Chương 414:
Sau khi Cố Thiệu nghe xong, hơi nhíu mày, giữa chân mày là sự buồn rầu.
"Cố đại nhân lo lắng cho thê tử sao?" Đào huyện lệnh thấy vậy lập tức hỏi.
Cố Thiệu nhìn ông ta, quả thật không muốn quan tâm đến người này.
Hệ thống cũng biết Cố Thiệu lo lắng, hiếm khi nói ra lời trấn an hắn: "Yên tâm đi, lúc này mặc dù bờ đê đã bị vỡ, nhưng phía trước có hai con đê lớn cản lại, phạm vị ngập lụt cũng không lớn lắm, bên phủ Hoài An ở khá xa nơi này, không chảy tới bên kia, nhiều lắm là nước vào nhà thôi, không nhấn chìm người được."
Cố Thiệu hơi có chút kinh ngạc: "Sao ngươi lại..."
Sao lại tri kỷ như thế.
Hơn nữa thái độ lại tốt như vậy, thật sự làm cho Cố Thiệu có chút sợ hãi. Hệ thống đối xử với hắn không phải giật điện thì chính là mắng, rất ít lúc quan tâm chăm sóc hắn như vậy. Cố Thiệu nhanh miệng lập tức nói một câu: "Gần đây không phải ngươi vẫn rất hẹp hòi sao, chỉ khi ta có chuyện cầu xin ngươi ngươi mới nói thôi."
Lúc này mình cũng không có nhờ nó cái gì, Cố Thiệu suy nghĩ.
Vốn dĩ khoảng thời gian này, hệ thống thấy biểu hiện của Cố Thiệu không tệ cho nên đối xử với hắn tốt một chút, lúc này nghe được lời này lập tức không biết nói gì.
Xem ra về sau nó không cần đối xử tốt với tên này, tình tình thiếu đánh này, vẫn không thay đổi được.
Hệ thống yên lặng không lên tiếng nữa, nhưng bởi vì lời của nó, đã làm cho Cố Thiệu yên tâm hơn rất nhiều.
Bá tánh bên trong huyện Đào Nguyên đều được di chuyển đi, còn về huyện xung quanh huyện Đào Nguyên, Tấn An tiên sinh cũng cho người đi truyền tin tức, để cho quan phủ địa phương hành động. Chỉ là bọn họ không ở đó, cũng không biết những Huyện lệnh kia có bắt tay hành động hay không. Còn về phủ Hoài An, Cố Thiệu cũng đã viết thư qua, tuy nói phủ Hoài An cách hơi xa so với huyện Đào Nguyên, nhưng Cố Thiệu vẫn lo lắng, dù sao Tú Nương vẫn còn ở đó.
Hắn không thể trở về dặn dò cái gì, chỉ có thể dựa vào chuyện viết thư dặn dò mấy câu. Cố Thiệu không xác định Hạ Tri phủ có tin lời của mình không, cho nên hắn lại viết một bức thư riêng cho Tú Nương, mặc kệ người khác có đi hay không, dù sao hắn muốn để cho Tú Nương đi trốn trước.
Cũng may, sau khi nhận được thư của Cố Thiệu, Tú Nương đúng là mang theo Hồng Hương đi lánh nạn. Trước khi rời đi, Tú Nương còn dọn dẹp đồ trong nhà kê lên chỗ cao, những gia cụ gỗ trong nhà thì nhờ Trần Phong và mấy sai dịch giúp đỡ khiên bỏ chồng lên nhau.
Sau khi làm xong những thứ này, Tú Nương mới dẫn Hồng Hương rời đi.
Lúc đầu khi Cố Thiệu viết thư cho Hạ tri phủ, Hạ tri phủ cũng nói chuyện này cho mấy vị quan bên trong phủ nha nghe, chỉ là khi đó cũng không ai tin tưởng chuyện này, càng không đi tránh nạn theo lời của Cố Thiệu. Chờ bọn họ về còn nói với phu nhân của mình, những phu nhân này cũng khua môi múa mép sau lưng, nói lời Cố Thiệu là xúi quẩy.
Tú Nương nghe được những lời này, cho nên lúc đi, cũng cực kỳ yên lặng, không nói nhiều với bọn họ.
Chờ khi lũ lụt đến, Tú Nương dẫn theo Hồng Hương tránh ở trên một ngôi chùa trên núi. Chuyện tránh nạn này, cũng là năm sáu ngày, chờ khi nước trong phủ Hoài An đều rút xuống, Tú Nương mới dẫn theo nha hoàn trở về quan xá.
Hôm nay, bên trong quan xá không được tốt lắm.
Vốn chính là từng căn nhà chỉnh tề, bởi vì một trận lũ lụt, đã trở nên không còn hình dạng như trước nữa. Năm sáu ngày nay, đồ dùng bằng gỗ bên trong nhà cũng bị ngâm cho hư, lương thực đều bị mốc, chứ đừng nói đến chăn quần áo gì đó, thật sự bẩn không thể nhìn nổi. Thời tiết này không biết lúc nào sẽ có nắng. Nếu không phơi nắng cho khô, cái nhà này cũng bị hủy. Cái khác thì cũng thôi, nhưng đồ dùng trong nhà đều là của quan phủ, làm hư sẽ bồi thường, bồi thường này, cũng không biết phí bao nhiêu tiền.
Nhà ai cũng rên rỉ than thở, hận không thể trở về vài ngày trước. Nếu như quay lại quá khứ, các nàng sẽ không cười nhạo Trần thị.
Tú Nương cũng đi đến, giống như không nghe thấy các loại than phiền bên trong quan xá, sau khi mở cửa nhà ra, Tú Nương và Hồng Hương lại cùng nhau dọn dẹp. Cũng may, đồ không bị hư, cũng không bị tổn hại gì. Có mấy người Trần Phong giúp đỡ, hai người Tú Nương thu dọn rất thuận tiện.
Nhà cửa mở rộng, từ bên ngoài có thể nhìn ra được tình huống bên trong.
Nhà của Cố gia không hao tổn chút nào, càng phản ánh ra sự thê thảm của người khác. Ở bên ngoài, Trương phủ nhân cùng với Hoàng phủ nhân - người nhà của Hoàng suy quan bên trong quan xá, nhìn chằm chằm nhà Tú Nương hồi lâu, chờ thấy Cố gia không bị hư hại cái, không thiếu cái gì cả, trong lòng hai người đều không bình tĩnh. Trương phu nhân còn tỉnh táo một chút, bởi vì lão gia nhà nàng ta ăn thiệt nhiều lần trong tay Cố Thiệu, lần trước thiếu chút nữa mất đi mũ cánh chuồn, mấy ngày nay người một nhà đều rất cẩn thận, không dám trêu chọc Cố gia. Nhưng Hoàng phu nhân lại không giống, tính cách nàng ta ngay thẳng, từ trước đến giờ không giữ được miệng.
Lần trước bởi vì chuyện quà tết, nàng ta bị Cố Thiệu làm cho mất mặt trước mặt mọi người, đã làm cho Hoàng phu nhân vô cùng bất mãn đối với Cố gia, lúc này nàng ta nhìn thấy tình huống này, thì lại càng không nhịn được.
Không lâu lắm, Tú Nương lập tức nghe được tiếng than phiền âm dương quái khí truyền đến từ bên ngoài. Giọng nói này, còn rất quen, Tú Nương suy nghĩ một chút cũng biết là người nào nói.
Nàng không để ý, nhưng giọng nói bên ngoài dần dần lớn hơn: "Nhìn thử nhà của chúng ta đã, trong nhà gần như bị hủy hoàn toàn, lại nhìn người ta đi, trái lại chuẩn bị rất đầy đủ, thứ gì cũng không bị hư, thật đúng là kém hơn."
Tú Nương mím môi, không lên tiếng.
Không ngờ Hoàng phu nhân này nói chưa đã ghiền: "Có vài người nha, trời sinh chính là hẹp hòi, chỉ lo cho nhà mình, bỏ quên chúng ta ở một bên, cũng không để ý đến sống chết của chúng ta..."
"... Còn nói trị thủy gì nữa chứ, kết quả trị thủy gì mà nước đến cửa nhà mình, nước này, có phải là hắn dẫn tới hay không cũng không biết đâu."
Hoàng phu nhân không biết giữ miệng, nói hết những suy nghĩ trong lòng ra. Còn chưa chờ nàng ta tiếp tục nói, đột nhiên bên trong nhà có một người xông ra, đi nhanh đến chỗ nàng ta.
"Ngươi muốn làm gì?" Hoàng phu nhân bị dọa sợ lui về phía sau mấy bước, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Tú Nương, trong lòng Hoàng phu nhân hoảng hốt, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu thua: "Làm sao, ta nói sai chỗ nào hay sao?"
"Sai hay không, tự có Tri phủ đại nhân chủ trì công đạo." Tú Nương kéo tay nàng ta, dẫn nàng ta đi đến chỗ ở của Hạ tri phủ.