Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 416: Chương 415:

Chương 415:

"Ngươi thả tay ra, thả tay ra!" Hoàng phu nhanh nhanh chóng tránh thoát tay của nàng: "Ta cũng không nói gì, tất nhiên không cần đi, ngươi đừng có mà chụp mũ lên đầu ta."

“Có bản lĩnh nói, không có bản lĩnh nhận chứ gì? Cũng được, xung quanh đây có nhiều người nghe như vậy, chờ đến bên Tri phủ đại nhân, tất nhiên không thiếu người làm chứng.”

Trương phu nhân - một trong những người làm chứ hơi lùi về phía sau một bước, sợ liên lụy đến mình, nàng ta không muốn đắc tội với Cố gia.

Tú Nương lại bắt được tay của Hoàng phủ nhân, không đợi nàng ta giãy giụa, đã kéo nàng ta đi về phía trước: "Tướng công nhà ta ở huyện Đào Nguyên trị thủy, mọi người đều nhìn thấy công lao như thế nào, chàng ấy vất vả khổ sở như vậy không có một câu oán hận, ngươi lại có tư cách gì ở chỗ này quơ tay múa chân?"

"Hôm nay nếu không làm rõ chuyện này, trở về ta sẽ thu dọn quần áo đến huyện Đào Nguyên, mời Tấn An tiên sinh về giải thích với mấy vị quan lão gia của phủ Hoài An các ngươi! Nếu như Tấn An tiên sinh không trị được mấy vị đức cao vọng trọng các ngươi, vậy tự có đại nhân ở kinh thành làm chủ thay cho một nhà chúng ta!"

Một câu này cực kỳ khí phách.

Hoàng phu nhân vội vàng tránh thoát, đã không muốn phản bác gì cả, nhưng nàng ta mới vừa tránh thoát được tay của Tú Nương, ở bên kia Hạ tri phủ và Tri phủ phu nhân đã nghe được động tĩnh đi ra khỏi nhà, vừa khéo là nghe được hai câu cuối cùng của Trần Tú Nương.

Hoàng phu nhân nhìn vẻ mặt thay đổi của Hạ tri phủ, thầm nói không xong rồi.

Chuyện xử trí này cũng không ngoài dự đoán của Tú Nương. Không nói đến chuyện khác của tướng công nhà nàng, công lao lúc này thật sự tồn tại, ai có mắt đều nhìn thấy. Coi như Hạ tri phủ không nể mặt mũi của mấy vị đại nhân ở kinh thành, cũng phải nể mặt mũi của người có công trị thủy ở chỗ này.

Hoàng phu nhân kia, Hạ tri phủ cũng không nói câu nào, chỉ là lập tức cho gọi Hoàng suy quan đến, mắng máu chó đầy đầu, còn lấy đi công việc của hắn ta, trực tiếp đuổi hắn ta về nhà. Còn về sau như thế nào, có thể yên ổn sống ở phủ nha này hay không, Hạ tri phủ không nói đến một chữ.

Buổi trưa ngày đó, bên trong Hoàng gia truyền đến từng trận tiếng mắng chửi, tiếng khóc kể, lớn tiếng đến mức toán bộ nội nha đều có thể nghe được.

Mọi người lo lắng trong lòng, có chút nghĩ mà sợ, lại có chút vui mừng.

Tú Nương ngồi ở trong nhà, nghe được động tĩnh này trong lòng cũng không áy náy. Tướng công nhà nàng cực khổ ngày đêm. những người này lại ở chỗ này nói mát, nếu không cho một ít dạy dỗ, chờ sau này ai còn tôn trọng tướng công của nàng nữa chứ?

Trời gần tối, Hoàng phu nhân và Hoàng suy quan tự mình đến cửa. Lúc tới, sắc mặt của Hoàng phu nhân đã tiều tụy rất nhiều, không còn bộ dạng ngang ngược mắng chửi người lúc sáng nữa.

Bọn họ nói xin lỗi là chuyện của bọn họ, Tú Nương không quan tâm chút nào, chỉ tùy bọn họ ở chỗ đó sốt ruột thôi.

Cứ như vậy hai ngày trôi qua, hai ngày nay Hoàng phu nhân đều ngủ không yên giấc, ăn cơm không ngon, sợ mình làm gì đó lại bị trượng phu oán giận, rất sợ trượng phu không vừa ý thật sự hưu mình về nhà mẹ đẻ. Ai cũng không thể chịu được sự dày vặt thế này, cuối cùng Hoàng phủ nhân quyết định, từ bỏ mặt mũi, trực tiếp chạy đến Cố gia, cách một cánh cửa, trực tiếp quỳ xuống.

"Cố phu nhân, ngài đại nhân đại lượng, tha cho một nhà chúng ta đi. Nếu ngài không nói gì, ta sẽ bị hưu về nhà mẹ, mũ quan của lão gia nhà ta cũng sẽ bị mất..."

Tú Nương và Hồng Hương nhìn nhau, cũng biết lần này đã cho các nàng một bài học rồi.

Tin tức Thôi trấn vỡ đê, không lâu lắm truyền đến kinh thành. Ngày hôm sau vừa lúc là vào triều sớm, vừa khéo trong kinh thành cũng không có chuyện gì, chúng quan đều nhàn rỗi, lúc này chuyện chuyện Thôi trấn vỡ đê, là chuyện quan trọng nhất.

Có người quan tâm, có người không quan tâm mất, cũng có mấy người gây chuyện.

Lần trước Thạch ngự sử vạch tội Cố Thiệu không có kết quả, lúc này cuối cùng cũng tìm được một cái cớ.

Đối với vị Thạch ngự sử này, từ Hoàng thượng, đến Tiêu thừa tướng đến mấy người Trịnh thượng thư Tiền thượng thư, thật ra đều không coi trọng người này, chỉ xem ông ta như khỉ nhảy nhót. Nhưng con khỉ này thật sự có khả năng nhảy cao, lần trước sau khi bị ngăn lại còn không cam lòng, muốn nhảy lên cao thêm một chút nữa.

Đám người Hoàng thượng nghe ông ta thao thao bất tuyệt, chỉ cảm thấy đau đầu.

Duy chỉ có Thạch ngự sử là phun nước miếng đến mức vui vẻ, có mấy người cũng bị lời của ông ta lây nhiễm, đều đứng ra, cảm thấy mình là người chính nghĩa trừ gian diệt ác. Bọn họ mắng quan phủ huyện Đào Nguyên không làm tròn chức trách, mắng Cố Thiệu điều đi ra bên ngoài là cố ý để cho trị thủy nhưng lại không biết làm, thậm chí, cuối cùng còn mắng lên người Tấn An tiên sinh,

Hoàng thượng nghe xong, lập tức ho khan mấy tiếng, khó có thể tin nhìn mấy người này. Phó công công vội vàng đi lên vỗ lưng cho Hoàng thượng, thuận thế đưa một ly trà nóng đến.

Đám người Thạch Ngự sử thấy vậy còn cảm thấy mình nói đúng, bắt đầu cắn Tấn An tiên sinh không nhả.

Hoàng thượng: "..."

Những người này, sợ là muốn tự tìm chết đi. Vốn dĩ Hoàng thượng thấy bọn họ vu cáo Cố Thiệu còn có chút bực bội, hôm nay nghe được lời này, bỗng nhiên cũng không tức giận nổi nữa. Đúng thế, tức giận với mấy tên ngu ngốc kia, không phải người bị thiệt là mình sao.

Nhưng mà, những người này không ý thức được mình nói gì.

Chờ đám người này nói xong, Hoàng thượng liếc nhìn đại điện, thấy ở phía dưới có mấy người hình như đang tức giận, trong lòng bỗng nhiên thoải mái một chút. Thôi tùy bọn họ đi, nhìn xem ngày mai biết đã ồn ào ra được chuyện gì, Hoàng thượng ôm thái độ xem kịch vui nhìn chuyện này, nhưng mấy người Thạch ngự sử, lại ôm thái độ nhập vai đi vạch tội của Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh.

Mặc dù trong triều không có bao nhiêu người đáp lại bọn họ, nhưng bọn họ còn đang đắm chìm vào chuyện tố cáo này, không tự kiềm chế được. Sau khi bãi triều, cón có mấy trợn trợn mắt nhìn bọn họ. Thạch ngự sử nhìn thấy, âm thầm ghi nhớ những người này.

Sao ông ta có thể không biết, trong những người này phần lớn đều từng là học sinh của Tấn An tiên sinh, bởi vì mới vừa rồi ông ta thẳng thắn khuyên can, hôm nay đã hận lên người ông ta. Chẳng qua không sao, loại người thanh cao như ông ta, định trước sẽ không được ủng hộ nhiều trong triều. Sau một lát, người đứng về phía Thạch ngự sử nhìn xung quanh một chút, nhỏ giọng nói: "Thạch đại nhân, ngươi nhìn đi, hình như bọn họ đều bài xích chúng ta."

"Đó là do bọn họ dốt nát, nếu không thì là do bọn họ thiên vị."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!