Chương 405:
Cố Thiệu chỉ ở lại nơi này hai ngày rồi rời nhà, hai ngày nay, những phu nhân làm cho người ta ghét cũng không đến cửa.
Sau khi tết trôi qua hết, Tấn An tiên sinh lập tức chuẩn bị để cho quan phủ thuê công nhân. Hôm nay mặc dù thời tiết lạnh, nhưng đã tốt hơn so với năm trước, trong ruộng cũng không bị đóng băng, cộng thêm trước mắt không có nông vụ, người rảnh rỗi ở nhà nhiều. Nếu như qua ít ngày nữa, chính là trồng trọt mùa xuân, đến lúc đó muốn thuê nhân công cũng khó tránh khỏi làm chậm trễ nông vụ.
Lúc Cố Thiệu trở về, người được thuê cũng đã gần đủ.
Đối với Huyện lệnh lão gia của huyện Đào Nguyên, Cố Thiệu cũng đã gặp, tạm thời không nói những cái khác, chỉ một chuyện thức thời này, vẫn có rất ít người so được với ông ta. Thỉnh thoảng Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh đụng phải vị Huyện lệnh lão gia này, cũng có thể thấy khuôn mặt nịnh nọt của đối phương, Chẳng qua nịnh nọt cũng có chỗ tốt của ninh nọt, ví dụ như lúc này thuê bá tánh xây dựng đê đập, vị Huyện lệnh lão gia này vì nịnh nọt Tấn An tiên sinh mà làm việc rất nhanh nhẹn, không đến hai ngày đã chiêu mộ xong hết.
Từ trước đến giờ Cố Thiệu không có xem thường người nịnh nọt, cũng không thấy có vấn đề gì.
Dưới sự bàn bạc của Tấn An tiên sinh, Cố Thiệu cùng với mấy vị đại nhân Công bộ, quyết định xây dựng đê đập đầu tiên là ở Thôi trấn của huyện Đào Nguyên. Thôi trấn cũng được xem là một thôn xưa, cũng là một nơi giàu có đông đúc hiếm thấy, con đường bằng phẳng, nhà cửa san sát, có bộ dạng phồn vinh vui vẻ. Chỉ là Thôi trần gần sông Hoàng Hà, vào thời tiền triều Hoàng Hà bị vỡ, làm liên lụy khu vực này bị nạn. Cũng may sau lần đó, Thôi trấn bình an trải qua một đoạn thời gian, hôm nay người trong thôn cũng không nhớ đến tình huống ngày đó nữa.
Biết người của triều đình muốn xây dựng đê đập ở chỗ này, không ít người đến xem náo nhiệt. Mấy đứa bé không dám đến lại gần nhìn, chỉ có thể núp ở phía sau cây, ghé đầu ríu rít nói chuyện, Nhìn một hồi, bọn nhỏ phát hiện có mấy người lớn đi đến.
Trong đó có một đứa bé nhìn một người bên kia, lập tức hưng phấn nói: "Đó là Huyện lệnh đại nhân!"
Đứa bé này tên là Thạch Đầu, lần trước cùng cha đi đến huyện thành mua đồ, vừa khéo bên trong huyện nha đang phá an, cho nên di theo mọi người đến vây xem. Thạch Đầu ngồi trên vai cha, xa xa nhìn thấy bộ dạng của Huyện lệnh lão gia. Bởi vì đây là quan phụ mẫu của huyện Đào Nguyên bọn họ, cho nên Thạch Đầu nhớ rất rõ ràng, vào lúc này liếc nhìn một cái là có thể nhận ra.
Thạch Đầu vừa nói xong, mấy đứa bé phía sau cũng không nhìn xung quanh nữa, nhìn theo phương hướng mà cậu bé chỉ. Nhưng nhìn một hồi, đám con nít nghi ngờ nói: "Thạch Đầu ca, ngươi không phải nói vị này là Huyện lệnh lão gia sao, sao ngài ấy lại đi phía sau, hai người đi trước là ai thế?"
Thạch Đầu cũng tò mò: "Chắc là có quan lớn hơn Huyện lệnh lão gia đi."
"Còn lớn hơn cả Huyện lệnh lão gia, vậy bọn họ là tướng quân sao?"
“Chỉ là, tướng quân đều là người rất cao lớn, bọn họ nhất định là Thừa tướng."
Lời này vừa ra, có rất nhiều đứa bé đồng ý. Bọn nhỏ nhìn một hồi, lại không nhịn được vui vẻ nói: "Bên trong hai người, vị thừa tướng kia thật là trẻ tuổi, còn trẻ hơn ca ca của ta nữa."
Người đứa bé này nói chính là Cố Thiệu.
Phần lớn người trong đoàn người này là người trung niên, Tấn An tiên sinh thì cũng không già, dù sao ông ấy bằng tuổi với Trịnh Viễn An, nhìn qua cũng rất trẻ tuổi. Còn Đào huyện lệnh cùng với quan lại dưới tay ông ta thì tuổi tác không còn nhỏ nữa, so sánh như vậy, Cố Thiệu là Thông xử Lục phẩm trẻ tuổi lại càng trở nên trẻ tuổi hơn.
Mấy đứa bé cảm thấy kinh ngạc, là bởi vì trong lòng bọn trẻ, làm quan đều có râu, tuổi tác gần giống với cha nương mình. Bỗng nhiên thấy được một người trẻ tuổi như thế, trong lòng rất tò mò, cho nên nhìn nhiều một chút. Vừa nhìn, vừa chấu đầu ghé tai nói nhỏ.
Lúc này Cố Thiệu nhận ra có người đang nhìn mình, quay đầu nhìn lại, phát hiện là mấy đứa nhóc. Sau khi những đứa bé này thấy hắn, lập tức rụt đầu lại, sợ bị người bắt được, từng đứa đều chạy khắp nơi, còn nhanh hơn cả thỏ,
Cố Thiệu bật cười.
Đào huyện lệnh ở phía sau cũng nhìn theo, không thấy gì cả, không khỏi cười ha ha đi về trước hỏi: "Cố đại nhân đang nhìn gì vậy?"
"Không có gì." Cố Thiệu lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Đào huyện lệnh bị thờ ơ, không nhịn được cảm khái, ai vị đến từ kinh thành này, còn rất khó nịnh nọt. Bình thường đều dùng chiêu nịnh nọt này đều có tác dụng, đến trên người bọn họ thì lại không được.
Sau khi khảo sát xong, Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh trở về lại bàn bạc một chút, cũng là vào ngày hôm sau, Đào huyện lệnh hạ lệnh, quan phủ đốc thúc chuyện xây dựng đê đập.
Con đê này xây dựng trong vòng hai tháng.
Vốn là công việc nên sớm hoàn thành, nhưng năm nay có mấy trận mưa to rơi xuống làm chậm trễ công việc. Mùa đông năm trước cũng có mưa, nhưng phần lớn đều là mưa phùn, không có mưa to giống như năm nay, mưa một cái chính là mấy ngày. Bởi vì chuyện này, Cố Thiệu cũng không ở lại huyện Đào Nguyên, lập tức trở về thăm Tú Nương cũng nghỉ ngơi một chút.
Thời gian trôi qua rất nhanh, hai tháng cũng chấm dứt, mắt thấy con đập chỉ mới xây được một nửa, mặc lệ là Cố Thiệu hay là Tấn An tiên sinh, trong lòng cũng hơi sốt ruột.
Buổi sáng sau ăn ăn sáng xong, Cố Thiệu thong thả đi đến chỗ của Tấn An tiên sinh, hỏi thư đồng, mới biết Tấn An tiên sinh đang ở bên trong nghị sự với người Công bộ.
Thư đồng hỏi Cố Thiệu có muốn vào thông báo hay không, Cố Thiệu suy nghĩ một chút, vẫn là thôi. Những chuyện gần đây còn chưa có cách giải quyết được, hắn đi vào cũng chỉ nghe mà thôi.
Sau khi trở về Cố Thiệu lại cầm dù chuẩn bị đi đến con đập bên kia nhìn thử. Mưa mới vừa ngừng, xung quanh còn có hơi nước, bởi vì trận mưa lớn này, mặc kệ là người trông coi hay là bá tánh được thuê đến làm việc cũng có mấy phần tiêu cực.
Quan sai huyện nha cầm gậy gỗ đứng ở chỗ cao uể oai la hét, người dân ở dưới bị sai khiến cũng mệt mỏi không chịu được.
Cố Thiệu nhìn dọc theo bờ sông, phía sau lập tức có một Tiểu lại chạy đến: "Cố đại nhân, chỗ này đất ướt, rất trơn, hay là ngài đi ra sau đứng đi"
“Đa tạ, ta biết rồi." Cố Thiệu cười với hắn ta một tiếng, nghe lời lùi về sau mấy bước.
Tiểu lại thấy hắn như vậy, cũng không nhìn nữa, trở lại làm việc của mình.
Cố Thiệu nhìn mực nước đang có dấu hiệu tăng lên, Cố Thiệu quả thật lo lắng, không nhịn được hỏi hệ thống: "Mưa này sẽ còn tiếp tục sao?"
"Khó nói." Thời tiết biến ảo khôn lường, ngay cả hệ thống cũng không tính ra được, lấy tình huống của năm trước, ai có thể tính được tháng này mưa lại lâu như vậy: "Chẳng qua nhìn tình huống hôm nay, chắc hai ngày nay vẫn sẽ mưa nữa."
Cố Thiệu nghe vậy, trong lòng loạn thành một đoàn.
Bên kinh thành, tin tức ở huyện Đào Nguyên cũng nhanh chóng truyền đến. Chỉ là trừ mấy vị tâm tư nhạy bén, những người còn lại đều không xem chuyện ở huyện Đào Nguyên là chuyện gì, vẫn lo làm chuyện của mình.
Sau khi tan làm, vốn dĩ Lý thị lang chuẩn bị trở về, kết quả trên đường đụng phải Trần đại nhân phụ trách cửa cung, gặp đối diện, hai người cũng dừng lại hàn huyên mấy câu.
Trần đại nhân lại vào cung báo cáo công việc.
Gần đây Lý thị lang cũng nghe được một ít tin tức, hôm nay thấy được Trần đại nhân, thì muốn thuận thế hỏi mấy câu. Sau khi hàn huyên, Lý thị lang dẫn đầu câu chuyện, lúc nói đến chỗ quan trọng thì còn nhỏ gọng hỏi: "Vị Cố đại nhân kia, chẳng lẽ mỗi tháng thật sự viết một bức thư cho Thánh thượng.”
Nói đến chuyện này Trần đại nhân cũng cảm thấy chán ghét, vừa khéo có người hỏi đến vấn đề này, lập tức nói: "Chứ còn gì nữa. Mỗi tháng đều gửi đến, không có tháng nào là quên. Không trách Hoàng thượng lại nhớ Cố đại nhân, ân cần như vậy, không nhớ sao được?"
Lý thị lang nghe vậy cũng đi theo phụ họa một tiếng, không lâu lắm, lại có chút thờ ơ hỏi một câu: "Về thư của Cố đại nhân này, mỗi lần gửi về là khi nào gửi đến kinh thành thế?"