Chương 404:
Lúc trước hắn còn cảm thấy đưa tới quá nhiều, hôm nay mở nghiện, lại có cảm giác tặng có chút ít, tặng nhiều hắn cũng không ngại.
Sau khi mở hộp nửa ngày, chờ dừng lại, Cố Thiệu mới nói mình chỉ được nghỉ hai ngày.
Tú Nương ngẩn người, sau đó cũng không muốn để cho hắn làm những chuyện này nữa.
Nàng để cho Hồng Hương đi ra nên ngoài mua chút nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị tự mình xuống bếp, nấu một bữa thật ngon cho Cố Thiệu. Mặc dù Cố Thiệu không nói bên ngoài vất vả như thế nào, nhưng Tú Nương lại có mắt nhìn, sự mệt mỏi, gầy đi trên mặt tướng công nhà mình, cũng biết hắn sống không được thoải mái ở bên ngoài. Sau khi trở về quần áo còn chưa kịp thay, nàng còn thấy trên quần áo của tướng công dính bùn đất, nghĩ đến chắc mấy ngày nay đều bôn ba ở bên ngoài.
Buổi trưa ở nhà, Cố Thiệu vui vẻ thoải mái ăn một bữa tiệc lớn. Sau khi ăn no bụng lau miệng sạch sẽ, hắn mới nhớ đến chuyện đứng đắn, chuẩn bị đi đến chỗ Hạ tri phủ báo cáo một tiếng, thuận tiện cáo trạng một chút.
Lần trước nói tố cáo là lừa gạt bọn họ, lần này tố cáo là thật sự muốn tố cáo.
Hôm nay là 15, là ngày nghỉ trong phủ nha, quan lại lớn nhỏ đều ở trong quan xá của mình, Cố Thiệu trực tiếp đến chỗ ở của Hạ tri phủ. Sau khi đi đến, Hạ tri phủ thấy Cố Thiệu lập tức khách khí, Cố Thiệu vừa mới ngồi xuống, bên trong có tiểu nha hoàn bưng một mâm trái cây đến, Cố Thiệu cũng không có tâm trạng ăn mấy thứ này. Hắn lười vòng vo, mà chuyện này cũng không cần vòng vo, các nàng bắt nạt Tú Nương chính là các nàng sao.
Lúc Cố Thiệu cáo trạng nói rất có lý chẳng sợ, làm cho Hạ tri phủ nghe mà có chút ngây ngẩn. Dù sao từ trước đến nay ông ta chưa từng thấy qua, có người vì thê tử mình mà đi cáo trạng thê tử nhà ngưới khác. Cũng đúng, người bình thường nào có thể mặt dày đi cáo trạng như vậy. Chuyện giữa phụ nhân, không phải nên giao cho phụ nhân trong nhà giải quyết sao? Hạ tri phủ thật sự muốn dùng một câu để đuổi người đi, nhưng ông ta nhìn bộ dạng không giải quyết thì không buông tha của Cố Thiệu, thật sự sợ là mấy câu cũng đuổi không được.
Hạ tri phủ suy nghĩ một chút, có hơi rầu rỉ. Cố Thiệu thấy ông ta khó xử, biết ông ta cũng không phải là không chịu giúp mình, lúc này thái độ mới dịu lại, trên mặt cũng trở nên hiền hòa mấy phần, giống như người vừa mới ép người kia không phải là hắn vậy.
"Tri phủ đại nhân minh giám, ta cũng không phải là chấp nhặt không buông tha, mà những người đó thực sự quá đáng. Thấy ta đi ra ngoài trị thủy không có trong phủ nha, mỗi ngày đều khi dễ thê tử của ta. Đáng thương cho thê tử ta, cho tới bây giờ chưa từng tức giận với người ta, cũng không biết cách ứng phó với mấy người da mặt dày này, chỉ có thể bị người ta chèn ép nói xấu sau lưng."
Cố Thiệu nói xong, lại thở dài, vươn tay cầm một quả trái cây, lấy thịt quả bỏ vào miệng, sau khi nhai xong, tiếp tục thê thê thảm thảm nói: "Nếu ta có chút bản lĩnh, thê tử của ta cũng không bị mấy người này dày vò như vậy. Đáng tiếc ta không có bản lĩnh gì, ở bên ngoài vất vả như thế cũng chưa làm xong chuyện, ngay cả bản lĩnh làm chỗ dựa cho thê tử cũng không có, không thể không đến chỗ Tri phủ đại nhân nhờ giúp đỡ. Hazz, Tri phủ đại nhân, ngài sẽ không chê cười ta chứ?"
Hạ tri phủ bị lời này của hắn làm cho không có tâm trạng mà ăn, lúc này xem như ông ta đã chứng kiến được sự mặt dày của Cố thông xử. Hạ tri phủ thật sự không muốn tiếp tục nghe những lời này nữa, rất sợ sau đó Cố Thiệu lại nói ra mấy chuyện không có thành có, không đợi Cố Thiệu mở miệng, ông ta vội nói: "Được được được, trở về ta nhất định sẽ dặn dò thê tử của ta, để cho bà ấy che chở cho thê tử nhà ngươi, không để cho người khác động vào một đầu ngón tay của nàng, có được không?"
Đã đạt được mục đích, Cố Thiệu thoáng nở nụ cười: "Ngài nói như vậy thì tốt quá rồi."
Hạ tri phủ chịu đựng sự ghét bỏ, kiên nhẫn lắng nghe, cuối cùng chờ được lúc Cố Thiệu không nói nữa, chuẩn bị phủi mông rời đi.
“Vậy Tri phủ đại nhân, thuộc hạ đi trước, ngài không cần tiễn đây." Cố Thiệu khách khí nói.
Đi đi đi, đi nhanh đi, Hạ tri phủ hận không thể đuổi người.
Cũng may Cố Thiệu là người thấy tốt thì thu lại, thấy người ta không muốn thấy mình nữa, thì biến mất rất nhanh, Cách một lát sau, Tri phủ phu nhân từ bên trong đi ra. Đi tới chỗ ngồi của Cố Thiệu lúc này, nhìn một mâm trái cây trên bàn.
“Xem ra vị Cố thông xử này thích ăn ngọt."
Hạ tri phủ nghe thì cảm thấy kỳ quái.
Tri phủ phu nhân bưng mâm trái cây lên để cho ông ta nhìn. Bên trong đã bị ăn hơn phân nửa, mà còn là những trái cây thiên về ngọt, trái cây để lại đều có vị chua nhiều hơn.
"Khẩu vị này, trái lại giống với lão gia." Tri phủ phu nhân treo ghẹo nói.
"Khẩu vị giống nhau, nhưng tình tình thì khác nhau một trời một vựt." Ông ta cũng không phải người không biết xấu hổ giống với Cố Thiệu, Chỉ là, nghĩ đến chuyện lúc nãy Cố Thiệu nói, Hạ tri phủ vẫn dặn dò phu nhân mình mấy câu: "Từ nay về sau, bà xem chừng bên Trần thị nhiều một chút, đừng để cho mấy phụ nhân ở dưới bắt nạt nàng. Mới vừa rồi Cố thông xử tới chỗ này ngồi lâu như thế, cũng là vì bảo vệ phu nhân nhà mình. Nếu như sau này hắn biết người khác lại bắt nạt phu nhân nhà mình, chỉ sợ vị Cố thống xử kia cũng không đến chỗ ta cáo trạng đơn giản như vậy đâu."
Tri phủ phu nhân nghe xong, hơi nhíu mày: "Những phụ nhân kia, cũng không biết nặng nhẹ."
Biết rõ lia lịch của Cố thông xử này không nhỏ, còn muốn khi dễ nương tử người ta, đây không phải không biết nặng nhẹ thì là cái gì?
"Đều là mấy người thiển cận, không dám đắc tội Cố thông xử, lại cảm thấy nương tử người ta trẻ tuổi dễ bắt nạt, nói trắng ra, là chỉ muốn chiếm tiện nghi thôi, cũng không suy nghĩ Cố thông xử là người dễ chiếm tiện nghị sao?" Hạ tri phủ cũng vô cùng chán ghét mấy vị phụ nhân này: "Cung may Trần thị bình tĩnh, trầm ổn, không có ồn ào với các nàng, nếu thật sự ồn ào, các nàng còn có chỗ tốt sao?"
Tri phủ phu nhân nghe xong thì an ủi: "Được rồi, lão gia không cần vì chuyện này mà buồn bực, Nếu sau này các nàng dám tái phạm, ta sẽ để cho người trừng trị một chút.”