Chương 402:
Cố Thiệu thấy bọn họ tò mò, mới vừa định trả lời, sai dịch ở phía sau đã trả lời thay hắn trước. Sai dịch này cũng nhanh mồm nhanh miệng, nói ra một chuỗi lời nói, những cái này là từ trong phủ nào đưa đến, làm cho người nghe mà hoảng hốt mấy phần.
Lần trước Cố thông xử viết thư cho mấy vị đại nhân trong kinh thành, lúc này những vị đại nhân này lại đưa quà tết cho Cố thông xử. Trời ạ, thật sự là vô cùng có mặt mũi!
“Những thứ này đều là cái gì vậy?" Một lát sau, bên trong có người tò mò hỏi.
Cố Thiệu lắc đầu: "Còn chưa mở ra, ta cũng không biết."
Sau dịch tặng quà tết nghe vậy, vội vàng móc ra một tờ danh sách: "Trước khi tới chúng ta đã đối chiếu, không có xảy ra lỗi gì, phía trên viết đều là những đồ mà các phủ tặng đến."
Sau khi Cố Thiệu nhận lấy, người phía sau không đợi Cố Thiệu kịp phản ứng lập tức vây quanh lại. Đều là người biết chữ, liếc mắt một cái là biết bên trên viết gì, lập tức lại có một mảnh thán phục vang lên.
Cố Thiệu lạnh nhạt che tờ danh sách, chỉ là như vậy vẫn không cản được sự khiếp sợ và tò mò trong lòng mọi người. Đừng trách bọn họ kiến thức nông cạn, thật sự địa vị bọn họ quá thấp, bổng lộc quá ít, hoàn toàn chưa từng mua được thứ tốt gì, cho nên sau khi thấy những thứ liệt kê phía trên, trong lòng đều có phần ngứa ngáy.
Tin tức bên ngoài cũng lập tức truyền đến bên trong quan thự. sau khi Hạ tri phủ nghe xong, chỉ là tùy ý cười một tiếng. Ông ta đã biết thân phận của Cố Thiệu, dù cho bên kinh thành đến tặng đồ, ông ta cũng không kinh ngạc lắm.
Còn về hai vị Đồng tri, bọn họ tự cảm thấy mình có thân phận, không tiện đi qua tham gia náo nhiệt, cũng may bên cạnh còn có người thích náo nhiệt đi ra bên ngoài nhìn một chút, sau đó trở về nói với bọn họ.
Nghiêm đồng tri cũng bình thường, nhưng người căng thẳng nhất không ai bằng Trương đồng tri.
Chuyện gã lo lắng từ năm trước, cuối cùng cũng đã đến. Thật ra thì lúc trước, Trương đồng tri cũng đã mời người bói cho mình một quẻ, trên quẻ biểu hiện có hoảng sợ nhưng không nguy hiểm. Sau đó lại đi vào trong chùa rút thăm mấy lần, đều là que trung ký, hòa thượng giải xăm cũng nói lần này gã có hoảng sợ nhưng không nguy hiểm, chỉ là từ nay về sau cần làm nhiều chuyện hành thiện, đối xử hiền hòa với mọi người, không được phách lối, không được tùy tiện đắc tội người khác.
Mỗi ngày Trương đồng tri đều dựa vào những cái này để an ủi mình, nói cho mình biết sẽ không xảy ra chuyện gì cả, không cần phải lo lắng. Nhưng hôm nay chuyện đã đến trước mặt, gã vẫn lo lắng đứng ngồi không yên.
Nhịn rồi lại nhịn, Trương đồng tri vẫn không nhịn được hỏi nhiều một câu: "Mấy sai dịch kia trừ đưa quà tết đến, có đưa cái khác không?"
"Chuyện... Chuyện này thì không nghe nói.
"Vậy ngươi đi nhìn thử đi." Trương đồng tri cẩn thận phân phó: "Ví dụ như văn thư của triều đình, ví dụ như thư gì đó, cũng phải cẩn thận nhìn kỹ."
Người nọ ở đối diện nghe lời, quả nhiên đi ra bên ngoài hỏi thăm tin tức. Chẳng qua lúc hắn ta tìm đến Cố Thiệu, quà tết đã dời vào trong nhà của Cố Thiệu. Tú Nương nghe được tin tức thì chạy ra, còn chưa kịp vui mừng vì tướng công trở về, đã bị một đống quà tết trước mặt làm cho bối rối.
Cố Thiệu không thể không lại giải thích lần nữa. Nói đến chuyện này, Cố Thiệu còn có chút xấu hổ: "Lúc ấy chỉ gửi thư qua, cũng không có chuẩn bị quà tết gì cả, hôm nay nhận được mấy thứ này, mới biết quả thật mình suy nghĩ không được chu toàn."
Trước đó không nhớ chuyện tặng quà tết, sau đó quá bận rộn cũng không nhớ đến cái gì cả.
Tú Nương nắm lấy tay hắn: "Không sao, chuyện này là ta không kịp nói với tướng công, lúc trước ta đã gửi một ít đồ về kinh thành, một phần gửi cho nhà mình, một phần gửi cho phủ Thượng thư, còn có thêm một phần nữa, cũng là đưa cho phủ Thượng thư, nhờ cha nuôi đưa cho các vị đại nhân thay chúng ta."
"Chỉ là." Tú Nương nhìn đống đồ trước mặt, có chút hơi buồn phiền: "Lúc ấy chuẩn bị có chút vội vàng, đồ đưa qua khẳng định không tốt cho lắm."
"Không sao." Cố Thiệu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm: "Của cải nhà chúng ta cũng chỉ có bao nhiêu đó, bọn họ cũng biết rất rõ ràng.”
Cố Thiệu cũng không thèm để ý đồ mình tặng không tốt bằng đồ của người khác, nếu cứ so bì chuyện này, chắc chắn sẽ phải móc rỗng tiền bạc trong nhà, đó mới là ngu xuẩn. Hắn cũng không phải là người thích sĩ diện, quà tết này, quan trọng không phải tặng quà đắt tiền bao nhiêu, mà là chuyện tặng quà này.
"Làm khó nàng rồi. Nếu không có nàng, chỉ sợ ta lại bị cha nuôi oán trách."
Tú Nương lắc đầu bật cười, nàng cảm thấy, dù bọn họ không đưa quà đến, cha nuôi cũng sẽ chuẩn bị thay cho bọn họ. Chỉ có tướng công, luôn cảm thấy cha nuôi sẽ trách cứ mình. Thật ra nhìn vào là biết, cha nuôi coi trọng nhất chính là tướng công.
Sau khi chuyển đồ xong, mấy sai dịch chuẩn bị rời đi, Cố Thiệu nghe được động tĩnh, vội vàng từ trong bọc quần áo lấy ra một xấp thư, khách sáo nói: "Làm phiền mấy vị đưa mấy bức thư này đến trạm dịch."
"Được ạ được ạ." Sai dịch dẫn đầu thuận tay nhận thư, cũng không liếc nhìn nhiều nhét vào trong ngực.
Cố Thiệu nhìn Hồng Hương một chút, người sau hiểu rõ, lập tức đi ra tiễn mấy vị sai dịch. Sau khi bốn người rời đi, quan lại rảnh rỗi trong phủ nha, các phu nhân rảnh rỗi trong quan xá, lại bao vây Cố Thiệu, đều muốn nhìn thử quà tết từ kinh thành có cái gì.
Mới vừa rồi bọn họ có nghe nói, bên trong còn có quà tết mà Thừa tướng đại nhân đưa đến, đây chính là Thừa tướng đại nhân đó, nói dưới một người trên vạn người cũng không quá đáng, lập tức có rất nhiều người đều ồn ào muốn xem.
"Cố đại nhân, quà cũng đã đưa đến, không bằng cho chúng ta nhìn thử chút đi."
"Đúng vậy, mở ra nhìn thử một chút, cũng để cho chúng ta mở rộng tầm mắt, nhìn thử những đại nhân trong kinh thành kia tặng cái gì." Sau khi xem xong nói không chừng còn có thể cầm về được một chút, dính một chút sự vui mừng của các đại nhân trong kinh thành.
Nói lời này không phải là quan lại trong phủ nha, trái lại là mấy phụ nhân xông lên đứng đầu. Những người này ngày thượng được nịnh nọt, hôm nay xông đến trước nhất, rất có bộ dạng nếu Cố Thiệu không đồng ý bọn họ sẽ không bỏ qua.