Chương 399:
Thư đồng nhìn thấy hành động của lão gia nhà mình, cười trong lòng, lặng lẽ đứng qua một bên không lên tiếng.
Thư chỉ có hai ba tờ giấy, Trịnh Viễn An đọc một chút là biết hết nội dung. Thư đồng còn muốn hỏi phía trên viết gì, đã nghe lão gia nhà mình không vui thì thầm một câu: "Nói nhảm liên thiên, dùng từ rối loạn."
Thư đồng cảm thấy buồn cười: "Lão gia, Cố đại nhân mới tới phủ Hoài An, nhất định là vô cùng bận rộn, bận rộn như vậy còn viết thư dài như thế cho ngài, có thể thấy trong lòng nhớ đến ngài."
"Ai bảo nó nhớ trong lòng?" Trịnh Viễn An liếc nhìn thư đồng một cái.
Thư đồng chỉ cười, không nói gì. Tiên sinh nhà bọn họ nha, sao lại có bộ dạng không được tự nhiên thế này? Cố đại nhân người ta cũng không ở đây, không được tự nhiên cho ai thấy chứ?
Thư gửi đến các phủ đều được nhận vào trong hôm nay, người đọc có vui vẻ, kích động, ghét bỏ, phản ứng không giống nhau. Mà thư trình cho Thánh thượng, lại trải qua một chút trắc trở, mới đến được trong tay Thánh thượng.
---
Đừng nói Trịnh Viễn An, mấy ngày nay ngay cả Thánh thượng cũng thỉnh thoảng nhắc đến Cố Thiệu.
Mới đầu Phó công công còn kiên nhẫn an ủi mấy câu, nói lần này Cố đại nhân đi trị thủy, là chuyện lợi nước lợi dân, sau khi trị thủy xong thì có thể trở về. Nói tới nói lui cũng chỉ mấy câu này, có lúc ngay cả Phó công công cũng cảm thấy mình thật phiền.
Trừ những chuyện này ra, Phó công công còn đưa ra mấy biện pháp, ví dụ để cho Thánh thượng đi chỗ nào đó dạo một vòng, dù không đi tẩm cung của mấy vị nương nương, đi ra bên ngoài xem phong cảnh một chút cũng rất tốt. Nếu không đi, thì mời một vị khác của Hàn lâm viện đến giảng kinh cũng không phải là không được, nói không chừng nghe một chút, lập tức có thể tìm được một vị Cố đại nhân khác?
Chỉ là dù cho Phó công công có nói nhiều đi nữa, Hoàng thượng cũng không động lòng chút nào. Ông vừa không có tâm trạng đi dạo, cũng không có tâm trạng đi đến Hàn lâm viện cho một người đến giảng kinh cho ông.
Những người trong Hàn lâm viện đó, ông quá hiểu, mỗi người đều không thú vị gì cả. Trạng nguyên lang của ông là độc nhất vô nhị, đừng nói một Hàn lâm viện, ngay cả triều đình, cũng không tìm được người thứ hai thú vị bằng Trạng nguyên lang.
Sau khi Phó công công khuyên mấy lần, thấy Hoàng thượng vẫn là bộ dạng sống dở chết dở, cũng không khuyên nữa. Được rồi, khuyên hay không khuyên cũng giống nhau, ông ta cũng không phải là Cố đại nhân, nào có bản lĩnh dỗ dành được Hoàng thượng.
Ngày đó, Hoàng thượng đang cảm thán sau khi Trạng nguyên lang đi thật sự cảm thấy vô cùng nhàm chán. Sau khi cảm thán xong, ông bỗng nhiên phát hiện bên cạnh mình không có chút động tĩnh, quay đầu nhìn lại, thì thấy lão thần Phó công công đang đàng hoàng đứng ở một bên, yên lặng không nói tiếng nào.
Trong nháy mắt, Hoàng thượng trở nên không vui: "Tại sao ngươi không nói chuyện?"
Phó công công cười khổ: "Thánh thượng, quả thật lão nô không biết nên nói cái gì."
Lúc trước nói nhiều như thế, kết quả Hoàng thượng không nghe lọt một câu nào, Phó công công cũng là người, tất nhiên biết mệt. Không chỉ miệng mỏi, lòng cũng cũng mệt.
Hoàng thượng đang muốn hỏi tại sao ngươi lại như thế, đột nhiên bên ngoài có người cầu kiến, nói là Tiêu thừa tướng đến, đang chờ ở ngoài điện. Đang lúc vô cùng nhàm chán, tới một người trò chuyện cũng được, mặc dù con người của Tiêu thừa tướng không thú vị, nhưng vẫn có mắt nhìn hơn Phó công công. Hoàng thượng vẫy tay: "Để cho tên đó vào đi."
Mấy giây sau, Tiêu thừa tướng từ bên ngoài chậm rãi đi vào. Vào đại điện, thấy bộ dạng của Thánh thượng và Phó công công, trong lòng Tiêu thừa tướng còn cảm thấy kỳ lạ.
"Thánh thượng vạn vạn tuế.” Tiêu thừa tướng nói.
"Chỉ cần các người đừng có lấy chuyện làm phiền trẫm ngày đêm, tất nhiên trăm sẽ vạn vạn tuế (sống lâu)."
Tiêu thừa tướng bị nói vậy cũng không tức giận, trái lại vừa cười vừa lấy một vật từ trong tay áo: "Thánh thượng là người đứng đầu trong thiên hạ, phàm có chuyện lớn gì, tất nhiên phải để cho Thánh thượng suy nghĩ quyết định, cho nên chuyện này chỉ sợ không nghe theo thánh ý được. Chẳng qua hôm nay thần đi ngang qua chỗ cửa cung, bị đại nhân bên đó nhét một bức thư, nghĩ đến Thánh thượng thấy thư này, có lẽ sẽ vui vẻ mấy phần."
Hoàng thượng lơ đãng nói: "Thư gì?"
"Là thư của Cố tu soạn của Hàn lâm viện lúc trước, bây giờ là Cố thông xử của phủ Hoài An, nghe nói là cố ý viết cho Thánh thượng."
Tiêu thừa tướng vừa nói xong, Hoàng thượng lập tức đứng lên khỏi ghế, đi nhanh đến bên cạnh Tiêu thừa tướng cầm lấy thư. Thấy mặt ngoài của bức thư, Hoàng thượng đã lập tức nói: "Đây là chữ viết của Trạng nguyên lang! Viết đẹp như vậy, không kém gì chữ của trẫm, nhìn một cái chính là Trạng nguyên lang.”
Tiêu thừa tướng nghe được lời này không hề bình luận gì, chỉ hỏi một câu: "Có phải Thánh thượng đã sớm biết, Cố đại nhân sẽ viết thư cho ngài không?"
"Đó là tất nhiên." Hoàng thành có vài phần đắc ý, nói: "Lúc Trạng nguyên lang rời đi, từng cố ý ước định với trẫm, nói mỗi tháng hắn sẽ viết một bức thư cho trẫm. Trẫm còn đang suy nghĩ hắn rời đi lâu như vậy, sao thư còn chưa đến kinh thành, vốn còn đang nhớ đến, không ngờ ở trong tay ái khanh."
Chỉ chớp mắt, Tiêu thừa tướng từ một người không được thích biến thành "Ái khanh". Chỉ là Tiêu thừa tướng đã quen rồi, cực kỳ bình tĩnh nói: "Chuyện này nói ra cũng dài. Thư này là buổi sáng hôm nay đếncửa cung, chỉ là Trần đại nhân ở cửa cung nhìn thấy thư thì cảm thấy khó xử, không biết có nên trình lên không, cho nên cố ý cản thần lại, nhờ thần đưa ý kiến. Thần nhìn một cái biết là thư của Cố đại nhân gửi đến, cho nên lập tức làm chủ mang đến cho Thánh thượng."
Hoàng thượng vừa nghe, người của cửa cung vậy mà có ngăn cản một chút, lập tức dặn dò: "Lần sau ngươi thấy Trần đại nhân thì nhớ phân phó, từ nay về sau, thư của Trạng nguyên lang thì đừng cản, trực tiếp đưa đến là được, nhớ phải nhanh đấy!"
Tiêu thừa tướng ngoan ngoãn nói: "Thần đã biết."
Hoàng thượng gật đầu một cái. Lấy được thư của Cố thiệu rồi, ông đột nhiên cảm giác được tâm trạng sáng lạn, trạng thái kém mấy ngày của ông lập tức biến mất không thấy.
Thấy Hoàng thượng như vậy, trái tim của Phó công công giống như ngâm trong thùng giấm, ông ta phục vụ Thánh thượng nhiều năm như vậy, cũng chưa thấy Thánh thượng nhớ mình như thế. Cố Thiệu chỉ mới làm quan mấy tháng, đã được Thánh thượng nhớ mãi không quên, chuyện này thật sự làm cho người ta tức chết mà.