Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 409: Chương 408:

Chương 408:

Vì thư này mà đi dùng thủ đoạn đó, đến lúc mất nhiều hơn được chẳng phải là đuối lý?

Hoàng Thượng mang vẻ mặt ngươi cũng không biết, khinh thường nhìn Phó công công: “Nếu không sao lại nói ngươi không có kiến thức chứ, người này chết rất quỷ dị, nhất định đằng sau đã có người động thủ.”

“Thánh Thượng ngài chắc chắn như vậy sao?”

“Đó là đương nhiên.” Hoàng Thượng ngẩng đầu, “Trẫm kiến thức rộng rãi, ngươi nghe trẫm sẽ không sai. Hết hôm nay lại phái thêm mấy người đi điều tra xem, nhất định phải điều tra rành mạch, tra ra manh mối cho trẫm!”

Được rồi, nếu Hoàng Thượng cũng đã nói như vậy, Phó công công còn có thể có cách nào nữa đâu, chỉ có thể làm theo.

Kinh thành bên này tạm thời gió êm sóng lặng, sau khi thư được gửi đi một thời gian, Cố Thiệu mới biết được thư của mình không được đưa đến kinh thành, tiểu sai dịch đưa thư kia chết ở trên đường. Vì người đã mất, tuy rằng quan phủ bên này cho chút tiền, nhưng trong lòng Cố Thiệu vẫn bất an, âm thầm cho người nhà của sai dịch kia một phần nữa. Người nhà đó biết hắn là vị quan lão gia viết thư kia, nhìn thấy Cố Thiệu cũng không có gương mặt tốt gì, sau khi biết hắn đến đây để đưa bạc thì lại không có cách nào tiếp tục lạnh mặt với người ta.

Sau đó vẫn là Cố Thiệu không ở lại được, đưa bạc xong liền chạy đi.

Hắn cũng cảm thấy sai dịch kia chết rất kỳ quái, dù sao sông Tây Tân kia cũng không được coi là sâu, cũng chẳng có mấy người chết đuối, đừng nói đến việc hắn còn nghe người ta nói rằng sai dịch còn biết bơi rất tốt. Chỉ là chung quy nghi ngờ của hắn, không ai có thể giải đáp cho hắn được, sai dịch đã chết, nhưng thư thì vẫn phải đưa đi.

Cách một thời gian nữa, Cố Thiệu lại đề bút viết một phong gửi về kinh thành.

Sau khi viết xong, Cố Thiệu liền vội vàng đến các huyện phía dưới tuần tra. Ngoại trừ chức thông xử, hắn còn một thân phận là khuyến nông sử, bây giờ đang là vụ mùa, khuyến nông sử như hắn đây cũng nên đến phía dưới đi một vòng, nhìn xem ở đó có người chơi bời lêu lổng, không làm việc đồng áng hay không.

Hắn ở bên này lo lắng khuyến khích khích cày cấy, sai dịch đưa thư thì một đường đi đến kinh thành.

Bởi vì Lý thị lang đã làm được việc một lần, lá gan lớn hơn, cả người bành trướng hơn, cảm thấy mình lại chặn thư mười mấy hai mươi lần, cũng vẫn sẽ không có người nhìn ra được. Cho nên lần này nghe được Cố Thiệu lại viết thư về đây, Lý thị lang lại lập tức phái Lý Khánh đi chặn thư.

Đồ vua nịnh nọt!

Cố Thiệu muốn nịnh hót thì ông ta càng không cho hắn nịnh.

Lý thị lang nghĩ cũng hay lắm, kết quả khi Lý Khánh đi chặn thư lại xảy ra sai lầm. Cũng không biết sao lại thế, bến đò vốn gió êm sóng lặng, bỗng nhiên có một đoàn người chạy ra, trực tiếp vây hắn ta lại ngay tại chỗ.

Tất nhiên chuyện bắt người này, Phó công công không có tự mình đi bắt, ông ta thân là Tổng quản Ngự tiền, chỗ nào có thời gian làm những chuyện này. Lần trước bởi vì Hoàng thượng bất mãn đối với chuyện bọn họ điều tra được, cho nên Phó công công mới tăng thêm người đi thăm dò. Chuyện này không tiếp tục điều tra thì còn được, một khi điều tra xuống, thật đúng là điều tra ra không ít đầu mối. Chỉ là bọn họ hành động chậm một chút, người làm chuyện này cũng rất tỉ mỉ cẩn thận, cũng không để lại quá nhiều dấu vết.

Mà đầu mối này nhìn giống như là người cố tình gây ra, nhưng lại không tìm được bằng chứng thực tế gì, Phó công công nghĩ đến bộ dạng bình tĩnh ngoài mặt của Thánh thượng, thì biết Thánh thượng không hài lòng với kết quả này, cho nên vẫn để cho người từ manh mối này tiếp tục điều tra, nhìn xem thử có tra ra được cái gì không.

Chuyện điều tra này, vậy mà hơn nửa tháng.

Vốn mọi người còn tưởng không có thu hoạch gì, ai biết ngay hôm nay lúc bọn họ sắp kết thúc công việc, vừa khéo phát hiện người muốn ra tay. Người kia cũng nhanh nhẹn, sau khi bị bọn họ phát hiện thì lập tức tự sát.

Thị vệ lục soát người, chỉ tìm được một tấm bảng gỗ, sau đó điều tra khắp nơi, đã điều tra đến một cửa hàng, ông chỉ cửa hàng kia nói chính xác mình đã từng thấy qua tấm bảng gỗ này, là một thị vệ trong phủ Lý thị lang mang trên người.

Thị vệ trưởng lập tức báo chuyện này lên.

Sau khi Phó công công nghe được, do dự hồi lâu. Tuy tin tức này có tính chỉ hướng mạnh, nhưng rốt cuộc có phải là thị vệ của Lý thị lang hay không, cũng không xác định chắc chắn được, dù sao lời của ông chủ cửa hàng kia cũng chưa chắc là thật. Cho dù lời này là thật, cũng chưa chắc có thể trực tiếp chứng mình Lý thị lang gây nên, có lẽ là giá họa cho người khác, ai mà biết được?

Trái lại Phó công công suy nghĩ rất nhiều, nhưng lúc tin tức đưa đến chỗ Hoàng thượng, trong lòng Hoàng thượng chỉ có hai suy nghĩ, một là lúc trước mình suy đoán không sai, chuyện này thật sự có kẻ gian gây nên, cố ý để cho ông không thấy được thư của Trạng nguyên lang. Một suy nghĩ khác chính là, kẻ gian kia lại là Lý thị lang!

"Trẫm sớm đã nghĩ là hắn mà!" Hoàng thượng đập mạnh tay xuống án thư.

Phó công công nói một lời công bằng: "Thánh thượng, thị vệ trưởng vẫn đang điều tra, hôm nay chỉ có tin tức này thôi, còn chưa đủ để chứng minh Lý đại nhân gây ra."

"Sao không thể chức minh được, trẫm thấy chính là hắn, nhất định là hắn."

Hoàng thượng cắn răng nói, dù sao ông cảm thấy là Lý thị Lang, "Lúc đầu hắn và Trạng nguyên lang bất hòa, mấy lần nhằm vào Trạng nguyên lang ở chỗ trẫm. Hôm nay khó khăn lắm chờ Trạng nguyên lang rời kinh, lập tức muốn sử dụng chút thủ đoạn bỉ ổi, chút suy nghĩ này, ai mà không biết chứ?"

Hoàng thượng càng nói cảm cảm thấy suy nghĩ của mình đúng, thậm chí muốn trực tiếp để cho người bắt Lý thị lang đến thẩm vấn. Nếu không phải có Phó công công ngăn cản, chỉ sợ Hoàng thượng thật sự làm như vậy. Phó công công nghĩ cũng đơn giản, ông ta chỉ muốn điều tra thêm chứng cứ, nếu như chứng cứ chưa đầy đủ, khi đó Lý thị lang cắn ngược lại nói Thánh thượng bất công thì phải làm sao?

Khuyên can mãi, làm cho Hoàng thượng cũng tạm thời nhịn xuống suy nghĩ chuyện bắt Lý thị lang.

Mà ở một chỗ khác, trong phủ Lý thị lang cũng nhận được tin tức.

"Không thấy?" Lý thị lang híp mắt, nghi ngờ nhìn người quỳ xuống trên đất.

"Quả thật không thấy, là chuyện buổi trưa hôm nay. Thuộc hạ mới vừa nhận được tin tức, nói thư của Cố thông xử kia hôm nay sẽ đến kinh thành, cho nên đứng ở ven đường trông chừng, Vốn đã bàn bạc để cho Lý Khánh ra tay, nhưng sau khi Lý Khánh đi rồi, bọn thuộc hạ đợi tại chỗ rất lâu cũng không chờ được hắn trở về."

"Các ngươi không đi kiểm tra đúng không?"

"Không có."

"Vậy thì tốt." Lý thị lang thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ chuyện có nghiêm trọng như ông ta nghĩ hay không, lần này đã gặp trắc trở. Lý thị lang cũng không nghĩ ra, rõ ràng chỉ là một bức thư, trừ Cố Thiệu ra, còn có ai sẽ để ý đến. Chẳng lẽ Cố Thiệu phát hiện không đúng, đặc biệt nói cho người của phủ thượng thư?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!