Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 404: Chương 403:

Chương 403:

Cố Thiệu thì cảm thấy các nàng có chút phiền, khó khăn lắm hắn mới được nghỉ trở về, chỉ muốn ngồi xuống nói chuyện với thê tử của mình, chỗ nào có thời gian qua loa với các nàng.

Tú Nương nhìn rõ không thuận theo các nàng sẽ không buông tha, suy nghĩ một chút, vẫn là từ bên trong lấy ra hai cái hộp, mở ra cho bên họ nhìn: "Đây là quà tết của cha nuôi tướng công. Cha nuôi biết sở thích của tướng công, quà tết đều là những thứ tướng công thích, hộp này là thịt nai khô."

Mọi người vội vàng nhìn đến, thấy bên trong hộp trải một lớp vải đỏ, phía trên đặt một miếng thịt nai lớn, nhìn cũng biết là thịt trên đùi của con nai.

"Thịt nai khô này, thật lớn." Bên trong có một phụ nhân nói.

Đáng tiếc Tú Nương không có tiếp lời, tiếp tục nói: "Còn lại chính là bao lì xì. Cha nuôi là trưởng bối của tướng công, tướng công không ở kinh thành, không có cách nào chút tết cho bọn họ, làm khó bọn họ còn đưa một ít bao lì xì đến đây."

Tú Nương nói xong, bọn họ lại nhìn về phía tay nàng, chỉ thấy trên tay nàng cầm một bó bao lì xì, chỉ nhìn thôi, đều cảm thấy mỗi bao đều rất đẹp, phía trên thêu hoa phú quý, hoa sen, sớm sinh quý tử gì đó. Quan trọng là những thứ này không phải quan trọng nhất, quan trọng nhất, bên trong những cái bao này đều đựng tiền!

Sau khi xem, mọi người lại nhìn phía sau, Tú Nương không thể không nói tiếp: "Còn nữa thì chính là thịt xông khói, đồ ăn vặt, cũng với một ít dược liệu. Đều là mấy thứ bình thường, cũng không có cái gì đáng giá cả."

Mặc dù nàng đã nói vậy, nhưng mọi người đều vô cùng tò mò trong lòng. Mới vừa rồi hộp mà Tú Nương mở ra không phải là cái bọn họ muốn xem nhất, bọn họ muốn xem, vẫn là quà tết của Thừa tướng đại nhân. Mấy người này không chỉ suy nghĩ trong lòng, thậm chí còn nói ra, ngươi một lời ta một lời vây quanh trước mặt Tú Nương, để cho nàng mở quà tết của Thừa tướng cho bọn họ nhìn thử một chút.

Các nàng thấy Tú Nương trẻ tuổi, cho nên cũng không đặt nàng vào mắt, mặc dù thân phận của mình không cao bằng Trần thị, nhưng tuổi lớn hơn Trần thị, vẫn không thể áp được qua sao?

Vốn dĩ Cố Thiệu đã cảm thấy bọn họ rất phiền rồi, nhưng cũng không tức giận gì, lúc này thấy mấy phụ nhân này vây quanh Tú Nương, trong lời ngoài lời đều trách nàng giấu giếm không để cho mình xem, trong nháy mắt tối sầm mặt lại. Chẳng lẽ lúc hắn không ở chỗ này, những phụ nhân này đối xử với Tú Nương như vậy?

Bên trong có một Thư lại thấy Cố thông xử thay đổi sắc mặt, vội vàng kéo phu nhân của mình lại: "Nhanh đi thôi, chỉ là quà tết thôi qua, có gì phải nhìn."

Không thấy Cố thông xử sầm mặt xuống sao, thật là không biết nhìn sắc mặt.

Phu nhân này bị tướng công mình kéo một cái, còn không sợ nói: "Tặng đến không phải là vì để cho chúng ta nhìn xem, nhìn một chút thì có làm sao, đây chính là đồ của Thừa tướng đại nhân, nhìn một chút thì như thế nào?"

Nàng ta lẩm bẩm, cảm thấy vị phu nhân Thông xử này thật ra không ra gì, bình thường giấu giếm, hỏi gì nàng cũng không nói, để cho nàng giúp đỡ chuyển lời cho Cố thông xử nàng vẫn luôn từ chối, thật là không có một chút khí chất phu nhân quan gia gì cả.

Trong phòng ồn ào ầm ĩ, Cố Thiệu nhíu mày một chút, nghiêm nghị mắng: "Được rồi, tất cả im miệng đi!"

Trong nháy mắt, trong phòng lập tức yên tĩnh lại.

Cố Thiệu sầm mặt, kéo Tú Nương bị mấy phụ nhân kia vây quanh, lại cầm cái hộp trong tay nàng đặt mạnh xuống bàn, một tiếng "ầm" vang lên, làm cho mấy phu nhân phách lối kia sợ không dám lên tiếng.

"Nhìn cũng đã nhìn rồi, xin mời mấy vị đi cho, phu thê ta còn có đồ muốn sắp sắp,"

Cố Thiệu bất thình lình nói một câu, mấy vị phụ nhân đứng ở trước đều cảm thấy nóng mặt.

Các nàng dám phách lối trước mặt Tú Nương, nhưng cũng không dám thể hiện cái gì trước mặt Cố Thiệu. Bị làm cho mất mặt, các nàng cũng không tiện ở lại. Sau khi các nàng dẫn đầu đi ra ngoài, còn sót lại mấy vị tiểu quan cũng không tiện ở lại, sau khi cung kính tạm biệt Cố Thiệu, thì cùng vội vàng rời đi.

Vào lúc này sắc mặt của Cố Thiệu không tốt, quay đầu ngồi xuống ghết, nhìn Tú Nương, hỏi: "Trong ngày thường bọn họ đều đối xử với nàng như vậy sao?"

"Trong ngày thường thì cũng bình thường, chỉ là hôm nay có chút khác biệt."

Cố Thiệu cười lạnh một tiếng: "Những phụ nhân nhiều chuyện không có việc gì làm này, thích nhất chính là ganh tỵ." Lần tới hắn gặp Hạ tri phủ, nhất định phải nói thêm chuyện này, để cho Tri phủ phu nhân chăm sóc Tú Nương nhiều một chút. Cũng không thể có chuyện hắn vất vả làm việc cho triều đình ở bên ngoài, thê tử của hắn lại bị người khác khi dễ? Nào có đạo lý như vậy.

Cố Thiệu ở bên này bị làm ồn đến phiền, bên kia tiểu lại được Trương đồng tri phái đi nghe ngóng tin tức, trở về bẩm báo với Trương đồng tri.

Trương đồng tri đã sớm chờ ở đó, nhanh chóng đi ra từ trên án thư: "Thế nào, bên kinh thành có mang đến tin tức gì không?"

"Không có nghe nói tin tức gì, mới vừa rồi ta ở nơi đó, cũng không thấy sai dịch tặng quà nói thư từ kinh thành gì đó, sai dịch kia cũng đã sớm đi rồi."

"Đi rồi?" Trương đồng tri lẩm bẩm một câi, trong nháy mắt vui vẻ nói: "Đi thì tốt, đi thì tốt!"

"Đi này, sao lại tốt?"

"Ngươi thì biết cái gì." Trương đồng tri thoát chết trong đường cơ kẽ tóc, vào lúc này cảm thấy vui vẻ hơn bất kỳ ai, kết quả của quẻ bói không sai, lời hòa thượng cũng không sai, quả nhiên là có hoảng sợ nhưng không nguy hiểm.

Trương đồng ý cũng không quan tâm rốt cuộc Cố Thiệu có tố cáo hay không, càng mặc kệ vì sao kinh thành bên kia không nổi giận với gã, chỉ cần vượt qua lần đại nạn này là được.

Trương đồng tri hớn hở ra mặt, vừa định nói gì đó, bỗng nhiên nghĩ đến lần trước vị hòa thượng kia cảnh cảo, phải khiêm tốn, phải an phận.

Làm người, vẫn nên khiêm tốn một chút mới tốt.

---

Cố Thiệu chỉ có hai ngày nghỉ, sau khi vào phòng, phu thê bọn họ còn bận mở quà nửa ngày.

Lần này quà tết được tặng có chút nhiều, chỉ có Trịnh gia thôi đã có mấy hộp rồi, những phủ khác cũng giống như vậy. Chuyện mở hộp quà này thật sự sẽ nghiện, ít nhất Cố Thiệu là như vậy, hắn ngồi ở bên kia tháo không dừng tay được, mặc kệ bên trong là cái gì cũng làm cho hắn ngạc nhiên mừng rỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!