hai người suy nghĩ thì sẽ nghĩ ra được kế cao minh hơn, chờ hai người bọn họ khảo sát xong mấy chỗ, nói không chừng có thể quyết định xong vị trí khởi công đầu tiên.
Ở trong mắt đám người của huyện nha huyện Đào Nguyên, Cố Thiệu là một người vô cùng may mắn có thể đi theo bên cạnh Tấn An tiên sinh, Tấn An tiên sinh là người không có cái gì cũng không biết, như vậy mấy ngày sống chung, bọn họ còn cảm thấy đối phương giống như trích tiên, dù chỉ nói mấy câu đã đủ may mắn, huống chi hôm nay Cố Thiệu là mỗi ngày đi theo bên cạnh Tấn An tiên sinh, đây là may mắn như thế nào chứ.
Nhận ra được suy nghĩ của những người này, Cố Thiệu thật sự khóc không ra nước mắt. Cuộc sống này thật quá khó qua, lúc này còn khổ hơn ba phần so với lúc sửa sông hộ thành. Ban ngày đi theo Tấn An tiên sinh khảo sát khắp nơi, mệt mỏi muốn chết, buổi tối còn phải dưới sự đốc thúc của hệ thống tiếp tục học tập. Ai thảm bằng hắn chứ?!
Quan trọng là từ sau khi vào huyện Đào Nguyên, Cố Thiệu chưa từng ăn qua mấy bữa cơm đàng hoàng. Mỗi ngày nơi đi đến, phần lớn đều là nơi hoang vu dã ngoại, cho dù thỉnh thoảng gặp được mấy hộ nhà nông, cũng đều rất nghèo. Những chỗ này, có thể uống một ngụm nước nóng đã không dễ dàng gì rồi, chứ đừng nói đến ăn cơm.
Cố Thiệu gặm bánh bao, thật sự muốn tát mình của mấy ngày trước. Lúc đầu Tú Nương bảo hắn mang theo một ít tương thịt, hắn kiểu cách làm cái quỷ gì.
Cố Thiệu ở bên ngoài chịu khổ mấy ngày, sai dịch đưa tin đến kinh thành cũng đang ngựa không ngừng vó. Cuối cùng, những bức thư này cũng đưa đến các nhà trước năm mới. Mặc dù lần này biết Cố Thiệu sẽ không có xảy ra chuyện gì, nhưng hôm nay sau khi náo bình an xong, cuối cùng người mấy nhà cũng càng yên tâm hơn.
Trần Kim Liên và Cố Đại Hà không biết chữ, cũng may nữ tiên sinh của Tiểu Muội ở nhà dạy dỗ Tiểu Muội, sau khi Trần Kim Liên nhận thư xong thì lập tức đi tìm nữ tiên sinh, nhờ nàng ấy đọc cho mình nghe.
Sau khi nữ tiên sinh đọc xong, Trần Kim Liên còn chưa hết đã nghiền, mặc kệ mình có biết chữ hay không, đều chăm chú nhìn chằm chằm bức thư, cũng không biết nhìn cái gì trên đó.
Tình huống của phủ Thượng thư cũng không khác gì lắm, cũng là sáng sớm nhận được thư. Thư đồng biết vài ngày trước Nhị lão gia nhà mình chờ tin của Cố đại nhân, đợi nhiều ngày mà không có tin tức, lão gia nhà mình cũng đã có chút buồn bực. Cho nên sau khi thư đồng nhận được tin, lập tức dưới chân sinh ra gió, chạy đến chỗ ở của lão gia nhà mình.
"Lão gia lão gia, Có đại nhân gửi thư đến." Người chưa đến, tiếng đã đến, thư đồng vội vàng chạy đến, ngay cả tiếng cũng hơi có chút hổn hển.
Trịnh Viễn An nghe được động tĩnh, từ trong phòng đi ra, nhìn về phía thư đồng đang vội vàng đến chỗ này.
Sắp đến cửa phòng, thư đồng mới dừng chân lại, bởi vì chạy, sắc mặt ửng hồng, lặp lại câu vừa rồi: "Lão gia, thư của Cố đại nhân."
Thư đồng vừa nói vừa đưa thư cho Trịnh Viễn An.
"Ta còn tưởng là chuyện gì, vốn chỉ cũng chỉ là thư mà thằng nhóc kia gửi đến. Cũng không có gì quan trọng cả, có cần phải vội vàng thành bộ dạng này không?" Trịnh Viễn An từ tốn nói một câu, nhưng cũng không trở ngại ông nhanh chóng nhận lấy bức thư kia, nhân tiện mở thư ra, giũ bức thư ở bên trong, lại dùng tay vuốt phẳng lá thư, sau đó cúi đầu bắt đầu đọc.