Chương 400:
Hoàng thượng cũng không suy nghĩ gì, thư đến tay lập tức mở ra xem. Thư viết rất dài, còn dài hơn tấu chương mà Tiêu thừa tướng trình cho ông. Đổi thành lúc bình thường, thấy thư dài như vậy nói không chừng Hoàng thượng đã mắng chửi người rồi, nhưng lúc này Hoàng thượng lại xem rất hào hứng. Xem một lần không xong, còn xem lần hai.
Mặc dù đều là người có học, nhưng sách hun đúc ra ngàn trăm loại người, phong cách viết của mỗi người đều không giống nhau, chứ đừng nói Cố Thiệu là người đọc qua rất nhiều sách của hệ thống đưa cho, câu chuyện mà hắn viết, muốn nghiêm chỉnh thì nghiêm chỉnh, muốn ung dung thoải mái thì ung dung thoải mái, muốn khôi hài thì sẽ khôi hài. Lần viết thư đưa về kinh này, Cố Thiệu viết có chút tùy ý, muốn viết cái gì thì viết cái đó. Lúc trước vào cung nói chuyện với Thánh thượng, Cố Thiệu vẫn có nhiều điều kiêng kỵ, dù sao trong cung có nhiều thái giám hầu hạ, Cố Thiệu không có cách nào xem bọn họ như không tồn tại, mỗi lần không thể tùy ý mình được. Nhưng hôm nay lại là viết thư, có thể viết lan man không biên giới, nghe cái gì viết cái đó.
Cố Thiệu chọn lựa những chuyện trải qua trên đường viết vào thư, lại viết mấy vị đại nhân của phủ Hoài An. Biết Thánh thượng thích nghe chuyện thú vị, Cố Thiệu cũng viết rất lý thú, chỉ nhìn mấy hàng chữ này, trên có Hạ tri phủ của phủ Hoài An, dưới có các quan lại tiểu lại, chừng mười người giống như hiện lên trên giấy, làm cho Hoàng thượng chật lưỡi làm kỳ. Thậm chí Hoàng thượng cảm thấy, những quan trong kinh thành cũng không chân thật bằng những tiêu quan của phủ Hoài An kia.
Trong thư, Cố Thiệu còn viết chuyện quan xá của phủ Hoài An. Mặc dù không nói đến tên của Trương đồng tri, nhưng Cố Thiệu viết chuyện tranh giành quan xá, còn nhắc đến chuyện sau khi bọn họ tiến vào nhà hai sân tốt, một vị phu nhân bên trong quan xá mỗi ngày đều nhắc đến, hận không thể đuổi cả nhà bọn họ ra ngoài độc chiếm nhà lớn hai sân này.
Cố Thiệu viết đến chỗ này thì không nhịn được vỗ mông rồng, nói mình có thể ở trong nhà lớn hai sân này đều là nhờ phúc phận của Thánh thượng.
Hoàng thượng thấy câu này, không nhịn được cười một tiếng.
Phó công công thấy vậy, tò mò hỏi: "Cố đại nhân nói gì, sao Thánh thượng lại vui vẻ như vậy?"
"Nói đến chuyện quan xá. Trạng nguyên lang bị điều đến phủ Hoài An, Tri phủ của phủ Hoài An là một người hiểu chuyện, biết sắp xếp cho hắn một căn nhà lớn hai sân. Nhưng trong phủ nha có người hồ đồ không hiểu chuyện, thấy Trạng nguyên lang ở nhà lớn, lại dám thể hiện thái độ, thật sự không biết nên gọi là gì."
Tiêu thừa tướng nói một câu công bằng: "Chắc có lẽ bởi vì quan xá thật sự quá ít, bọn họ cũng không đủ ở. Cộng thêm Cố đại nhân mới đến phủ Hoài An, tư cách và lí lịch chưa đủ, nhưng lại lấy được nhà lớn, những người đó bất mãn cũng là hợp tình hợp lý."
"Cái gì mà hợp tình hợp lý, rõ ràng là hẹp hòi." Hoàng thượng không thích những người không phóng khoáng này. Chỉ là nhìn bức thư trong tay, bỗng nhiên Hoàng thượng có chút suy nghĩ: "Những nơi như quan xá này, thật sự không đủ ở sao?"
"Đừng nói quan xá của những nơi khác, ngay cả trong kinh thành, cũng không đủ ở." Tiêu thừa tướng thấy Hoàng thượng hiếm khi để ý chuyện này, vội vàng nói thêm: "Vốn dĩ quan xá của các nơi không nhiều, cộng thêm quan lại nhiều, giồng như phủ Hoài An, chỉ là Đồng Tri thôi cũng có hai người, lúc trước ngay cả Thông xử cũng có hai người, đừng nói chi mấy tiểu quan tiểu lại làm việc ở phía dưới. Những tiểu quan này bỗng lộc không cao, đều trông cậy vào việc ở trong quan xá, dù bên trong có ở nhiều người nhưng vẫn thiếu chỗ ở."
Hoàng thượng nghe vậy, đột nhiên sự vui sướng khi đọc thư của Cố Thiệu biến mất sạch sẽ. Ông thở dài ngồi lại trên ghế, oán trách nhìn Tiêu thừa tướng một cái. Ông cũng biết, mỗi khi Tiêu thừa tướng đến, dù sao cũng phải thêm chuyện để cho ông bận lòng.
Hazz.
Bởi vì lời của Tiêu thừa tướng, tâm trạng tốt của Hoàng thượng cũng bị giảm đi mấy phần. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra được cách tốt nào, không thể làm khác hơn là cất những chuyện này vào trong đáy lòng.
Ông còn có chuyện gấp hơn phải làm.
Bởi vì bức thư này làm cho Hoàng thượng bỗng nhiên nghĩ đến, gần đến tết rồi, Trạng nguyên lang viết thư cho ông, coi như đáp lễ, ông cũng phải nên chuẩn bị cho Trạng nguyên lang một phần quà tết đúng không? Chờ quà tết đưa đến phủ Hoài An, người bên phủ Hoài An thấy, tất nhiên sẽ không dám có chút suy nghĩ nhỏ nhặt nào.
Hoàng thượng nghĩ đến lập tức muốn làm, nhưng lần này chuyện ông làm vẫn bị các đại thần trong triều ngăn cản giống như lúc trước ông định thăng Cố Thiệu thành quan Ngũ phẩm. Lý do rất đơn giản, Cố Thiệu mới vừa làm Thông xử, chưa làm ra thành tích gì, dù cho luận công ban thưởng cũng không đến lượt hắn. Thưởng Cố Thiệu, vậy chẳng phải làm lạnh lòng những người khác sao?
Vì chuyện này, Hoàng thượng tức giận mấy ngày ở trong điện Thái Cực, cuối cùng thực sự tức giận, gặp cũng không muốn gặp những đại thần kia. Để cho ông không nghĩ ra là, ngay cả mấy người Tiêu thừa tướng, Vương hàn lâm, còn có Trịnh thượng thư cũng không đồng ý ông tặng quà tết, rõ ràng những người này có quan hệ tốt với Trạng nguyên lang, lúc quan trọng lại kéo chân sau, thật sự là làm cho người ta tức giận.
Vì an ủi Hoàng thượng, mấy hoàng tử đều vào cung muốn làm cho Hoàng thượng vui vẻ. Mấy vị hoàng tử lớn tuổi ở phía trước, Hoàng thượng cũng không quan tâm, trái lại, mấy vị hoàng tử ở phía sau tuổi không lớn lắm, không làm ra chuyện buồn bực hỏng tâm trạng nào, cũng sẽ không nhớ mong ngôi vị hoàng đế dưới mông của ông, Hoàng thượng chơi với mấy con trai nhỏ của mình, thật đúng là vui vẻ không ít.
Đại hoàng tử nhìn cha con hòa thuận cách đó không xa, lại nghĩ đến những chuyện xảy ra trong những ngày qua, cảm thán một câu: "Cô đại nhân kia, thật đúng là được lòng phụ hoàng."
Tam hoàng tử nghe vậy thì cười một tiếng: "Nếu Đại hoàng huynh mỗi ngày đều nguyện ý nói chuyện giải buồn với phụ hoàng, lo gì kém hơn một người ngoài?"
Thật đúng là kém hơn. Tứ hoàng tử ở bên cạnh yên lặng kỹ, Cố trạng nguyên người ta nói chuyện với phụ hoàng cũng chỉ là nói chuyện phiếm, nhưng đổi thành Đại hoàng huynh, nói chuyện phiếm với phụ hoàng sẽ thành tranh sủng.