Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 408: Chương 407:

Chương 407:

Bây giờ Hoàng Thượng coi trọng Cố Thiệu như vậy, còn không phải là xem ở cái miệng của hắn tốt, biết ăn nói lại biết nịnh nọt sao? Nếu như ông ta chặn thư của Cố Thiệu lại, liên hệ này bị chặt đứt, tất nhiên Hoàng Thượng sẽ không nhớ thương Cố Thiệu nữa, qua một năm hai năm, còn ai nhớ được Cố Thiệu là ai?

Đến lúc đó, ông ta lại ra tay sửa trị Cố Thiệu thì sẽ tiện hơn rất nhiều.

Vốn dĩ Lý thị lang cũng đã nghĩ tốt lắm, nhưng lại lo lắng bỗng dưng Hoàng Thượng không nhận được thư của Cố Thiệu sẽ đa nghi, cho nên mới trì hoãn lại. Nhưng trước mắt thấy ngày gửi thư lại đến, nếu như không đưa ra quyết định chỉ sợ lại sẽ để cho Cố Thiệu ân cần ở trước mặt Thánh Thượng thêm một lần, trong lòng Lý thị lang rất không thích.

Có một số việc không thể nhớ đến nhiều, một khi nhớ đến sẽ dễ dàng thành chuyện xấu, người có lý trí hơn cũng sẽ thêm vài phần hồ đồ, làm ra những chuyện hoang đường khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Đừng nói đến Lý thị lang vốn dĩ đã có hận ý với Cố Thiệu rồi, cho nên ông ta lại càng để bụng chuyện này hơn. Lý thị lang ngày ngày rối rắm, đầu óc giống như si ngốc vậy, chuyện nghĩ đến trước khi đi ngủ mỗi đêm đều là chuyện thư từ kia, làm cho người cũng hoảng hốt vài phần. Cuối cùng, không chịu đựng được việc bị quấy nhiễu bởi chuyện này nữa, Lý thị lang đã quyết định ý nghĩ.

Chặn!

Nhất định phải chặn! Nếu không chặn, chẳng lẽ lại để ông ta trơ mắt nhìn Cố Thiệu đang ở phủ Hoài An, còn có thể tiếp tục làm mưa làm gió ở trong kinh thành sao? Phàm là có cơ hội ngáng chân Cố Thiệu, ông ta đều sẽ không bỏ qua. Còn về Hoàng Thượng bên kia, Hoàng Thượng trăm công ngàn việc, chắc cũng sẽ không để ý một phong thư lắm đâu. Lại không chắc chắn thời gian ngày nào tháng nào gửi, thiếu một tháng, sao mà Hoàng Thượng biết được? Sau khi Lý thị lang hạ quyết tâm thì phái một thuộc hạ tâm phúc tên là Lý Khánh đi làm.

Hôm sau, Lý Khánh làm việc xong xuôi thì trở về bẩm báo. Lúc đó, Lý thị lang đang cho vẹt ăn ở trên hành lang, nhìn thấy thuộc hạ đến báo thì vội vàng buông đồ trong tay xuống, hỏi: “Thư đâu?”

Lý Khánh từ móc ra một phong thư từ trong ngực. Lý thị lang vội vã nhận lấy, xé bao thư ra, đọc lướt qua nhanh như gió. Từng tờ giấy, thế mà toàn bộ đều là những lời vô nghĩa, trong những lời vô nghĩa còn có vài lời nịnh nọt, ngọt đến mức khiến người ta ê cả răng. Sau khi Lý thị lang xem xong, trong lòng cực kỳ khinh thường. Cái thứ như vậy thôi, thế mà còn dám trình đến trước mặt Thánh Thượng, cũng không sợ làm bẩn mắt Thánh Thượng.

Xem xong hết rồi Lý thị lang lại hỏi một câu: “Thư bị chặn ở bến đò à?”

“Vâng. Quả thực như đại nhân dự đoán, buổi sáng hôm nay thư kia đã đến bến đò, thuộc hạ động chút tay chân ở sông Tây Tân bên kia, chặn được phong thư này ngay tại đó.”

“Không phải ta dự đoán chuẩn, là mỗi tháng hắn đều đúng giờ, chuyện khác không làm tốt, ngược lại công phu nịnh nọt này lại là hạng nhất, người khác muốn đuổi cũng không đuổi kịp.” Sau khi Lý thị lang nghe chuyện đã được làm tốt, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều, cầm lấy cái ấm nhỏ có vòi dài đặt trên bàn, thêm nước cho con vẹt ở trong lồng sắt, một lát sau, ông ta lại hỏi: “Đúng rồi, tên sai dịch truyền thư kia thì sao?”

Lý Khánh do dự một chút, cuối cùng nói: “Lúc chặn thư lại người nọ đã nhìn thấy thuộc hạ, để ngừa vạn nhất, thuộc hạ đã đánh ngất hắn ta rồi ném xuống sông.”

Lý thị lang quay đầu lại: “Đã chết?”

“Đã chết.”

Sao lại chết vậy chứ, tự dưng dính một mạng người, đến lúc phải xử lý cũng rất nhiều phiền toái. Lý thị lang chau mày một cái, nhưng cũng không trách cứ cái gì, chỉ nói: “Thu dọn cho sạch sẽ, tạo thành hiện trường trượt chân rơi xuống nước, đừng để bị người ta phát hiện.”

Lý Khánh theo lệnh đi làm.

Sau khi người đi, đột nhiên Lý thị lang có chút hối hận, ông ta lại bắt đầu phạm vào tật xấu cẩn thận dè dặt này, luôn cảm thấy việc này làm không đúng lắm. Sau đó vẫn cứ căng thẳng, sợ bên ngoài sẽ có động tĩnh không tốt gì truyền đến. Tuy rằng Lý thị lang cũng nghĩ chắc là sẽ không có người cố ý đi điều tra cái gì, nhưng mà để phòng ngừa lỡ như, ông ta vẫn cho người chuẩn bị toàn diện. Nhưng hai ngày trôi qua rồi, xung quanh vẫn như cũ không có động tĩnh gì, Lý thị lang quan sát thêm mấy ngày, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Việc này vốn được làm mà thần không biết quỷ không hay, rừng núi hoang vắng kia xảy ra chuyện này, hẳn là cũng sẽ không có ai đoán được đến trên đầu ông ta. Lui một vạn bước mà nói, mặc dù có người nguyện ý tìm, cũng chưa chắc có thể tìm được đến ông ta, Lý thị lang cực kỳ tin tưởng thủ đoạn làm việc của tâm phúc của mình.

Thư đã bị chặn, đương nhiên người khác sẽ không thấy được. Tuy rằng lâu lâu Trần đại nhân của cửa cung sẽ thầm chửi Cố Thiệu vài câu, nhưng trước mắt thấy đã đến ngày gửi thư rồi lại còn không nhận được thư, không khỏi nói vài câu kỳ quái.

Không nghĩ tới, Hoàng Thượng ở Thái Cực Điện cũng cảm thấy kỳ quái. Ban đầu ông còn cảm thấy có khi Trạng Nguyên lang quên viết thư, hoặc là viết hơi muộn, hoặc là trên đường sai dịch gặp phải chuyện gì chậm trễ, nhưng sau đó lại qua năm sáu ngày cũng không chờ được thư, Hoàng Thượng không khỏi rất ngờ vực. Ngờ vực rồi ông liền nghĩ đến lời nói của Trạng Nguyên lang trước khi đi, ngay lập tức, Hoàng Thượng nghi ngờ là âm mưu.

Ông gọi Phó công công đến, bảo công công phái người ra cung hỏi thăm xem. Trạng Nguyên lang đã ước định với ông rồi, nếu đã nói như vậy, tất nhiên với tính tình của Trạng Nguyên lang thì sẽ không nuốt lời, khả năng duy nhất đó là, trong việc này có tiểu nhân quấy phá lấy mất thư của Trạng Nguyên lang. Ngày đó vì sao Trạng Nguyên lang lại muốn ước định chuyện gửi thư với ông, nhất định là đã sớm đoán được sẽ có người dùng kế ở bên trong, Hoàng Thượng tin tưởng việc này không nghi ngờ.

Tuy rằng Phó công công không cảm thấy Hoàng Thượng nói có lý gì lắm, nhưng việc nên điều tra thì vẫn phải điều tra. Ra cung điều tra một cái, mới phát hiện sai dịch đưa thư kia chết ở trên đường, lại còn là chết đuối. Người không còn, đương nhiên thư cũng không còn.

Hoàng Thượng nghe tin tức được hồi bẩm xong, còn sửng sốt một lúc lâu. Ông nhìn chằm chằm Phó công công chậm chạp, trong miệng vẫn nói: “Không điều tra ra gì khác à?”

“Người nọ thật sự là trượt chân chết đuối.”

“Ai nói với ngươi cái này, ý của trẫm là, đến tột cùng người đó chết đuối có phải là có người cố ý làm ra hay không.”

Phó công công bất đắc dĩ mà cười một tiếng: “Thánh Thượng, chẳng lẽ thật sự có người vì một phong thư mà đi hại một mạng người ư?” Chẳng qua là một phong thư thôi, cũng không phải chuyện gì quan trọng lắm, chỉ có Thánh Thượng và Cố đại nhân mới xem trọng như vậy, còn cố ý làm một ước định. Đổi lại là người khác, ai lại để ý cái này chứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!