Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 407: Chương 406:

Chương 406:

Không nói huyện Đào Nguyên, dù là toàn bộ phủ Hoài An sau tết cũng không có thời tiết tốt gì.

Đều nói mưa xuân quý như dầu, nhưng hôm nay nước mưa thật sự là quá nhiều, không chỉ chậm trễ vụ mùa, ngay cả những người muốn làm công ngắn hạn kia cũng bị chậm trễ.

Những người được thuê để xây dựng đê đập lần này càng gặp tội, đê đập chậm chạp không xây xong, tiền công chậm chạp không tới tay, mấu chốt là ruộng nhà còn hoang phế, không biết khi nào có thể kết thúc công việc để trở về cày cấy xới đất trong ruộng. Trước mắt thấy ngày đê đập xây xong vẫn còn xa xa, có không ít người muốn đoàn kết báo cáo lên phía trên một tiếng, nhân lúc còn sớm thì tạm dừng việc bên này để bọn họ quay về làm cho xong việc đồng áng. Không nói đến rốt cuộc năm nay có thu hoạch được hay không, có thể thu được mấy phần, dù sao thì cũng phải để cho bọn họ gieo trồng cây giống đã rồi nói sau.

Một người có tâm tư này thì không tính là gì, những người của quan phủ dựa vào gậy gộc còn có thể đè ép xuống được, nhưng hôm nay là một đám người đều có tâm tư này, những người của huyện nha có muốn muốn ép xuống cũng không được.

Làm ầm ĩ đến ầm ĩ đi, mấy người đành phải đi xin chỉ thị của Đào huyện lệnh.

Sau khi Đào huyện lệnh nghe xong liền muốn đẩy chuyện lên trên người Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu, tuy rằng chuyện này là chuyện của huyện Đào Nguyên bọn họ, nhưng kiến trúc đê đập là Tấn An tiên sinh phụ trách, bây giờ xảy ra việc này, tất nhiên cũng nên thỉnh giáo Tấn An tiên sinh. Dù sao, cũng không liên quan gì đến ông ta.

Thật sự Đào huyện lệnh đã mang chuyện này đi tìm Tấn An tiên sinh và mấy vị đại nhân Công Bộ. Tấn An tiên sinh suy tư trong chốc lát, có hơi khó xử. Nói thật, rất ít khi Cố Thiệu nhìn thấy cảm xúc khó xử gì đó ở trên mặt ông ấy, nhưng trong một tháng nay, dường như số lần Tấn An tiên sinh khó xử ngày càng nhiều. Cuối cùng, Tấn An tiên sinh vẫn thả những người đó về: “Việc đồng áng quan trọng, chậm trễ không được, để những người đó đi về lo việc đồng áng trước đi, chuyện đê đập thì tạm thời để đó đã.”

Nói xong, Tấn An tiên sinh còn nhìn thoáng qua khuyến nông sử* trước mặt.

*Khuyến nông sử: quan phụ trách thúc đẩy nông nghiệp (thời Hán).

Mọi người nhìn theo ánh mắt của Tấn An tiên sinh, cũng cùng nhau nhìn lại đây. Tự dưng Cố Thiệu cảm thấy trên người có nhiều thêm một gánh nặng, nhưng cũng theo Tấn An tiên sinh nói một câu, nhân tiện đá quả cầu này cho Đào huyện lệnh mặc kệ mọi việc: “Ta cũng có ý này, Đào huyện lệnh cảm thấy thế nào?”

“Ta? Tất nhiên là ta nghe Tấn An tiên sinh và Cố đại nhân, dù sao hai ngài chủ quản chuyện trị thủy này, lại không liên quan gì đến ta hết.” Đào huyện lệnh cười ha hả đáp lại.

Nếu không có dị nghị, việc này cũng đi qua như vậy. Chỉ là trước khi Đào huyện lệnh đi, Tấn An tiên sinh lại nói thêm một câu: “Tiền công của những bá tánh làm thuê kia, Đào huyện lệnh cũng phải nhớ trả đó.”

“Tiền, tiền công?” Đào huyện lệnh nghe vậy thì kinh ngạc xoay người.

“Làm sao vậy, không nên trả sao?” Cố Thiệu nhìn bộ dáng này của ông ta, cũng biết trong lòng người này suy nghĩ cái gì.

Đào huyện lệnh còn không đến mức thất thố ở trước mặt Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu, lập tức dừng biểu cảm kinh ngạc lại, chỉ cười giải thích rằng: “Ta đây không phải là chỉ nghĩ rằng đê đập kia đến bây giờ cũng mới xây được một nửa, nếu như lúc này phát tiền công thì cũng khó mà phát.”

“Có cái gì mà khó phát, nếu đê đập kia đã xây được một nửa, vậy thì phát một nửa số tiền cho bọn họ là được.”

“Nhưng nếu như chúng ta kết toán tiền công này cho bọn họ, ít lâu nữa bọn họ cầm tiền, lại không giúp chúng ta xây một nửa phần đê đập còn lại thì biết phải làm sao?”

Cố Thiệu nghe chỉ cảm thấy buồn cười: “Chẳng lẽ Đào huyện lệnh còn sợ bọn họ cầm tiền chạy lấy người?”

“Ta đây không phải ——”

“Không phải cái gì? Bình tĩnh mà xem xét, bây giờ Đào huyện lệnh ông phái người thuê những bá tánh kia, phát tiền công còn không nhiều bằng bọn họ ra bên ngoài làm công ngắn hạn kiếm được. Một chút tiền như vậy, còn không đến mức để bọn họ cầm tiền chạy lấy người. Cho dù là cấp trên cấp dưới, hoặc là giữa quan và dân, hai bên qua lại đều cần coi trọng một chữ tín, không giữ chữ tín thì sẽ không vững chắc, nếu lúc này thất tín với dân, không trả tiền công cho bọn họ, lần sau bọn họ sẽ càng không tin tưởng quan phủ.”

Đào huyện lệnh bị nói đến mức không nhịn được, nhưng mà muốn ông ta lấy tiền ra, thật sự là giống như cắt thịt ông ta vậy, vậy nên vẫn có vài phần do dự: “Nói thì nói như thế, nhưng bây giờ trong huyện nha cũng không có mấy, không lấy ra được bao nhiêu bạc.”

“Cũng không bảo các ông lấy ra bao nhiêu bạc, số tiền công nên phát này, chắc Hộ Bộ bên kia đều đã chi xuống dưới đặt ở trong kho của phủ huyện nha. Bây giờ muốn lấy ra, cũng là nên lấy ra một phần từ chỗ này, sao phải e ngại chuyện của huyện nha chứ? Hay là, Đào huyện lệnh muốn quỵt nợ bá tánh làm thuê?” Cố Thiệu nói xong, tự mình lại cười một tiếng trước, “Nghĩ đến chắc là không đâu. Đào huyện lệnh chính là quan phụ mẫu của bọn họ mà, dưới bầu trời này chỉ có con trai con gái giơ tay tìm cha nương đòi tiền, chứ nào có phụ mẫu chiếm bạc của con trai con gái đâu nhỉ?”

Lời nói cũng bị hắn nói đến mức này rồi, đương nhiên Đào huyện lệnh không phản bác lại được. Dưới đáy lòng Đào huyện lệnh mắng một câu đen đủi, sau khi đồng ý việc vặt này thì vội vàng chạy lấy người. Sớm biết như thế, hôm nay ông ta không nên đến nơi này để thương thảo chuyện này, trực tiếp ấn đầu những người đó để cho bọn họ xây đê đập cho xong không phải được rồi à, cũng đỡ cho ông ta phải hao tiền. Lần sau mà gặp chuyện thế này, chắc chắn ông ta sẽ không tới tìm hai người này để bàn bạc.

Đen đủi, thật sự là đen đủi!

Kinh thành bên này, từ sau khi biết thời gian mỗi lần Cố Thiệu gửi thư đến, Lý thị lang đã nảy ra ý nghĩ chặn thư lại, nhưng dù sao ông ta cẩn thận, do dự mấy ngày rồi nhưng vẫn không đưa ra quyết định.

Con người ông ta sẽ không dễ dàng ra tay, thứ nhất sợ không làm thành công, thứ hai cũng là lo lắng xong việc sẽ liên lụy đến trên người mình, cho nên khi Cố Thiệu ở kinh thành, tuy rằng Lý thị lang rất hận hắn, nhưng lại chưa từng động thủ một lần nào. Sau đó chờ Cố Thiệu rời khỏi kinh thành, trong lòng Lý thị lang chỉ nghĩ cơ hội đến rồi, ai biết sau đó bên cạnh Cố Thiệu lại có thêm một vị Tấn An tiên sinh.

Lý thị lang nhịn rồi lại nhịn, lúc này mới nhịn xuống tâm tư muốn động thủ với Cố Thiệu. Tấn An tiên sinh ở bên cạnh, Lý thị lang không thể bảo đảm mình có thể một kích tất trúng. Nhưng hôm nay, biết được ngày Cố Thiệu gửi thư đến mỗi tháng, tâm tư của Lý thị lang lại bắt đầu lung lay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!